Mưa Khói Năm Ấy

Chương 8



Nàng đã bị gieo vào đầu quá nhiều ảo tưởng, đến mức không thể dừng lại được nữa.

 

Ta nghĩ, có lẽ nàng vẫn cần phải đ.â.m đầu vào tường thêm một lần thật đau, mới có thể hoàn toàn buông bỏ chấp niệm.

 

Không bao lâu sau, cơ hội ấy đến. 

 

Ngũ điện hạ trở về.

 

Hắn vừa xuống xe ngựa, muội muội đã từ trong góc lao ra.

 

Tuy bị thị vệ ngăn lại, nhưng những lời cần nói cũng đã nói hết.

 

Nàng nước mắt giàn giụa, si ngốc nhìn Triệu Diệp, để lộ những nốt đỏ trên mặt, khẩn cầu Triệu Diệp chủ trì công đạo cho mình.

 

Nhưng Triệu Diệp chỉ bình tĩnh nhìn nàng phát điên, sau đó thản nhiên nói một câu:

 

“Mọi chuyện cứ để Tiêu trắc phi xử trí.”

 

Muội muội sững sờ.

 

Chuyện này hoàn toàn không giống những gì nàng tưởng tượng.

 

“Điện hạ, ngài không làm chủ cho ta sao?”

 

Triệu Diệp bật cười.

 

Hắn chậm rãi bước đến trước mặt muội muội, thản nhiên nói:

 

“Nếu nói đến chủ trì công đạo, người ta nên đòi lại công đạo nhất cho ngươi chính là tỷ tỷ ngươi.”

 

Muội muội cứng họng.

 

Triệu Diệp nói: “Về đi, đây không phải nơi các ngươi nên tới.”

 

Muội muội vẫn không phục.

 

“Nhưng ngài cho ta vào thư phòng, cho ta mài mực cho ngài, còn uống canh ta nấu.”

 

“Đó là việc nha hoàn nên làm.”

 

“Nhưng ngài mang quà về cho ta, còn để ta chọn đồ ban thưởng trước.”

 

“Ta tưởng ngươi sẽ chia cho tỷ tỷ ngươi một ít. Tỷ tỷ ngươi không chịu nhận đồ của ta.”

 

Muội muội không giãy giụa nữa.

 

Nàng ngây người tại chỗ, không nói nổi một lời.

 

Mắt thấy Triệu Diệp sắp đi vào trong, nàng bỗng như cá c.h.ế.t giãy lên, không biết lấy đâu ra sức lực mà vùng mạnh một cái, thê lương chất vấn:

 

“Vậy tại sao tỷ tỷ đi rồi, ngài vẫn giữ ta lại? Tại sao không đuổi ta ra ngoài?”

 

Triệu Diệp nhìn nàng thật sâu, không trả lời, chỉ tiếp tục bước vào trong.

 

Cổng lớn phủ hoàng t.ử chậm rãi khép lại.

 

Không còn ai giữ lấy muội muội nữa.

 

Nàng mềm nhũn ngã xuống đất, suy sụp khóc lớn.

 

“Điện hạ, ngài hại ta, ngài hại c.h.ế.t ta rồi!”

 

“Ta hận ngài! Ta hận ngài đến c.h.ế.t!”

 

Nàng khóc đến tê tâm liệt phế, như thể khóc cạn tất cả những rung động thiếu nữ trong lòng mình.

 

Ta nhớ tới năm mình mười sáu tuổi.

 

Khi ấy, đám cung nữ ở chung một phòng với ta cũng từng mơ tưởng về tương lai, từng bình phẩm vị hoàng t.ử nào tốt, từng tưởng tượng lỡ như được vị hoàng t.ử nào đó để mắt tới thì bản thân sẽ thế này thế kia.

 

Khi ấy chúng ta cười thành một đoàn.

 

Những hoàng t.ử xấu xí, âm trầm thì đẩy cho người mình ghét, còn người tuấn tú, tính tình tốt thì tranh nhau giữ cho mình. 

 

Dù chỉ là nói miệng, nhưng cũng đủ khiến lòng xuân thiếu nữ rung động.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Quản sự cô cô đã nghiêm khắc răn dạy chúng ta một trận, mắng rằng chúng ta toàn là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, trước hết cứ sống sót được trong cung rồi hãy nói.

 

Không ngờ lại một lời thành sấm.

 

Về sau, những người trong căn phòng ấy lần lượt kẻ c.h.ế.t, người bệnh, người tàn phế, cuối cùng chẳng còn mấy ai nguyên vẹn.

Hồng Trần Vô Định

 

Nhưng ta vẫn nhớ rõ đêm hôm ấy.

 

Một đám cung nữ bận rộn cả ngày trở về phòng, cùng những tỷ muội chung giường chung chiếu mơ mộng tâm sự thiếu nữ.

 

Đó là một trong số ít những khoảnh khắc chúng ta thật sự sống động. 

 

Hiện thực quá khổ sở.

 

Một chút mộng đẹp kiều diễm ấy lại trở thành sắc màu hiếm hoi trong những ngày tháng khô khan.

 

Muội muội ta cũng từng có một giấc mộng đẹp như vậy.

 

Bây giờ chẳng qua chỉ là mộng vỡ.

 

Rồi nàng cũng sẽ tỉnh lại thôi.

 

Cha mẹ đưa muội muội về.

 

Nàng bệnh một thời gian.

 

Mãi đến khi những nốt đỏ trên mặt càng lúc càng nhiều, cha mẹ mới cứng rắn kéo nàng ra ngoài khám bệnh.

 

Ta đứng sau quầy nhìn thấy họ bước vào, lập tức ngồi xổm xuống trốn đi.

 

Sư phụ cau mày nhìn ta một cái, rồi đi tiếp đón họ.

 

Có lẽ ông đã nhận ra điều gì đó, vừa bắt mạch cho muội muội vừa hỏi thăm vì sao lại thành ra thế này.

 

Muội muội bật khóc.

 

Cha mẹ thở dài, nói rằng bị người ta hãm hại.

 

“Chủ nhân nhà đó nhất quyết nói con gái ta hạ độc vào bát t.h.u.ố.c của bà ấy, ép con gái ta uống bát t.h.u.ố.c đó. Uống xong thì thành ra thế này. Đại phu, còn chữa được không?”

 

“Chữa được, chỉ là hơi phiền phức một chút. Phải kiên trì uống t.h.u.ố.c, sẽ hơi ngứa, tuyệt đối không được gãi. Ta kê thêm ít t.h.u.ố.c mỡ để bôi, khoảng bảy tám ngày là sẽ lặn xuống. Chủ nhân nhà ấy có thù với cô nương nhà các vị à? Sao ra tay ác thế?”

 

Sư phụ muốn hóng chuyện.

 

Nhưng cha mẹ chỉ thở dài thật lâu, không nói gì nữa.

 

Có lẽ chính họ cũng biết chuyện mình làm chẳng vẻ vang gì.

 

Con người luôn vô thức muốn biện bạch cho bản thân.

 

Nhưng chuyện này, ngay cả biện bạch họ cũng không thể.

 

Sư phụ không hỏi thêm, chỉ báo một cái giá rất đắt.

 

Cha mẹ kinh ngạc: “Sao lại đắt như vậy?”

 

Sư phụ khó xử nói: “Da cô nương nhà các vị mỏng manh, đương nhiên phải dùng t.h.u.ố.c tốt. Nếu muốn dùng t.h.u.ố.c kém hơn một chút cũng được, chỉ là sợ sẽ để lại sẹo rỗ. Nếu cô nương không để tâm…”

 

“Để tâm! Để tâm!”

 

Cha mẹ lập tức móc tiền ra trả.

 

Họ vừa than phiền vừa thở dài rời đi.

 

Còn muội muội thì lòng như tro tàn, từ đầu đến cuối không nói một câu, ngay cả đi đường cũng phải có người dìu.

 

Ta ôm đầu gối ngồi dưới đất, quầy t.h.u.ố.c cao che kín thân hình. 

 

Ta nhìn chằm chằm xuống mặt đất, suy nghĩ miên man.

 

Họ sẵn lòng bỏ rất nhiều tiền chữa mặt cho muội muội.

 

Vậy tại sao năm đó lại không hỏi thử xem mặt ta còn có thể chữa được hay không?

 

Tại sao lại không chịu chữa cho ta một chút?

 

Tại sao ngay từ đầu đã từ bỏ ta?