Theo tiếng hô của phu xe, một cỗ xe ngựa rộng rãi tinh xảo dừng lại trước cổng phủ Thừa tướng.
Theo sau xe ngựa là một con ngựa, một nam t.ử trẻ tuổi cưỡi trên đó, thấy xe đã dừng vững, hắn liền tung người xuống ngựa, đi đến trước cửa gõ vang vòng đồng.
Một lát sau, lão Chung ngáp ngắn ngáp dài ra mở cửa, vừa thấy người tới, thần sắc lập tức trở nên cung kính: "Kim Huy đại nhân, có phải Phu nhân và tiểu thư đã về rồi không?"
Kim Huy "Ừ" một tiếng, giúp lão Chung đẩy hẳn cánh cổng lớn ra, rồi đứng sang một bên chờ người trên xe xuống.
"Hôm nay đại nhân cáo bệnh không đi thượng triều, chính là để đợi Phu nhân và Nhị tiểu thư trở về." Lão Chung ghé sát Kim Huy, nhỏ giọng nói.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao lại vội vã gọi Phu nhân và tiểu thư về như vậy?" Kim Huy nhìn bốn thầy trò, tớ tòng đang từ trên xe ngựa bước xuống, vẻ mặt đầy thắc mắc.
Lão Chung lắc đầu, vẻ mặt đầy thâm sâu: "Dù sao cũng là chuyện lớn."
Khương Ngưng ở trong rừng mai thấy lão Chung chạy về phía đại môn, nàng đặt cuốn sách trong tay xuống chờ một lát, liền thấy mấy người đang đi về phía này.
Hoa mai che khuất, khoảng cách lại xa, Khương Ngưng nhìn không rõ mặt người, chỉ có thể nghe thấy vài câu phàn nàn mơ hồ.
Nghe giọng điệu thì là một nữ t.ử trẻ tuổi.
Khương Ngưng nheo nheo mắt, đứng dậy nói với Tiếu Như đang đứng bên cạnh: "Ngươi về viện trước đi, ta muốn ở đây một mình một lát."
"Vâng."
Sau khi Tiếu Như đã đi xa, Khương Ngưng liền lách mình tiến vào Không gian.
Cuối cùng cũng có thể nhìn xem dáng vẻ của kẻ thù rồi.
Khương Ngưng đi ra ngoài rừng mai, đoàn người kia đã đi tới gần.
Đi ở phía trước nhất là một phu nhân ngoài bốn mươi tuổi, mặc một thân cẩm y, thần thái đoan trang, trên mặt mang theo nụ cười thân thiện. Nhờ bảo dưỡng tốt nên trông bà ta khá trẻ trung, lúc này đang nghiêng đầu nói chuyện với một nam t.ử mặc hắc y.
La Tư Y.
Khương Ngưng nhẩm lại cái tên này trong lòng một lần.
Nam t.ử đang nói chuyện với La Tư Y có gương mặt có vài phần tương tự với Kim Diệu, sắc mặt trông có vẻ hơi tiều tụy. Khương Ngưng nhớ lại cuộc trò chuyện nghe được tối hôm kia, biết người này chính là Kim Huy, kẻ đã đi đuổi theo xe ngựa.
Từ góc độ Khương Ngưng đang đứng nhìn qua, bên cạnh La Tư Y còn có một nữ t.ử trẻ tuổi mặc xiêm y màu vàng nhạt, đang khoác tay bà ta, nhưng nửa thân trên đã bị che khuất mất.
Rõ ràng, nàng ta chính là Nam Cung Mộc Nhan.
"... Kim Huy, ngươi hoàn toàn không biết gì sao?"
Một giọng nói có chút kiêu căng vang lên, nữ t.ử đang khoác tay La Tư Y hơi nghiêng người, nghiêng đầu nhìn Kim Huy, gương mặt hoàn toàn lộ ra trước mắt Khương Ngưng.
Đó là một gương mặt đủ để làm loạn nhân tâm, mày lá liễu, mũi dọc dừa, đôi môi đỏ mọng, đặc biệt là đôi mắt kia, khi nói chuyện luôn hơi cong lên, thiên sinh mị nhãn.
Làm sao có thể?
Giây phút nhìn rõ gương mặt đó, đầu óc Khương Ngưng trống rỗng, như bị sét đ.á.n.h ngang tai, một vài thanh âm trong ký ức giống như xuyên qua thời không vang vọng bên tai nàng.
"Mật danh của ta là N, sau này mật danh này sẽ do ngươi tiếp quản. Đừng để ta thất vọng, nếu không ta sẽ g.i.ế.c người đấy..."
Gà Mái Leo Núi
"G.i.ế.c hắn đi! Sao thế, ngươi không dám? Không dám thì đi c.h.ế.t đi!"
"N, ngươi hãy nhớ kỹ, không có gì là không thể giải quyết bằng cách g.i.ế.c người... Nếu ngươi thấy chưa được, vậy chắc chắn là do ngươi g.i.ế.c chưa đủ nhiều!"
"Nhắm mắt lại ngủ một giấc đi, sau này sẽ không còn đau nữa, giống như ta vậy..."
"Trấn quốc bảo vật Huyết Liên Tử? Nghe có vẻ rất thú vị, N, ngươi hãy đi lấy nó về đây..."
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nam Cung Mộc Nhan, cư nhiên lại sở hữu một gương mặt giống hệt nữ nhân kia!
Khương Ngưng nhìn chằm chằm vào gương mặt đó, nhìn nàng ta nhíu mày, mím môi hay nũng nịu với La Tư Y, trong mắt tràn đầy vẻ kiêu căng của thiếu nữ, không chút che giấu.
Nàng ta không phải là bà ấy.
Khương Ngưng tỉnh táo nhận thức được điều này, chậm rãi thở ra một hơi.
Là một sự trùng hợp sao?
Chỉ là sự trùng hợp này quá mức khiến người ta kinh hãi.
Khương Ngưng đưa tay chạm lên mặt mình, bản thân nàng vốn dĩ cũng có dung mạo giống hệt Nam Cung Linh.
Nàng nhờ nuốt Huyết Liên T.ử mới có thể c.h.ế.t đi sống lại, hồn xuyên dị thế, nữ nhân kia hẳn là vẫn còn đang sống tốt, sau khi nàng c.h.ế.t, bà ta sẽ bồi dưỡng ra một "N" tiếp theo.
"Thật mệt c.h.ế.t đi được, rốt cuộc là có đại sự gì chứ? Có thể khiến phụ thân ngay cả triều cũng không lên mà gọi chúng ta tới?"
Giọng nói của Nam Cung Mộc Nhan lại truyền đến, vừa nói vừa chu môi, trên mặt hiện rõ vẻ ấm ức.
Khương Ngưng nhíu mày, biểu cảm này xuất hiện trên gương mặt đó quả thật vô cùng quái dị.
"Tới đó sẽ biết thôi, phụ thân con làm việc chắc chắn có lý do của ông ấy, Nhan nhi, đừng tùy hứng." La Tư Y tiếp lời, giọng nói ôn nhu mềm mại, trong mắt nhìn Nam Cung Mộc Nhan tràn đầy vẻ hiền từ.
"Mẫu thân, người lúc nào cũng nói đỡ cho phụ thân, hừ!" Nam Cung Mộc Nhan có chút giận dỗi, buông tay La Tư Y ra, tự mình chạy về phía thư phòng.
"Nhan nhi!" La Tư Y gọi một tiếng, trên mặt treo vài phần cười bất đắc dĩ, bản thân cũng bước nhanh hơn đuổi theo: "Cái đứa nhỏ này..."
Khương Ngưng nhìn hai mẫu t.ử này, không hiểu sao trong đầu lại thoáng qua bóng hình đang quỳ ở Trường Sinh Điện kia.
Lan Nhụy, mẫu thân ruột của Nam Cung Linh, chắc hẳn cũng là một người mẹ hiền từ và thương yêu con cái như thế.
Trong kế hoạch của Khương Ngưng, sau khi báo xong thù ở kinh thành, nàng sẽ quay về thành Khúc Thủy tìm Lan Nhụy, dùng thân phận Nam Cung Linh mà tìm bà.
Còn khi gặp Lan Nhụy nên nói gì, làm gì, Khương Ngưng vẫn chưa nghĩ kỹ.
Thôi bỏ đi, trước mắt hãy làm tốt việc cần làm đã.
Khương Ngưng gạt đi những suy nghĩ hỗn loạn, theo chân hai mẫu t.ử vào thư phòng, Nam Cung Nha đã sa sầm mặt chờ sẵn ở đó.
"Phụ thân~ chúng con tới rồi! Có chuyện gì thế ạ?" Nam Cung Mộc Nhan cười hì hì nhìn Nam Cung Nha hỏi.
Nam Cung Nha nhìn đứa con gái này một cái, thần sắc tối tăm không rõ, sau đó dời tầm mắt ra sau hai người, nói với tỳ nữ của La Tư Y: "Doanh cô, ngươi lui xuống đi, đóng c.h.ặ.t cửa lại."
Doanh cô là một nữ nhân ngoài bốn mươi, trông có vẻ là người luôn hầu hạ La Tư Y, nghe vậy thì hành lễ rồi lẳng lặng lui ra.
Tỳ nữ Tiểu Tình của Nam Cung Mộc Nhan cũng muốn đi theo, nhưng vừa động đậy đã bị Nam Cung Nha gọi giật lại: "Ngươi ở lại!"
"Dạ." Tiểu Tình tuy có chút kinh ngạc nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ.
Trong phòng ngoài Nam Cung Nha và Kim Huy, chỉ còn lại mẫu t.ử Nam Cung Mộc Nhan cùng tỳ nữ Tiểu Tình, và cả Khương Ngưng mà không ai nhìn thấy.
"Phu quân, chàng gọi chúng thiếp đến đây rốt cuộc là vì việc gì?" La Tư Y tiến lên một bước, nhìn Nam Cung Nha hỏi, đáy mắt tràn ngập tình ý đậm sâu.
Nam Cung Nha nhìn nữ nhân mình yêu thương nhất, thần sắc hòa hoãn đi vài phần, ông nắm lấy tay bà, tựa như an ủi mà dùng ngón cái mơn trớn mu bàn tay: "Tư Y, đường xá xa xôi, nàng vất vả rồi."
La Tư Y mỉm cười lắc đầu, giọng nói nhẹ nhàng như gió xuân lướt qua: "Thiếp không vất vả. Trược lại là chàng, quầng thâm mắt nặng như vậy, hai ngày nay chắc không ngủ ngon phải không?"
Đối diện với người thê t.ử dịu dàng như nước, đáy mắt Nam Cung Nha hiện lên một mảnh phức tạp.
Giây lát sau, mọi người nghe thấy Nam Cung Nha trầm giọng lên tiếng: "Tư Y, Nhan nhi phạm phải đại sai, nàng đừng nói gì cả, cứ nghe thôi là được."
Nam Cung Mộc Nhan là người đầu tiên la ó: "Phụ thân, người nói gì thế? Con phạm lỗi gì chứ?"
Nam Cung Nha buông tay La Tư Y ra, đi tới trước mặt Nam Cung Mộc Nhan đứng định, nhìn chằm chằm nàng ta, trong mắt vừa đau lòng vừa thất vọng, giọng nói lạnh đến thấu xương, chỉ buông một câu ngắn gọn: "Ngươi đã bán Linh nhi đi, có phải không?"