Bóng người chập chờn, thế giới trước mắt bị tước đi mọi sắc màu, trầm mặc như một thước phim câm đen trắng.
Qua ô cửa kính xe, thời gian như đang quay ngược, dường như trở lại cái ngày anh thấy Ôn Tuế Sưởng đưa cô về nhà.
Cảm giác đau đớn đến tê dại đó, anh vậy mà lại phải nếm trải thêm một lần nữa.
“Bắt đầu từ khi nào?”
Giọng Trình Sóc đè thấp đến cực điểm, từng chữ như rít ra từ kẽ răng, bàn tay siết vô lăng nổi đầy gân xanh.
Trình Nhan đang cúi đầu gõ chữ trên WeChat, dĩ nhiên không phát hiện ra điều gì bất thường.
“Từ ngày Tết Nguyên Đán,” cô cong môi, đáy mắt lấp lánh những tia sáng vụn vặt khi hồi tưởng lại lần đầu gặp gỡ, “Tôi và anh ấy tình cờ gặp nhau, chắc cũng coi như là có duyên phận.”
Cô không nói cho Trình Sóc biết Chu Tự Hành sống ngay tầng dưới nhà mình.
“Tết Tết Nguyên Đán?”
Lòng bàn tay Trình Sóc lạnh ngắt, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Anh luôn cho rằng Ôn Tuế Sưởng là cái gai cắm sâu trong lòng cô không cách nào nhổ ra được, hóa ra chỉ trong vòng 4 tháng ngắn ngủi, cô đã đem lòng yêu một người đàn ông khác.
Mọi chuyện diễn ra ngay dưới mí mắt anh, vậy mà anh lại như một kẻ ngốc, chẳng mảy may hay biết.
Trong lúc anh tốn hết tâm tư để làm vui lòng cô, lấy lòng cô, quyến rũ cô, thì cô đã ở bên một người đàn ông khác rồi.
Và từ đầu đến cuối, cô đều không nhìn thấy anh.
Thậm chí, trong không gian khép kín chật hẹp của thang máy đó, khi cô vì một người khác mà đỏ mặt thẹn thùng, anh lại nực cười nghĩ rằng cái đỏ mặt ấy là vì mình.
Chỉ một lát sau, điện thoại Trình Nhan lại có thêm một tin nhắn mới.
Chu Tự Hành: [Anh đợi em dưới biển báo chỉ đường.]
Đôi mắt Trình Nhan cong thành hình trăng khuyết, lập tức quay sang nói với anh: “Cảm ơn anh hôm nay đã đưa tôi qua đây, vậy tôi đi trước nhé.”
Nói xong, cô tháo dây an toàn, vươn tay định mở cửa xe.
Chỉ là, cô phát hiện dù thế nào cũng không mở được.
Cửa xe vẫn đang khóa chặt.
Thấy sắc mặt Trình Sóc không tốt, cô đoán chắc anh đang giận.
Trình Nhan thận trọng lên tiếng: “Anh, không phải tôi coi anh là tài xế đâu, tôi cũng rất muốn mời anh cùng đi, nhưng tôi sợ lát nữa bố mẹ phát hiện chúng ta không có mặt sẽ bị lộ chuyện.”
Cô vắng mặt thì chẳng ai quan tâm, nhưng nếu Trình Sóc vắng mặt, rất nhanh điện thoại của Trâu Nhược Lan sẽ gọi đến, thậm chí có khi còn phái người đi tìm họ, thế thì hỏng hết.
“Anh đừng giận, lần sau tôi giới thiệu hai người làm quen được không, nói đi cũng phải nói lại, còn cần anh giúp tôi xem xét nữa mà.” Giọng Trình Nhan dịu lại, nói rất chân thành.
Từ ngày hôm qua, cô đã thực sự coi Trình Sóc như người nhà thân thiết.
“Vậy sao?” Trình Sóc nhướng mày, nhếch môi, “Cần tôi giúp em xem xét?”
“Đúng vậy, anh phải giúp tôi khảo sát một chút chứ.” Trình Nhan nói đùa.
“Lời khuyên của tôi, em có nghe không?”
“Tất nhiên rồi.”
Trình Nhan vừa gật đầu, vừa để mắt tới Chu Tự Hành ngoài cửa sổ xe.
Lúc này nắng đang gắt, anh đứng dưới biển chỉ đường, nheo mắt nhìn những người qua lại.
“Anh?” Trình Nhan lại thử gọi thêm một tiếng.
Lòng bàn tay ẩm ướt, Trình Sóc rủ mắt nhìn tay mình, sau đó thong thả dùng chiếc khăn tay lụa tơ tằm lau sạch từng ngón tay, động tác ưu nhã như đang đối đãi với một tác phẩm nghệ thuật, chỉ có chân mày hạ thấp, như đang suy tính một vấn đề nan giải khó lòng giải quyết.
Trình Nhan chỉ đành ngồi chờ bên cạnh, không biết qua bao lâu, tiếng vải vóc ma sát với da thịt cuối cùng cũng ngừng lại, Trình Sóc mở lời.
“Vậy em chia tay với anh ta đi.”
Giọng điệu không cho phép từ chối.
Trình Nhan giật mình, tưởng mình nghe nhầm.
“Cái gì cơ?”
“Tôi bảo em chia tay với anh ta.”
Ngữ điệu của Trình Sóc gần như không có thăng trầm, nhưng lại mang theo cái lạnh thấu xương, đầu ngón tay anh chạm vào cổ cô, ch*m r** v**t v* những mạch máu xanh mờ trên đó, cảm giác lạnh lẽo khiến cô liên tưởng đến một con rắn đang thè lưỡi.
“Bây giờ xuống nói với anh ta đi, tôi đợi em trên xe,” Trình Sóc hơi cúi người, lại liếc nhìn đồng hồ đeo tay, như đang tính toán thời gian, “Hai người quen nhau chưa lâu, 10 phút chắc là đủ rồi.”
“Anh, anh đang đùa với tôi đấy à?”
Nếu không, cô không tài nào hiểu nổi tại sao anh lại có ác cảm lớn đến thế với Chu Tự Hành.
Trình Sóc nói ngắn gọn súc tích: “Em và anh ta không hợp.”
Anh còn chưa hề gặp Chu Tự Hành mà đã đưa ra kết luận độc đoán như vậy.
Trình Nhan nhíu mày thật sâu: “Anh còn chưa tìm hiểu gì về anh ấy, sao anh biết tôi và anh ấy không hợp? Anh [1], anh ấy thực sự là một người rất tốt.”
[1] Nguyên văn là “ca” – anh trai.
“Tôi không phải anh trai em!” Trình Sóc kìm nén cơn giận, lồng ngực phập phồng dữ dội, “Chúng ta không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào cả.”
“Nhưng mà, hôm qua anh mới nói với tôi nhiều chuyện như thế, anh nói anh thành lập Cung Vực là vì trước đây cùng tôi chơi game, anh nói đó là khoảng thời gian anh nhớ nhất; anh còn nói ngày đầu tiên tôi nhập học, anh đã từ bỏ cơ hội phát biểu tại Diễn đàn Thanh niên để cùng tôi đến trường báo danh vì lo lắng người khác đều có gia đình đi cùng, còn tôi chỉ có một mình sẽ thấy cô đơn; sinh nhật tôi, anh còn nặc danh tặng bánh sinh nhật cho tôi, anh bảo tôi phải luôn nhớ kỹ cái tên ‘Trần Nhan’, đừng làm vật thay thế cho bất kỳ ai ——”
Nói đến đây, Trình Nhan đột nhiên nhận ra điều gì đó, lời nói kẹt lại nơi cổ họng, sắc mặt thay đổi.
“Sao không nói tiếp đi?”
Trình Sóc nghịch chiếc bật lửa trong tay, lời nói thốt ra mang theo cái lạnh khiến người ta run rẩy, Trình Nhan lùi sát vào lưng ghế, mồ hôi ướt đẫm sau lưng.
Cô theo bản năng muốn trốn chạy, nhưng cửa xe vẫn không mở được.
“Nếu tôi không nói ra, có phải em sẽ vĩnh viễn không nhìn thấy tôi không? Em có biết điều đó tàn nhẫn với tôi đến mức nào không? Em bắt tôi phải nhìn em kết hôn với Ôn Tuế Sưởng, nhìn em đeo chiếc nhẫn cầu hôn của cậu ta, nhìn hắncậu ta bước ra từ phòng của em. Em có biết nửa năm ở nước ngoài đó tôi đã sống như thế nào không? Em có biết tôi đã mất bao lâu mới có thể đứng trước mặt em một lần nữa không? Em có biết có bao nhiêu đêm tôi đều dằn vặt tại sao mình không mở lời sớm hơn một chút không!
Bây giờ, em lại bắt tôi đưa em đi gặp bạn trai mới, bắt tôi yểm trợ cho em, em còn muốn ở trước mặt tôi nói anh ta tốt đẹp như thế nào. Trần Nhan, em nói xem chuyện này nực cười đến mức nào, rõ ràng tôi mới là người luôn ở bên cạnh em, tôi quen biết em sớm hơn Ôn Tuế Sưởng, tôi hiểu em hơn bất kỳ ai ——”
Lời tiếp theo của anh bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang, nhìn thấy tên “Chu Tự Hành” hiển thị trên màn hình, gân xanh nơi thái dương Trình Sóc giật nảy, anh giật phắt điện thoại của cô, nhấn giữ nút nguồn để tắt máy, rồi ném sang một bên.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
Chưa kịp để cô thắt lại dây an toàn, tay phải Trình Sóc xoay vô lăng, chiếc xe việt dã lao nhanh xuống đường núi.
“Trần Nhan, cùng một chuyện, tôi không thể để nó xảy ra lần thứ hai.”
Phong cảnh ngoài cửa sổ xe lùi xa vun vút, không biết qua bao lâu, cảnh vật xung quanh trở nên xa lạ, nơi này không có nhà cao tầng, không có cửa hàng náo nhiệt, hoang vu như một khu vực không người.
Xe vẫn tiếp tục lao về phía trước, cô không biết Trình Sóc định đưa mình đi đâu, cũng không biết anh định làm gì, tốc độ xe nhanh đến mức khiến con người ta khó lòng suy nghĩ hiệu quả, trong đại não lóe lên những ý niệm cực kỳ đáng sợ, cô thậm chí cảm thấy Trình Sóc muốn cùng cô đồng quy vu tận.
Trình Nhan nắm chặt lấy tay vịn phía trên ghế ngồi, cô nghiêng đầu nhìn Trình Sóc ở ghế lái, bóng cây hai bên đường in lên thân xe, khuôn mặt anh dưới ánh sáng lúc mờ lúc tỏ hiện lên vẻ lạnh lùng âm hiểm lạ thường, như thể đã bị tước bỏ mọi cảm xúc bình thường của con người.
“Trình Sóc!”
Anh dường như hoàn toàn không nghe thấy tiếng cô nói.
Một cơn hoảng loạn vô cớ ập đến, cô hét lớn với anh: “Dừng lại! Mau dừng lại đi!”
Nói xong, cô dùng túi xách đập vào người anh, Trình Sóc nghiêng đầu, vô lăng xoay một cái, suýt chút nữa đã đâm vào cái cây bên đường.
“Xem ra em muốn cùng tôi chết ở đây.” Trình Sóc bình tĩnh nói, con ngươi không có chút cảm xúc nào, “Nếu em thực sự nghĩ như vậy, tôi rất sẵn lòng thực hiện tâm nguyện của em.”
Nói xong, anh đạp ga kịch sàn.
Trong tiếng gió rít gào, cô nghe thấy giọng nói trầm thấp b*nh h**n của anh: “Yên tâm, trước khi chết, tôi nhất định sẽ nắm chặt tay em, như vậy dù có chết đi, máu của chúng ta cũng nhất định sẽ hòa vào nhau.”
Trình Nhan chỉ cảm thấy rợn tóc gáy.
“Anh điên rồi sao, anh nỡ chết như vậy à?” Cổ họng như bị lưỡi dao cứa qua, Trình Nhan hét lớn về phía anh, “Anh hãy nghĩ đến Cung Vực do một tay anh sáng lập đi, nó chẳng phải sắp niêm yết rồi sao? Anh hãy nghĩ đến những hoài bão và lý tưởng mà anh chưa thực hiện được, còn bạn bè anh, gia đình anh, anh hãy nghĩ đến Trình Kế Huy ——”
“Còn gì nữa không?” Trình Sóc cắt ngang lời cô, cười có chút khổ sở, “Những điều em vừa nói, tôi nhận ra rằng, tôi thực sự nỡ.”
Khát vọng sống trong khoảnh khắc này chiếm thế chủ đạo, Trình Nhan vốn luôn biết rằng, chỉ có sống mới là quan trọng nhất, những thứ khác đều là thứ yếu.
Theo cách nhìn của cô, không gì đánh đổi được việc “còn sống”.
“Anh bình tĩnh lại đã,” Trình Nhan cố gắng trấn an cảm xúc của anh, giọng nói rất nhẹ, “Anh nói anh yêu tôi, vậy ít nhất… hãy cho tôi một cơ hội để tìm hiểu anh.”
Không khí ngưng trệ một giây, ngay sau đó, lốp xe ma sát với mặt đất phát ra tiếng rít chói tai.
Trình Sóc đạp phanh, xe dừng lại bên lề đường.
Vẫn chưa hoàn hồn, Trình Nhan hít hà từng ngụm không khí trong lành, kinh ngạc quay đầu lại, phát hiện Trình Sóc vậy mà đang nhìn mình.
Đôi mắt anh rất sáng, mang theo một nỗi thấp thỏm mong chờ nào đó.
“Em thực sự sẵn lòng tìm hiểu tôi?”
Trình Nhan gật đầu lia lịa.
“Bắt đầu từ bây giờ sao?”
Đôi mắt đào hoa hơi xếch kia khiến người ta nhìn vào mà không thể rời mắt, Trình Nhan căng thẳng đáp một tiếng: “Vâng, bắt đầu từ bây giờ.”
“Vậy tôi có thể đưa em đến một nơi không?” Không biết nghĩ đến điều gì, thần sắc trên mặt Trình Sóc trở nên ôn nhu, khác hẳn với lúc nãy như hai người khác nhau, “Em nhất định sẽ thích nơi đó.”
“Được.”
Chỉ cần còn ở trên xe, cô tuyệt đối không được chọc giận anh.
Vẫn chưa hoàn toàn bình tâm lại, đang định hạ cửa sổ xe xuống để hít thở, dư quang nơi khóe mắt thoáng thấy màn hình điện thoại của Trình Sóc sáng lên.
Toàn là những cuộc gọi nhỡ chằng chịt, thậm chí còn có cả cuộc gọi từ Ôn Tuế Sưởng.
Xem ra mọi người đều đang tìm anh.
Vậy còn Chu Tự Hành, có phải cũng đang lo lắng gọi điện cho cô không?
“Đừng quan tâm đến những người không liên quan đó,” Trình Sóc úp ngược điện thoại xuống, chân mày nhíu chặt, “Ít nhất là khi ở bên cạnh tôi, đừng phân tâm.”
Hai mươi phút sau, xe dừng lại trước một trang viên hoa hồng.
Trước mắt là ngàn dặm hoa tươi rực rỡ, nở rộ nồng nàn, hành lang hoa hình vòm như một giấc mộng trong truyện cổ tích.
Trình Nhan ngây người đứng tại chỗ, cô chưa bao giờ thấy nhiều hoa hồng đến thế, ngay cả lối nhỏ cũng gần như bị hoa tươi vùi lấp, dưới ánh mặt trời, chúng lay động trong gió, đẹp đến mê hồn.
Trình Sóc thấp giọng: “Vào ngày biết tin em ly hôn, tôi đã mua lại trang viên này, tôi muốn dành cho em một bất ngờ.”
“Thực ra nhiều năm trước, ngay vào ngày em và Ôn Tuế Sưởng xem mắt, tôi đã chuẩn bị cho em cả một bức tường hoa tươi để nói cho em biết tâm ý của mình. Lần đó tôi đã bị Ôn Tuế Sưởng nẫng tay trên, nhưng không ngờ lần này vẫn chậm mất một chút.”
Có phải giữa anh và cô mãi mãi tồn tại một sự lệch múi giờ?
Trình Nhan không nói gì, ánh mắt nhìn anh rất phức tạp.
“Vẫn còn sợ sao?” Trình Sóc nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của cô, áp lên gò má mình, “Vừa rồi tôi lừa em đấy, nếu thực sự xảy ra tai nạn, vào giây phút cuối cùng, tôi nhất định sẽ chắn trước mặt em.”