Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu?

Chương 118: Chấp niệm nửa đời, thoáng thấy cố nhân



Liễu Minh An được Lâu lão phu nhân dắt tay tiến vào phủ Thái sư.

Trên đường đi, những hạ nhân ra ngoài tìm kiếm lão phu nhân đều liếc mắt nhìn theo, không ngừng âm thầm đ.á.n.h giá vị thanh niên lạ mặt Liễu Minh An này.

Ngôn Thúy và Thoại Phỉ xách l.ồ.ng đèn soi đường phía trước, thỉnh thoảng quay đầu nói với Liễu Minh An một hai câu: "Công t.ử, gặp được lão Thái sư hoặc Thái sư là tốt rồi, lão phu nhân sẽ nghe lời họ, đã làm lỡ thời gian của ngài, xin hãy lượng thứ cho!"

Liễu Minh An mỉm cười đáp: "Không ngại gì đâu".

Sau khi vào đại môn phủ Thái sư, Thoại Phỉ nháy mắt với Ngôn Thúy. Ngôn Thúy hiểu ý, chạy nhanh vào nội viện tìm người.

Nhìn tư thế này của lão phu nhân, xem chừng là muốn kéo nam nhân xa lạ này vào thư phòng rồi.

Lão phu nhân hồ đồ, nhưng phận làm hạ nhân như bọn họ không thể hồ đồ theo được. Ai biết người này lai lịch thế nào, trong thư phòng lại có bao nhiêu thứ quan trọng, vạn nhất người trẻ tuổi này tâm thuật bất chính, mượn cơ hội này gây ra họa sự gì thì hỏng bét.

Cho nên Ngôn Thúy phải đi mời lão Thái sư và Thái sư ra khuyên nhủ lão phu nhân, chỉ cần đứng ở giữa viện nói cho rõ ràng, sau đó nàng sẽ khách khí tiễn vị công t.ử này ra khỏi phủ.

Ngôn Thúy còn chưa đi tới thư phòng đã thấy Thái sư đang dìu lão Thái sư đi ra, quan phục trên người Thái sư còn chưa kịp cởi, xem ra là vừa mới từ trong cung nghị sự trở về.

"Ngôn Thúy, đã tìm thấy lão phu nhân chưa?" Thái sư Lâu Bạch Ly nhìn nha hoàn đang hớt hải chạy tới hỏi.

Ngôn Thúy gật đầu, vội vàng thuật lại tình hình một lượt: "Tìm thấy rồi ạ, nhưng bà lại nhận nhầm người, dắt về một vị công t.ử trẻ tuổi, muốn tới tìm hai người. Họ đã vào phủ, đang đi về phía này, nô tỳ tiên phong tới báo với đại nhân."

Lâu Bạch Ly và lão Thái sư nhìn nhau, đều thấy được vẻ bất đắc dĩ trong mắt đối phương.

Chuyện này không phải chỉ xảy ra một lần hai lần.

Gà Mái Leo Núi

Hơn hai mươi năm qua, lão phu nhân rốt cuộc đã dắt về bao nhiêu "Thanh Chí", chính họ cũng không nhớ rõ nữa.

"Phụ thân, vậy người cứ ở đây chờ, con đi khuyên mẫu thân về."

Lâu Bạch Ly nói đoạn định giao lão nhân cho Ngôn Thúy dìu dắt để mình đi tìm mẫu thân, nhưng lại bị ngăn lại.

"Cùng đi xem xem!" Lão Thái sư Lâu Dư Hoàn chậm rãi lên tiếng, tiếp đó lại tự lẩm bẩm một câu: "Hôm qua Liên Dự chẳng phải nói bà ấy gặp được một người rất giống Thanh Chí sao? Biết đâu hôm nay bà ấy lại chạy ra ngoài một chuyến, dắt về chính là người đó..."

Lão năm nay đã thất thập tam tuế rồi, không biết còn sống được bao lâu nữa. Chấp niệm mà lão phu nhân có, lão cũng có, chẳng qua lão vẫn còn tai thính mắt tinh, đầu óc thanh tỉnh mà thôi.

Nhưng thỉnh thoảng vẫn không tránh khỏi nảy sinh ảo tưởng.

Ngộ nhỡ người lần này thực sự có vài phần giống Thanh Chí thì sao.

Đời này họ chắc hẳn không còn cơ hội tương phùng, nhưng lão vẫn muốn được nhìn thấy người đó một lần nữa, dù chỉ là có ba phần tương tự cũng tốt.

Lâu Bạch Ly không nói gì thêm, dìu Lâu Dư Hoàn đi ra ngoài viện, khi đi tới cạnh đình hóng gió trong hoa viên, vừa vặn nhìn thấy Thoại Phỉ đang cầm l.ồ.ng đèn dẫn đường cho lão phu nhân và một nam nhân dáng vẻ hiên ngang đi về phía này.

Dưới hành lang ánh sáng lờ mờ, Lâu Bạch Ly và Lâu Dư Hoàn vẫn chưa nhìn rõ mặt người kia.

"Lần này mẫu thân cũng không tính là quá hoang đường, người này ít nhất thì thân hình và phong thái có đến tám phần giống." Lâu Bạch Ly nhạt giọng nói, mang theo vài phần ý vị trêu chọc.

"Đúng vậy." Lâu Dư Hoàn nhìn bóng hình kia, thần sắc có chút hốt hoảng.

Đến khi ba người càng lúc càng tới gần, gương mặt thanh tú tuấn lãng của Liễu Minh An hoàn toàn xuất hiện trong tầm mắt của Lâu Bạch Ly, huynh ấy không còn tâm tư nào để đùa cợt nữa.

Quá giống!

Người này thực sự quá giống!

Ngũ quan tuy chỉ có sáu phần tương tự, nhưng cảm giác mà người này mang lại cho người khác lại y hệt như người đó năm xưa.

Lâu Bạch Ly quay đầu nhìn phụ thân mình, lại thấy Lâu Dư Hoàn hơi há miệng, đáy mắt đã ngân ngấn lệ.

"Thanh Chí..." Lâu Bạch Ly nghe thấy phụ thân khẽ thì thầm lẩm bẩm.

Lão phu nhân nhìn thấy hai cha con bọn họ, liền kéo Liễu Minh An bước nhanh tới: "Lão già, Bạch Ly, ta tìm thấy Thanh Chí rồi!"

Liễu Minh An sớm đã trông thấy hai người đứng bên này, thân phận của bọn họ cũng không khó đoán.

Vị lão nhân đã ngoài thất tuần kia hẳn là lão Thái sư, còn người ngoài ngũ tuần vận quan phục, chắc chắn chính là đương triều Thái sư rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Liễu Minh An vốn là dân thường, thấy quan viên đương nhiên phải hành lễ, chỉ là hắn vừa mới vén vạt áo, còn chưa kịp có động tác tiếp theo đã nghe lão Thái sư vội vàng nói: "Không cần hành lễ!"

"Tôi đã mang Thanh Chí về rồi, mang về rồi..."

Lão phu nhân giống như vừa hoàn thành được một tâm nguyện lớn lao, không ngừng lặp đi lặp lại với hai phụ t.ử trước mặt.

Liễu Minh An lúng túng đứng nguyên tại chỗ, chỉ đợi hai vị có thân phận tôn quý này khuyên nhủ lão phu nhân để hắn có thể sớm rời đi.

"Thoại Phỉ, dâng trà!" Lâu Bạch Ly đột nhiên phân phó một tiếng, khiến Liễu Minh An cùng hai tiểu nha hoàn đều ngẩn người.

"Mau đi đi!"

Lâu Bạch Ly thúc giục một câu, Thoại Phỉ lên tiếng "Dạ", đưa l.ồ.ng đèn cho Ngôn Thúy rồi tự mình đi về phía nhà bếp.

"Vị tiểu công t.ử này, nếu không có việc gì gấp, hãy ngồi lại một lát rồi mới đi." Sau khi Thoại Phỉ rời đi, Lâu Bạch Ly quay sang nhìn Liễu Minh An, đưa tay làm động tác "Mời" hướng về phía đình hóng mát cạnh đó.

"Lâu Thái sư, ta..."

Liễu Minh An định từ chối, lời còn chưa dứt, một giọng nói già nua mang theo chút run rẩy truyền đến: "Tiểu công t.ử, cứ uống chén trà rồi hãy đi."

Người lên tiếng chính là lão Thái sư.

Liễu Minh An nhìn vị lão nhân cũng đã bạc trắng mái đầu này, cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng đang dõi theo mình, cuối cùng vẫn khẽ gật đầu.

Bốn người vào trong đình ngồi xuống, ba đôi mắt đều dồn vào Liễu Minh An khiến hắn cảm thấy đứng ngồi không yên, đặc biệt là lão phu nhân cứ mãi nắm lấy tay áo hắn, liên tục đưa kẹo mạch nha tới trước mặt hắn.

Thoại Phỉ bưng trà tới, Lâu Bạch Ly đứng dậy đi đến bên cạnh lão phu nhân, thấp giọng nói với bà một hồi lâu. Sau đó, bà mới đem gói giấy đựng đầy kẹo mạch nha nhét vào lòng Liễu Minh An, quyến luyến nhìn hắn thêm mấy lần rồi mới chịu để hai nha hoàn dìu đi.

Lâu Bạch Ly quay lại chỗ ngồi, nâng ấm trà, rót cho Liễu Minh An một chén.

Đứng đầu bách quan lại đi rót trà cho một kẻ vô danh tiểu tốt, Liễu Minh An không khỏi cảm thấy thụ sủng nhược kinh. Hắn biết rõ bản thân hoàn toàn là nhờ vào khuôn mặt này, liền vội vàng dùng hai tay đón lấy, nói lời "Đa tạ Thái sư".

Phụ t.ử Lâu Bạch Ly lăn lộn chốn quan trường nhiều năm, nhìn người ra sao, tính tình thế nào, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu tám chín phần.

Lúc này Liễu Minh An ngồi ngay ngắn, ánh mắt chỉ nhìn vào chén trà trước mặt, bọn họ tự nhiên thấy được người trẻ tuổi này vô cùng câu nệ, ngồi ở đây không hề thoải mái.

"Tiểu công t.ử, xin chớ trách móc, thực ra là do lão phu quá mức nhớ nhung nhi t.ử, mới muốn giữ ngươi lại uống chén trà, không có ý đồ gì khác." Lâu Dư Hoàn chậm rãi nói, đôi mắt không hề rời khỏi Liễu Minh An, dường như ông đang nhìn thấy hình bóng của vị thiếu niên lang hào hoa phong nhã vang danh kinh thành năm nào.

Liễu Minh An gật đầu biểu thị sự thấu hiểu, tiếp đó lại nghe Lâu Bạch Ly nói: "Những năm qua mẫu thân ta đã mang về rất nhiều người tên 'Thanh Chí', nhưng duy chỉ có ngươi là giống nhất."

Đây là lần thứ hai Liễu Minh An nghe thấy danh tính của phụ thân mình từ miệng người nhà họ Lâu. Hắn vốn định nói rằng phụ thân hắn cũng tên là Thanh Chí, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là thôi.

Làm vậy quá lộ liễu, dễ khiến người ta nghĩ rằng hắn muốn nịnh bợ, bám víu quyền quý.

"Tiểu công t.ử, nên xưng hô với ngươi thế nào?" Lâu Bạch Ly như đang trò chuyện bâng quơ mà hỏi.

Liễu Minh An lễ phép trả lời: "Tại hạ họ Liễu, tên gọi Liễu Minh An."

"Liễu công..."

Chữ "tử" của Lâu Bạch Ly còn chưa kịp thốt ra, chỉ nghe thấy bên cạnh vang lên một tiếng "choảng", hóa ra là Lâu Dư Hoàn lỡ tay làm rơi chén trà.

Liễu Minh An và Lâu Bạch Ly bị âm thanh này thu hút, phát hiện chỗ đầu gối của lão nhân đã bị thấm ướt một mảng, nước trà nóng hổi vẫn còn đang bốc khói.

Lâu Bạch Ly đang định quan tâm hỏi han tình hình của Lâu Dư Hoàn, lại thấy ông đang nhìn chằm chằm vào Liễu Minh An. Vị lão Thái sư năm xưa từng đối đầu với bậc cửu ngũ chí tôn mà vẫn điềm nhiên như không, lúc này giọng nói lại run rẩy đến không thành tiếng.

"Minh... An..., có phải là Minh An trong 'minh tuệ tri lễ, nhất sinh bình an' không?"

Liễu Minh An nghe lão Thái sư hỏi vậy, nhất thời kinh ngạc đến mức nói không nên lời, những mảnh ký ức sâu kín bỗng chốc thức tỉnh.

"Minh An, con có biết tại sao phụ thân lại đặt cho con cái tên này không?" Phụ thân hắn nhấc bổng hắn lên, để hắn ngồi trên vai mình, mỉm cười hỏi.

Liễu Minh An khi ấy còn nhỏ dại, túm lấy tóc của phụ thân, ngây ngô trả lời: "Con không biết ạ."

"Bởi vì phụ thân hy vọng con có thể minh tuệ tri lễ, nhất sinh bình an."

Đó dường như là một buổi chiều tà, khi mặt trời lặn, cả thế giới được bao phủ bởi dư huy màu cam vàng. Liễu Minh An không nhìn rõ biểu tình của phụ thân khi nói câu đó, hắn chỉ nhớ giọng nói của người đàn ông ấy ôn nhu như gió mùa xuân.