Nghe thấy câu trả lời của Liễu Minh An, cả Lâu Dư Hoàn và Lâu Bạch Ly đều cảm thấy ngỡ ngàng.
"Minh An, phụ mẫu của con đều đã không còn trên thế gian, con lại đơn độc không nơi nương tựa-"
Lâu Bạch Ly chưa nói xong đã bị Liễu Minh An mỉm cười ngắt lời: "Ta không phải đơn độc không nơi nương tựa, bên cạnh ta vẫn còn nương t.ử ta hết mực yêu thương."
Lâu Bạch Ly còn định nói gì đó, Liễu Minh An tiếp tục: "Lúc Phụ thân còn tại thế, chưa từng nhắc đến các vị lấy một lời nửa chữ, người và Lâu gia đời này duyên phận đã tận, ta lại cần gì phải đến tìm thân nhân nữa chứ?"
"Minh An, ý của con là, con không nhận chúng ta sao?" Lâu Dư Hoàn nhìn về phía Liễu Minh An, trong mắt hiện lên vẻ đau lòng.
Liễu Minh An mỉm cười ôn hòa với lão nhân: "Ngài biết ta là tôn nhi của ngài, ta biết ngài là Tổ phụ của ta, biết người Lâu gia là thân nhân cùng chung huyết thống với ta, như vậy là đủ rồi. Ta sẽ không quay về Lâu gia, cũng sẽ không đổi họ, sau này con cái của ta cũng sẽ họ Liễu."
Lâu Dư Hoàn nhắm mắt lại, hai hàng lệ nóng chậm rãi lăn dài trên gương mặt đã dày dạn sương gió.
Đây chẳng phải cũng là một cách đoạn tuyệt quan hệ sao?
Nhưng để dẫn đến kết cục này, lão có trách nhiệm không thể thoái thác.
Lão có ba người con, Lâu Bạch Ly là trưởng t.ử, lão giao trọng trách, từ nhỏ đã kiên trì dạy bảo chỉ để giao gánh nặng trên vai mình cho y; Lâu Lục Nhu là tiểu nữ nhi, cả nhà đều cưng chiều bảo vệ. Chỉ có Lâu Thanh Chí kẹt ở giữa là luôn bị ngó lơ, mặc dù trong lòng lão biết rõ tài năng của Thanh Chí tuyệt đối không thua kém lão và Lâu Bạch Ly.
Nhưng Thanh Chí quá đỗi hiểu chuyện, là một chính nhân quân t.ử trời sinh, luôn phong độ ngời ngời, ung dung đạm bạc, khiến người ta nảy sinh ảo giác rằng người này sẽ không biết giận, không biết buồn, y lúc nào cũng sẽ ôn văn nhĩ nhã, quân t.ử đoan phương như vậy.
Điều này cũng dẫn đến khi bi kịch năm xưa xảy ra, cả gia đình đều vây quanh an ủi người mẹ đang đau đớn muốn c.h.ế.t kia, còn thiếu niên có bản tính hiền hòa là y lại bị xem nhẹ, im lặng chịu đựng những lời ác ý của mẹ, một mình lẳng lặng gánh chịu tai họa bất ngờ này.
Với tư cách là một người cha, lão cũng chỉ sau khi Thanh Chí biến mất mới muộn màng nhận ra bản thân quá đỗi thiếu sót.
Lão quả thực không có tư cách để yêu cầu thêm điều gì nữa.
"Cộc cộc cộc!"
Cửa phòng bất ngờ bị gõ vang, sau đó một người từ bên ngoài đẩy cửa bước vào.
Ba người đồng loạt nhìn về phía người vừa tới, chính là Lâu Liên Dự.
Lâu Liên Dự vừa nhìn đã thấy vị tiểu công t.ử gặp hôm qua, trong lòng đầy thắc mắc nhưng vẫn chào hỏi Lâu Dư Hoàn và Lâu Bạch Ly trước: "Gia gia, Phụ thân."
Sau khi đóng cửa lại gần bàn, Lâu Liên Dự mới bàng hoàng nhận ra tình hình không đúng lắm, tại sao Gia gia vốn luôn uy nghiêm trang trọng lúc này lại rưng rưng nước mắt, tại sao Phụ thân vốn vui giận không lộ ra mặt lúc này lại cau mày c.h.ặ.t khóa.
Tất cả chuyện này liệu có liên quan đến người có dung mạo giống Nhị thúc này không?
Lâu Liên Dự còn chưa kịp mở miệng hỏi, Lâu Bạch Ly đã hiểu rõ tâm tư của con trai mình, trực tiếp nói với y: "Liên Dự, đây là hài nhi của Nhị thúc con, là đường đệ của con, tên là Liễu Minh An."
Lâu Liên Dự không thể tin nổi quay sang nhìn Liễu Minh An: "Hóa ra thật sự là..."
"Vậy còn Nhị thúc? Nhị thúc đang ở đâu?"
Lâu Liên Dự ngay sau đó liền hỏi dồn một câu, nhưng lại phát hiện cả ba người đang ngồi đều im lặng.
Sự im lặng vào lúc này khiến người ta không khỏi kinh tâm.
Lâu Liên Dự vẫn chưa nhận được câu trả lời, Liễu Minh An đã đứng dậy, khách khí nói với ba người: "Trời đã tối muộn, ở nhà còn có người đang đợi ta, ta xin phép cáo từ trước."
"Minh An!" Lâu Dư Hoàn lo lắng lần cáo từ này lại là vĩnh biệt, cẩn thận hỏi: "Con vẫn sẽ ở lại Kinh thành chứ? Ta còn có thể gặp lại con không?"
Liễu Minh An gật đầu trước ánh mắt mong đợi của lão nhân: "Ta là Cử nhân tham gia kỳ thi lần này, ta sẽ luôn ở Kinh thành."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt..." Lâu Dư Hoàn liên tục nói, sau đó đứng dậy: "Vậy để ta tiễn con một đoạn."
"Không cần đâu, ban đêm gió lớn, ngài hãy nghỉ ngơi cho tốt đi."
Liễu Minh An nói xong liền định bước đi, lại bị Lâu Bạch Ly gọi lại: "Minh An, hãy mang theo gói kẹo mạch nha này đi, đây là Nội tổ mẫu con đích thân đi mua đấy."
Liễu Minh An quay đầu nhìn gói giấy trên bàn, một lát sau lắc đầu, nói dối một câu: "Ta không thích ăn ngọt."
Gà Mái Leo Núi
Nói xong, y chắp tay hành lễ với ba người, xoay người đi về phía đại môn Lâu phủ.
Lâu Dư Hoàn ngơ ngác nhìn bóng dáng Liễu Minh An đi xa, trong đáy mắt là nỗi buồn thương không thể tan biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nhị thúc đâu rồi?" Lâu Liên Dự lại hỏi thêm một lần nữa, trái tim không ngừng chìm xuống.
Lâu Bạch Ly nghe vậy nhìn con trai mình một cái, trầm giọng nói: "Mười bốn năm trước, thanh sơn mai cốt."
Sắc mặt Lâu Liên Dự nháy mắt trắng bệch như tờ giấy, thân hình loạng choạng, phải bám c.h.ặ.t vào lưng ghế mới đứng vững được.
"Nhị thúc... sao có thể... một người tốt như vậy..."
Lâu Liên Dự lẩm bẩm, chỉ cảm thấy đầu óc "ong ong", giống như bị ai đó đ.ấ.m mạnh vào thái dương.
Lâu Bạch Ly thấy vậy cũng chỉ thở dài, tiến lên vỗ vỗ vai Lâu Liên Dự.
Lâu Liên Dự là trưởng t.ử của y, nhưng năm đó khi y ra đời lại đúng vào lúc Hoàng thượng đang chấn chỉnh triều cương. Y lúc bấy giờ cùng với Lâu Dư Hoàn vẫn còn là Thái sư bận rộn công vụ tối ngày, hiếm khi về nhà, trong năm tháng ấu thơ của Liên Dự, chính Thanh Chí đã đảm nhận vai trò của một người cha.
Thanh Chí đối với Lâu Liên Dự rất có kiên nhẫn, cùng y chơi đùa, dạy y viết chữ đọc sách, dẫn y đi khắp hang cùng ngõ hẻm mua đủ loại quà bánh và đồ chơi, làm tốt hơn nhiều so với một người cha thực sự như Lâu Bạch Ly.
Đợi đến khi Lâu Bạch Ly cuối cùng cũng rảnh rỗi muốn nhìn kỹ con trai mình, mới phát hiện chớp mắt một cái, đứa trẻ sơ sinh nhăn nheo như con khỉ bọc trong tã lót ngày nào đã cao đến đùi y, biết viết chữ biết đọc thơ, ngoan ngoãn lanh lợi lại rất hiểu lễ nghĩa.
Con trai cái gì cũng tốt, chỉ có điều lúc nào cũng mở miệng là gọi "Nhị thúc", ngày ngày quấn quýt lấy Thanh Chí, còn đối với người cha ruột là y thì lại không nóng không lạnh.
Lâu Bạch Ly lúc đó có vài phần chua xót, cũng có chút đố kỵ với đệ đệ của mình.
Đến khi Thanh Chí rời đi, Lâu Liên Dự đã mấy ngày liền không chịu ăn cơm, khóc lóc đòi tìm Nhị thúc về cho bằng được, Lâu Bạch Ly lúc đó mới hiểu được trong lòng con trai mình, hai chữ "Nhị thúc" có phân lượng nặng nề đến nhường nào.
"Haiz~"
Lâu Bạch Ly lại thở dài một tiếng, y biết những năm này Lâu Liên Dự cũng luôn mong chờ có thể gặp lại Thanh Chí, đột ngột nghe thấy tin dữ người đã mất sớm, tâm thần chấn động cũng là điều khó tránh khỏi.
"Bạch Ly." Lâu Dư Hoàn bất chợt lên tiếng gọi một tiếng.
Lâu Bạch Ly quay đầu lại, nghe thấy Lâu Dư Hoàn nói: "Con hãy phái người đến thôn Hà Hoa hỏi thăm đi, sẵn tiện nghe ngóng thêm về nơi ở của Minh An tại Kinh thành."
Thực ra không cần Lâu Dư Hoàn dặn dò, những việc này Lâu Bạch Ly cũng sẽ đi làm.
"Còn nữa, hãy viết thư cho Xảo Hề, Thư Dư bọn họ, bảo bọn họ nhanh ch.óng từ chùa Hương Diệp trở về đi, cả nhà chúng ta nên cùng nhau đi gặp Minh An một chuyến, tối nay quá mức đường đột rồi..."
Xảo Hề là thê t.ử của Lâu Bạch Ly, tên là Thượng Quan Xảo Hề, còn Thư Dư là thê t.ử của Lâu Liên Dự, tên là Trình Thư Dư. Hai mẹ chồng nàng dâu sáng sớm nay vừa mới lên xe ngựa đến chùa Hương Diệp.
Lâu Bạch Ly gật đầu, lại nghe Lâu Dư Hoàn nói tiếp: "Chuyện này đừng nói cho Mẫu thân con biết, hồ đồ cũng có cái hay của hồ đồ."
Lão phu nhân đã tìm Thanh Chí hơn hai mươi năm, cũng hối hận hơn hai mươi năm, nếu biết được con trai đã sớm qua đời, đối với bà mà nói sẽ là nỗi đau thấu tận tâm can đến nhường nào?
Lâu Dư Hoàn dặn dò xong những việc này dường như đã dùng hết sức lực toàn thân. Vị lão Thái sư cả đời đầy ngạo cốt vào giờ khắc này lại rũ bỏ tinh thần, để lộ vẻ già nua suy sụp, giống như ngọn đèn cạn dầu trước gió.
Lâu Bạch Ly hiểu rõ nỗi bi thống trong lòng phụ thân, liền gọi hạ nhân tới dìu lão nhân gia về phòng nghỉ ngơi.
"Con cũng đi nghỉ sớm đi, điều tra vụ án cả ngày rồi, đừng để bản thân quá mệt mỏi."
Sau khi Lâu Dư Hoàn rời đi, Lâu Bạch Ly nhìn Lâu Liên Dự đang hồn siêu phách lạc, có chút xót xa mà lên tiếng.
Lâu Bạch Ly biết Lâu Liên Dự đang điều tra vụ án con trai của Chu Thượng thư bị sát hại.
Chu Thượng thư là trọng thần triều đình, đứa con trai duy nhất bị hại, đồng thời còn c.h.ế.t thêm hai tên bộc nhân. Chủ tớ ba người c.h.ế.t một cách không minh bạch trong con hẻm vào đúng ngày Tết Nguyên tiêu, hơn nữa hung thủ còn vô cùng ngạo mạn để lại huyết thư trên tường để khiêu khích cảnh cáo, vụ án này đã làm chấn động cả triều dã.
Lâu Bạch Ly hôm nay bị giữ lại trong hoàng cung lâu như vậy cũng là vì vụ án này.
Chu Thượng thư quỳ gối trước sân rồng khóc lớn, ở trong Ngự thư phòng quỳ mãi không dậy, khẩn cầu Hoàng thượng nhất định phải bắt bằng được hung thủ để băm vảy thành muôn mảnh, giúp vong linh con trai ông ta ở trên trời được an nghỉ.
Đây là lẽ thường tình của một người làm phụ thân, mọi người đều thấu hiểu, nhưng vấn đề lại nằm ở bức huyết thư để lại tại hiện trường và lời khai của tên phu canh.
Huyết thư và lời khai đã trực tiếp khóa c.h.ặ.t hung thủ vào những người có thù oán với Chu Thượng thư. Thế là ông ta như phát điên, c.ắ.n loạn một thông, hễ là quan viên nào từng có hiềm khích với mình đều bị ông ta nghi ngờ là đã thuê người g.i.ế.c con trai mình.
Nửa năm trước, vì chuyện tu sửa hoàng lăng, Lâu Bạch Ly và Chu Thượng thư có tranh chấp vài câu trên triều, lần này liền bị ông ta c.ắ.n c.h.ặ.t không buông. Y ở trong cung vô cùng đau đầu để tự chứng minh sự trong sạch, vất vả lắm mới về được đến nhà, quan phục còn chưa kịp cởi đã lại nhận được tin dữ về Thanh Chí.
Lâu Bạch Ly chỉ cảm thấy tâm thần đều bị tổn thương, nhưng y cũng biết, Lâu Liên Dự chắc chắn còn khó chịu hơn y nhiều.