Những lời cay nghiệt giữa người thân với nhau, một khi nói ra mới thật sự đau lòng.
Từng câu từng chữ đều đ.â.m thẳng vào tim.
Ta nhìn muội muội.
“Muội cũng nghĩ như vậy sao?”
Muội muội chần chừ, đôi mắt to chớp chớp.
“Muội nghe cha mẹ.”
Ta cười nhạt một tiếng, trong lòng đắng chát.
Năm ta rời nhà, nàng mới sáu tuổi, vẫn là một tiểu cô nương ngây thơ đáng yêu.
Nàng rất nghe lời ta, từng đuổi theo xe ngựa đưa ta vào cung, bị mẹ ôm c.h.ặ.t lại mà vẫn khóc đến xé lòng.
Ta vẫn nhớ.
Ta từng tưởng tượng khi lớn lên nàng sẽ trở thành người thế nào, xinh xắn rạng rỡ, lanh lợi thông minh.
Nhưng tuyệt đối không phải bộ dạng thiển cận, khôn lỏi tính toán như bây giờ.
Ta đè nén cơn giận trong lòng, nghiêm túc nói từng chữ:
“Muội nên nghe lời người thật sự từng bước ra khỏi căn nhà này, chứ không phải người ta nói gì cũng hùa theo. Nếu cha mẹ thật sự có tầm nhìn, từ lâu đã dùng số bạc ta gửi về để gây dựng gia sản, chứ không phải dẫn theo muội chạy nạn tới đây.”
Cha tức giận vì ta ngỗ nghịch, định giơ tay đ.á.n.h ta như khi còn nhỏ.
Nhưng ta đã nắm lấy cổ tay ông.
Ta nghiêm giọng nói:
“Nhìn đi, ngay cả cha cũng chưa từng thật sự coi con là hoàng t.ử phi, vậy mà lại cho rằng có thể dựa vào thân phận của con để ở lại phủ này. Người khác cũng đâu phải kẻ ngốc.”
“Con nói rõ cho mọi người biết, cuộc ban hôn này vốn chỉ là một trò cười. Ngũ hoàng t.ử chưa từng có tình nghĩa với con, ở lại đây sẽ không có kết cục tốt đẹp.”
“Nếu cha mẹ vẫn còn muốn nhận đứa con gái này, ba ngày sau hãy rời đi. Sau này con cũng sẽ rời khỏi nơi này, đến lúc đó chúng ta vẫn còn ngày đoàn tụ.”
“Nếu không… sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp đâu.”
Ta không muốn chúng ta đi đến bước vừa trùng phùng đã phải biệt ly, gặp lại nhau cũng chỉ uổng công.
Ta giận dữ bỏ đi.
Giọng cha đầy phẫn nộ vang lên phía sau:
“Phản rồi, phản rồi, đúng là phản rồi! Đó là vì con không có bản lĩnh giữ được trái tim Ngũ hoàng t.ử. A Nhiễu tuyệt đối sẽ không giống con!”
Ta xoay người, ngoảnh đầu lại, lặng lẽ nhìn ông một cái.
Trong lòng ta vẫn luôn nhớ rõ ngày mình được chọn làm cung nữ, ngồi xe ngựa rời khỏi nhà, cha mẹ khóc đến đau đớn đứt từng khúc ruột.
Mỗi lần nhớ tới, lòng ta lại chua xót.
Nhưng đến hôm nay ta mới phát hiện, có những người thân chỉ thích hợp xuất hiện trong giấc mơ.
Nếu thật sự xuất hiện ngay trước mắt, đó mới chính là ác mộng.
05
Ta không nói thêm gì với họ nữa, đôi bên chẳng khác nào người dưng.
Họ cũng chẳng để tâm, bởi đang bận lấy lòng Triệu Diệp.
Nào là món ăn quê nhà, chuyện thú vị ở quê, phong cảnh quê hương, họ vắt óc nghĩ đủ lời vui vẻ, chỉ mong ánh mắt Triệu Diệp có thể dừng lại trên người muội muội thêm vài phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
A Nhiễu cũng rất biết điều.
Nàng cứ quanh quẩn bên Triệu Diệp, từ ngoài cửa viện của hắn, từng bước từng bước đi vào tận thư phòng, mài mực rửa nghiên, hồng tụ thêm hương.
Ta từng nghĩ đến chuyện hỏi Triệu Diệp xem hắn có ý định gì.
Nhưng đi đến trước cửa phòng hắn, ta lại dừng bước.
Bên trong truyền ra tiếng cười ngây thơ nũng nịu của muội muội.
“Tỷ phu, huynh cũng đặt cho ta một cái tên đi? Ta không muốn gọi là A Nhiễu, ta muốn giống tỷ tỷ, có một cái tên thật hay.”
Triệu Diệp đã nói gì, ta không biết.
Ta xoay người rời đi, đứng trong rừng trúc nhìn gió thổi lá cây xào xạc.
Ta nghĩ, có lẽ ai cũng có quyền tự mình đ.â.m đầu vào tường, ta cũng nên tôn trọng lựa chọn của những người muốn tự mình va phải bức tường ấy. Dựa vào đâu ta lại bắt người khác phải cho rằng lựa chọn của ta mới là đúng? Như vậy chẳng phải quá tự phụ hay sao.
Lựa chọn của ta chỉ có tác dụng với chính ta, ta phải ghi nhớ thật kỹ điều ấy.
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày.
Nỗi sầu trong lòng ta giống như đám cỏ hoang lay động trong gió, lúc thì ngả theo gió đông, lúc lại nghiêng theo gió tây, cuối cùng bị tuyết dày vùi lấp, trở thành thứ bị năm tháng bỏ quên.
Nhưng chuyện thật sự khiến ta buông bỏ, kỳ thực chỉ là một chuyện rất nhỏ.
Ngày sinh thần của ta, quan hệ giữa cha mẹ và ta dịu đi đôi chút.
Họ làm món ăn quê nhà, còn nấu một bát mì trường thọ.
Thức ăn ăn kèm trong bát mì trường thọ ấy rất phong phú.
Ta hỏi họ lấy tiền ở đâu ra?
Muội muội cười nói: “Là tỷ phu cho đó. Tỷ phu mỗi tháng đều phát nguyệt lệ cho cha mẹ và muội. Tỷ tỷ, tỷ không có sao?”
Ta lặng lẽ ăn mì.
Hồng Trần Vô Định
Mì rất ngon.
Ta ăn sạch cả bát.
Ăn xong, lòng ta cũng nhẹ nhõm.
Cha mẹ cười nói:
“A Kiều, chúng ta nghĩ đi nghĩ lại, chuyện của A Nhiễu vẫn phải nhờ con nói với Điện hạ. Nếu con không gật đầu, Điện hạ sẽ không nạp A Nhiễu làm thiếp đâu… Ơ? Ơ? Ơ… Con làm gì vậy, đừng đẩy ta… Đứa nhỏ này sao lại không nghe lời như thế…”
Ta đẩy họ ra khỏi cửa, mặc kệ tiếng mắng c.h.ử.i phía sau.
Trong lòng chỉ còn một khoảng bình yên.
06
Đêm hôm ấy, ta suy nghĩ rất nhiều.
Ta nhớ lại vì sao năm đó mình lại nói với Triệu Diệp những lời như vậy.
Nếu khi ấy ta chăm sóc Triệu Diệp, liệu bây giờ có phải đã được sống những ngày tháng áo gấm cơm ngọc hay không?
Nếu khi ấy ta mặt dày bám lấy đạo thánh chỉ ban hôn kia, coi nó như chỗ dựa mà dùng, liệu ta có thật sự trở thành hoàng t.ử phi hay không?
Nghĩ rất lâu, cuối cùng chính ta cũng bật cười.
Không được.
Ta trời sinh đã không nuốt nổi bát cơm nửa sống nửa chín này.