Tôi bừng tỉnh khỏi cơn mơ trong vòng tay của Tô Ngọc Hằng. Anh cúi đầu lau đi những giọt nước mắt cho tôi, khẽ hỏi có phải tôi vừa gặp ác mộng không. Tôi gật đầu, dụi dụi mắt nhìn anh đang hút t.h.u.ố.c.
"Mơ thấy gì thế?"
Tôi mơ thấy mình gả cho người khác, còn Tô Ngọc Hằng thì bị giam cầm vĩnh viễn giữa cánh đồng lúa. Anh không hề vùng vẫy, thậm chí đôi mắt đen ấy chẳng còn lấy một tia sáng. Cái cảm giác bất lực đó khiến tôi nghẹt thở. Thế là tôi ôm c.h.ặ.t lấy eo anh, không ngừng lảm nhảm bắt anh phải nói yêu tôi. Cuối cùng anh vứt điếu t.h.u.ố.c, dùng nụ hôn để trả lời.
Lúc tách nhau ra, tôi nhíu mày không vui: "Sao anh chẳng bao giờ nói thích em, yêu em thế?" Đúng thế, hình như toàn là tôi đơn phương "tấn công" thôi thì phải. Tôi ngồi bật dậy, giơ chân chặn đứng Tô Ngọc Hằng đang định tiến lại gần, hậm hực hỏi: "Anh đừng có bảo là vì muốn báo ân nên mới 'lấy thân đền đáp' đấy nhé? Rốt cuộc anh có thích em không?"
Bất thình lình, cổ chân tôi bị lòng bàn tay anh nắm gọn. Anh thở hắt ra một hơi, yết hầu lăn động: "Ngoan, đừng hỏi chuyện yêu hay không khi đang ở trên giường."
Đáng lẽ tôi không nên hỏi. Bởi vì tất cả tình cảm anh đều hóa thành hành động thực tế. Phải nói là... cực kỳ sung mãn. Đúng kiểu "biểu đạt chân tình" bằng nghìn chữ thâm thúy ấy...
...
Nghỉ ngơi một ngày, Tô Ngọc Hằng đích thân đưa tôi đến trường tiểu học Mạch Thành báo danh. Chiều tan học, anh lại chuẩn bị đúng giờ đến đón. Hôm qua anh mặc chiếc áo phông đen, ngoài việc thấy anh trắng hơn, gầy hơn thì tôi chỉ còn thấy nỗi nhớ nhung da diết. Còn giờ đây, Tô Ngọc Hằng đang chắp tay đứng dưới ánh hoàng hôn, đường nét lạnh lùng thường ngày như được phủ một lớp viền vàng, vừa lấp lánh vừa dịu dàng.
Tôi lao về phía anh, anh chu đáo giúp tôi vén lại những lọn tóc rối: "Suýt nữa thì quên, Tô Ngọc Hằng, em phát hiện ra..." Tôi đi vòng quanh anh một lượt, rồi chống cằm quan sát: "Sao trông anh bây giờ cứ có phong thái 'cán bộ' thế nhỉ?" Cứ như mấy ông cán bộ kỳ cựu ấy, đặc biệt là bộ đồ công tác xanh thẫm này, trên n.g.ự.c còn gắn huy hiệu đỏ.
Tô Ngọc Hằng khoanh tay, thong thả nhìn lại tôi: "Sao? Không thích à?"
Máu tinh nghịch nổi lên, tôi kiễng chân sát lại gần anh, nháy mắt thì thầm: "Em rất muốn xem cái vẻ đứng đắn này của anh lúc 'không đứng đắn' thì sẽ thế nào cơ~"
Anh nắm lấy tay tôi, dắt đi phía trước: "Về nhà cho em xem."
Nhắc đến chuyện này, tôi lại đem thắc mắc cũ ra hỏi anh: "Hai năm qua sao anh không chủ động liên lạc với em? Dù không có số điện thoại thì anh cũng có thể hỏi bố em mà?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đột nhiên, anh dừng bước, xoay người đối mặt với tôi: "Anh có số của em, trong bản hợp đồng năm đó có ghi, anh vẫn luôn giữ nó, cả cuốn sổ ký họa em để lại nữa. Anh cũng từng gọi cho em rồi, một lần năm kia, một lần năm ngoái. Lần đầu gọi thì em cúp máy không nghe. Lần thứ hai, nghe thấy có đàn anh khóa trên gọi em, anh biết em đang rất bận."
Lần đầu sao? Ký ức bắt đầu ùa về. Tôi cuối cùng cũng nhớ ra rồi. Có lần tôi đang học trong thư viện, giữa không gian yên tĩnh thì điện thoại rung lên. Liếc mắt thấy số lạ, tưởng là cuộc gọi l.ừ.a đ.ả.o nên tôi đã tắt tiếng. Còn một lần là trước khi kết thúc năm thứ ba, vào giờ ra chơi tôi nhận được một số máy lạ. Tôi "Alo" mãi mà đối phương không trả lời, vừa hay lúc đó đàn anh gọi tôi qua sắp xếp hồ sơ cá nhân nên tôi vội vàng dập máy.
Hóa ra anh đã sớm liên lạc với tôi rồi. "Xin lỗi anh..." Tôi cúi đầu lí nhí, nhưng lại bị anh nâng mặt lên quát khẽ: "Cấm khóc." Dứt lời, khóe môi anh nhếch lên một nụ cười gian xảo: "Để dành sức đi, tối nay nói sau."
Lúc đó có mấy đứa nhỏ chạy ngang qua vẫy tay chào tôi. Phía sau là các phụ huynh trong làng đi tới nhiệt tình hỏi thăm: "Nhìn xem, đúng là một cặp trời sinh, hai đứa định bao giờ cưới thế? Nhất định phải cho tôi uống chén rượu mừng đấy nhé."
Tô Ngọc Hằng ôm vai tôi, dõng dạc trả lời: "Kế hoạch là vào nửa cuối năm nay ạ, nhất định sẽ báo với bác."
Vừa dứt lời, mẹ của Văn Thanh đi giày cao gót lướt ngang qua. Vị phụ huynh kia nhìn theo bóng lưng đó rồi bắt đầu "tám" chuyện: Văn Thanh năm kia gả cho một gã nhà giàu mới nổi trên trấn, sinh được hai đứa con gái thì bị nhà chồng hắt hủi, đang làm thủ tục ly hôn. Mẹ Văn Thanh chẳng màng chuyện đó, cứ về làng là ra vẻ đại gia, nói con gái mình gả được vào nhà t.ử tế lắm.
Nghe xong những chuyện đó, chúng tôi tiễn chân vị phụ huynh kia. Tôi cảm thán: "Chao ôi, thời đại nào rồi mà còn trọng nam khinh nữ?" Thế là tôi hỏi Tô Ngọc Hằng thích con trai hay con gái?
Anh cong mắt cười, cúi người nhìn thẳng vào mắt tôi: "Vấn đề này không nên hỏi ở đây, mà nên hỏi ở trên chiếc giường vừa rộng vừa mềm kia kìa."
"Anh..." Tôi ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng, trừng mắt nhìn anh: "Sao bây giờ anh lại biến thành cái kiểu... thế này hả?"
Anh ta đúng là đã "phá kén" khỏi hình tượng trai tân thuần khiết để sống thật với bản thân rồi sao? Tôi cố tình chạy lên phía trước mấy bước, nháy mắt trêu chọc, giả giọng của bà nội: "Ái chà, Tiểu Hằng nhà chúng ta cuối cùng ở tuổi 24 đã không còn là trai tân thuần khiết nữa rồi nha!"
"Tần Ý Miên! Tin anh đ.á.n.h em không hả?" Tô Ngọc Hằng mím môi, mặt đen lại đuổi theo tôi. Sau đó anh kẹp cổ tôi vào khuỷu tay, gõ nhẹ lên đầu tôi một cái: "Từ nay về sau đừng để anh nghe thấy câu này nữa."
Nói đoạn anh buông tôi ra, đi lên trước vài bước rồi chìa tay về phía tôi: "Đi thôi, bà nội đang đợi chúng ta về ăn cơm đấy."
Tôi cười ranh mãnh, chạy tới nhảy tót lên lưng anh, túm lấy tóc anh hét lớn: "Về nhà thôi nào!"
Mạng do trời định, nhưng vận là do mình tạo ra. Tô Ngọc Hằng của tôi không đi đâu được, vậy thì tôi sẽ đi về phía anh. Từ nay về sau, mặt trời mọc thì đi làm, mặt trời lặn thì về nghỉ ngơi.