Mưa Bão Đã Đến

Chương 38



CHƯƠNG 38: Happy For You

Đầu dây bên kia Ôn Tuế Sưởng khựng lại một lát, như thể không tin nổi vào những gì mình vừa nghe thấy.

“Cái gì?”

“Cho tôi mượn ít tiền.” Trình Nhan bấm bụng, thấp giọng lặp lại.

Cứ ngỡ Ôn Tuế Sưởng sẽ mỉa mai mình một trận, không ngờ giọng anh lập tức căng thẳng, cứng nhắc đến mức từng chữ đều lạc cả nhịp.

“Hiện tại em đang ở đâu? Bên cạnh có người không?”

“Trình Nhan,” Anh hiếm khi gọi tên cô một cách nghiêm túc như thế, ngay cả nhịp thở cũng trở nên dồn dập,

“Bây giờ em có an toàn không?”

Thông qua giọng nói, cô có thể tưởng tượng được vẻ mặt nghiêm nghị của Ôn Tuế Sưởng ở đầu dây bên kia, anh dường như tưởng cô đã xảy ra chuyện gì.

Trình Nhan vội vàng đính chính: “Anh hiểu lầm rồi, hiện tại tôi rất an toàn.”

“Em chắc chứ?”

“Chắc chắn.”

Ôn Tuế Sưởng thở phào nhẹ nhõm: “Được, em cần bao nhiêu, bây giờ tôi bảo Dương Chiêu chuyển qua cho em.”

Trình Nhan nhìn về phía Chu Tự Hành, do dự một lát, khi mở lời giọng điệu có chút ngập ngừng: “Hai nghìn, anh cho tôi mượn 2000 tệ là được rồi.”

Thời gian còn lại hai phút cuối cùng, cô chỉ cần cao hơn số tiền của Kha Triết Minh một chút là được.

“…… Bao nhiêu?” Ôn Tuế Sưởng đại khái chưa từng dự tính đến con số này, trong giọng nói chỉ còn lại sự kinh ngạc, “Hai nghìn?”

“Đúng vậy.”

Nói xong, cô liền cúp điện thoại, không cho anh cơ hội hỏi han nguyên do.

Cô thậm chí còn quên mất cuộc điện thoại này là do Ôn Tuế Sưởng gọi tới cho mình, mãi đến khi cúp máy, cô vẫn không biết ý định thực sự của Ôn Tuế Sưởng khi tìm cô là gì.

Bình đồng hồ cát sắp đếm ngược xong, nhưng điện thoại của Trình Nhan vẫn không có động tĩnh gì.

Chỉ là 2000 tệ, lẽ nào anh cũng không bằng lòng cho cô mượn sao?

Đối với anh, đó chẳng qua chỉ là tiền boa anh thường tùy tiện thưởng cho người khác.

Hai phút đó khiến cô chờ đợi đến đỏ cả mắt vì sốt ruột, cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại không rời mắt, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.

Cuối cùng, một tiếng ‘ting’, cô nhận được tin nhắn từ phía ngân hàng gửi tới.

Trình Nhan lúc này mới thở phào một hơi, vội vàng liếc mắt nhìn qua, rồi chụp màn hình tin nhắn gửi vào trong nhóm.

“Người bạn này của cô đối xử với cô tốt thật đấy, chẳng lôi thôi chút nào, lập tức chuyển tiền qua ngay.”

“Xong rồi, Eric có thể đi pha mù tạt với xì dầu được rồi đấy.”

“Đợi đã, số tiền không đúng,” Kha Triết Minh phát hiện ra vấn đề, quay đầu nhìn Trình Nhan, “Cái này hình như không phải 2000 tệ, phía sau còn thừa hai chữ số 0 nữa.”

“Cái gì cơ?”

Đầu óc như bị đình trệ, Trình Nhan không thể tin nổi mở điện thoại lên xác nhận.

Phía sau có năm chữ số không, vậy nên đây là… 20 vạn.

Những người bên cạnh chép miệng trầm trồ: “Trần Nhan, người bạn này của cô có thực lực đấy nha.”

“Thì cũng phải do nhân phẩm của Trần Nhan tốt, đáng tin cậy, nếu không sao người ta lại tùy tùy tiện tiện chuyển qua 20 vạn như thế.”

“Vốn dĩ còn định gia hạn thêm nửa tiếng nữa cơ, giờ xem ra, trò chơi này đã không còn gì để bàn cãi nữa rồi.”

Trình Nhan cũng không biết rốt cuộc là chuyện như thế nào, nghĩ đến gương mặt của Ôn Tuế Sưởng, nghĩ đến cuộc điện thoại vừa rồi, tất cả đều khiến cô cảm thấy mịt mờ.

“Chắc là anh ấy chỉ gõ nhầm con số thôi.”

Đây là lời giải thích duy nhất cô nghĩ ra được.

Kha Triết Minh não nề: “Sao chuyện tốt thế này không xảy đến với tôi cơ chứ!”

Kiều Mộc: “Được rồi, giờ xem ra kết quả trò chơi đã rõ rành rành rồi.”

Chu Tự Hành từ đầu đến cuối đều không lên tiếng, anh yên lặng ngồi ở vị trí lúc nãy, không tham gia vào bất kỳ cuộc thảo luận nào.

Trò chơi tuyên bố cô là người thắng cuộc, tâm trạng Trình Nhan ngược lại có chút phức tạp, đang nghĩ vẩn vơ thì trên điện thoại nhận được một tin nhắn.

Chu Tự Hành: [Nếu cảm thấy không thoải mái, sau này có thể không tham gia những trò chơi như thế này nữa.]

Trình Nhan ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt của anh.

Anh không hỏi cô người trong điện thoại là ai, cũng không tham gia vào cuộc thảo luận của mọi người, anh chỉ hỏi cô trò chơi này có khiến cô cảm thấy khó chịu hay không.

Khóe miệng cô cong lên, gõ chữ: [Không có, được chơi cùng mọi người, tôi thấy rất vui.]

Không còn là một phông nền có cũng được không có cũng không sao, cô có thể cảm nhận được ý nghĩa sự hiện diện của mình, cũng có thể cảm nhận được những ánh mắt thiện ý đang dừng lại trên người mình.

Cô lại nói: [Hơn nữa, lần này, thực sự tôi rất muốn thắng.]

Chu Tự Hành thắc mắc: [Tại sao?]

Cô còn chưa kịp trả lời, chỉ trong chốc lát, Eric đã pha xong thức uống, đặt lên mặt bàn, lại dùng ống hút khuấy đều.

“Đích thân tôi đặc chế, lượng mù tạt trong mỗi ly đều như nhau, tổng cộng tám ly, mọi người cứ tự nhiên chọn.”

“Để tôi biểu diễn một hơi hết sạch cho xem.” A Hào huênh hoang.

Anh ta là cái “thùng nước gạo” nổi tiếng ở đây, bởi vì món gì anh ta cũng nuốt trôi được, anh ta bịt mũi uống nửa ly, mặt bỗng chốc đỏ gay, trong dạ dày dâng lên cảm giác buồn nôn.

“Mẹ ơi, còn khó uống hơn cả nước đậu thối nữa, thật sự phải uống hết sao?”

“Tất nhiên rồi, dám chơi dám chịu.”

Mọi người lần lượt cầm lấy những chiếc ly trên mặt bàn, Trình Nhan nhỏ giọng lên tiếng: “Lúc nãy có nói người thắng có thể đưa ra một yêu cầu, còn tính không?”

“Đúng rồi, suýt nữa thì quên mất,” Trần Lily hậu tri hậu giác phản ứng lại, “Nhan Nhan còn chưa nói yêu cầu của cô ấy kìa.”

Lúc này tất cả mọi người đều im lặng trở lại.

Trình Nhan chỉ tay về phía Chu Tự Hành vừa mới cầm lấy chiếc ly, khẽ nói: “Tôi có thể yêu cầu anh ấy… không cần uống không?”

Chu Tự Hành không ăn được mù tạt.

Khi tham gia trò chơi này, cô đã nghĩ kỹ rồi, nếu cô có thể thắng, cô chỉ muốn làm việc này.

Cô muốn “bảo vệ” anh một lần.

Lời vừa dứt, tiếng reo hò xung quanh càng lúc càng dữ dội ——

“Oa ồ, hóa ra yêu cầu này còn có thể dùng như vậy sao.”

“Đây chính là quyền miễn trừ rồi, Nhan Nhan, em không thể đại xá thiên hạ sao, tôi cũng không muốn uống.”

“Vừa nãy còn chưa thấy thức uống này khó nuốt đến thế, giờ thì thật sự bị tổn thương rồi.”

Họ ngay lập tức trở thành tâm điểm của chủ đề, đối tượng trêu chọc của mọi người, má Trình Nhan nóng bừng, cắn chặt môi dưới, trong phút chốc ký ức lướt ngược về một buổi liên hoan công ty từ rất lâu về trước.

Vậy nên lúc đó, khi Cố Tư Tư và Chu Kỳ bị đồng nghiệp trêu chọc, cũng là cảm giác như thế này sao?

Vừa kỳ quặc vừa thấp thỏm, muốn biện minh nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, đôi má nóng như đang phát sốt, nhưng nhịp tim lại đập nhanh lạ thường, dường như có một loại hân hoan khó tả nào đó đang trào dâng như bọt khí của nước có ga.

Trình Nhan len lén ngẩng đầu nhìn Chu Tự Hành một cái, anh đang nhìn cô mỉm cười.

Trong đêm đầy sao rực rỡ này, anh cách một đám người náo nhiệt, lặng lẽ dùng khẩu hình nói với cô một câu “Cảm ơn”.

*

Buổi tối, sau khi vệ sinh cá nhân xong, Trình Nhan quay lại khu lều trại, phát hiện Kiều Mộc và Lily đang đứng trước lều của cô đợi cô.

Lily ôm chiếc gối trong lòng, mong chờ nhìn cô: “Chúng tôi không ngủ được, có thể tới tìm cô trò chuyện không?”

“Được chứ.”

Trình Nhan kéo khóa lều, mời hai người vào.

Đây là lều đôi, rất rộng rãi, ba người nằm xếp hàng trong lều, cửa sổ trời mở ra, vừa mở mắt là có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao trên đỉnh đầu.

Gió đêm xen lẫn hương hoa từ xa đưa lại, thi thoảng còn có thể nghe thấy vài tiếng chim kêu, giống như âm thanh trắng hỗ trợ giấc ngủ mà cô vẫn thường nghe trước khi ngủ.

Nằm dưới bầu trời sao, họ nói với nhau dăm ba câu chuyện, giống như buổi tâm sự đêm khuya ở ký túc xá nữ.

Kiều Mộc ấp úng nói: “Trần Nhan, tôi phải nói với cô một việc, nhưng cô phải hứa với tôi là không được trách tôi đấy.”

Trình Nhan không khỏi tò mò: “Chuyện gì vậy?”

“Thực ra cái ý tưởng treo biểu ngữ đó là do tôi nghĩ ra, tôi thấy biểu cảm của cô lúc xuống xe có chút chê bai, nên tôi không dám thừa nhận, a a a mất mặt quá đi mất.”

Trình Nhan cứ tưởng là chuyện gì, nghe đến đây không nhịn được mỉm cười.

“Lúc đó biểu cảm của tôi chê bai lắm à?”

Lily xen vào: “Tôi chứng nhận, biểu cảm của cô lúc đó đúng là khá chê đấy.”

Kiều Mộc ngượng đến mức muốn biến mất khỏi trái đất: “Buồn cười thật, tôi còn tự thấy mình khá có sáng tạo nữa chứ, sau này tôi không tin mấy cái trò đùa trên mạng nữa đâu.”

Khóe miệng Trình Nhan cong lên, trong lòng có chút cảm động, thực ra cô rất cảm ơn những gì họ đã chuẩn bị cho mình.

Đêm hôm đó, họ trò chuyện đến gần 1 giờ sáng mới giải tán, Trình Nhan không thường xuyên lên tiếng, nhưng nghe họ trò chuyện cũng thấy rất thú vị.

Lily trước khi đi nói: “Vậy quyết định thế nhé, lần sau tới tiệm tôi chơi trò kịch bản giết người đi, tôi sẽ gọi thêm mấy anh chàng DM [1] đẹp trai tới.”

[1] DM (Dungeon Master)) là người điều khiển và dẫn truyện chính trong trò chơi nhập vai Dungeons & Dragons, chịu trách nhiệm xây dựng thế giới, tạo bối cảnh, đóng vai các nhân vật phụ (NPC), và điều khiển quái vật. DM đóng vai trò như trọng tài, mô tả trải nghiệm cho người chơi và thúc đẩy cốt truyện.

Trình Nhan cười đáp: “Được.”

Mọi người vừa rời đi, Trình Nhan đang chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại ‘ting’ một tiếng.

Trên màn hình có tin nhắn nhảy ra.

Sau khi nhìn rõ nội dung, trong phút chốc, cô thu lại nụ cười.

Ôn Tuế Sưởng: [Trò chơi thắng rồi, không cảm ơn tôi một tiếng sao?]

*

Ôn Tuế Sưởng rời khỏi buổi xã giao khi trời vừa tối, cồn thấm vào từng dây thần kinh, quầng sáng của đèn đường có hình ảnh chồng lên nhau, anh xoa xoa thái dương.

Xe dừng bên lề đường, còn cách một đoạn khá xa, anh đã nhìn thấy Dương Chiêu.

Anh ta tựa vào thân xe phía trước, ngây người ra, đôi mắt dưới cặp kính không có chút ánh sáng nào.

Mấy ngày nay, Dương Chiêu có chút khác với mọi khi, không còn tranh thủ tìm thời gian gọi điện thoại cho bạn gái nữa, thường lệ ngay khi anh vừa rời đi, anh ta đã không thể chờ đợi được mà bấm số điện thoại của bạn gái mình, cho đến khi buổi tiếp khách của anh kết thúc, anh ta mới lại vội vội vàng vàng cúp điện thoại, chuyển sang trạng thái công việc.

Lần nào Dương Chiêu cũng tưởng mình ngụy trang rất tốt, nhưng lần nào anh cũng phát hiện ra.

“Ôn Tổng, hôm nay kết thúc sớm vậy sao?” Dương Chiêu mở cửa sau xe cho anh.

“Ừm.”

Cúi người lên xe, Ôn Tuế Sưởng ngồi ở ghế sau, nhìn về phía Dương Chiêu qua gương chiếu hậu, tùy ý hỏi một câu.

“Dạo này sao cậu không gọi điện cho bạn gái nữa?”

Sống lưng Dương Chiêu cứng đờ, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc sơ mi, bàn tay cầm vô lăng cũng run run.

“Xin lỗi Ôn Tổng, tôi hứa sau này sẽ không gọi điện việc riêng trong giờ làm việc nữa.”

Ôn Tuế Sưởng nhìn ra ngoài cửa sổ: “Tôi không phải đang trách cậu.”

Anh chỉ cảm thấy tò mò thôi.

“Bạn gái tôi đã chia tay với tôi rồi.” Nói đến đây, Dương Chiêu có chút nghẹn ngào, siết chặt vô lăng.

Ôn Tuế Sưởng nhướng mày: “Chia tay rồi?”

“Vâng, hơn nữa cô ấy đã chặn hết tất cả phương thức liên lạc của tôi rồi, cô ấy nói không muốn nhìn thấy tôi nữa.”

“Cậu đã làm sai chuyện gì sao?”

Dương Chiêu cụp mắt xuống, biểu cảm rất hối hận: “Cuối tuần trước, tôi có đi tham gia buổi họp lớp cấp ba, trước khi đi tôi không biết cô gái tôi thầm mến hồi cấp ba cũng ở đó, cô ấy có chút say rượu, bạn học bảo tôi đưa cô ấy về nhà, thực ra lúc đó trên xe còn có mấy người nữa, nhưng chuyện này sau đó bị bạn gái tôi biết được, cô ấy rất tức giận, vì cô ấy cảm thấy tôi có chuyện giấu giếm cô ấy……”

Thực ra Ôn Tuế Sưởng không có quá nhiều kiên nhẫn để nghe những câu chuyện vướng mắc tình cảm tẻ nhạt như vậy, những vấn đề tình cảm kiểu này trong chuyên mục đọc thư của đài phát thanh một ngày có thể nghe thấy hàng chục bài.

Điểm anh quan tâm là: “Cô ấy chặn cậu từ khi nào?”

“Ngay ngày dọn ra khỏi nhà tôi.”

“Chia tay rồi, nhất định sẽ chặn phương thức liên lạc của đối phương sao?”

Dương Chiêu dừng h*m m**n chia sẻ của mình lại, bởi vì anh ta phát hiện ông chủ của mình hoàn toàn không hề đồng cảm với cảnh ngộ của mình, anh ấy giống như đang… nghiên cứu một đề tài tình cảm thì đúng hơn.

“Trừ khi đôi bên cảm thấy đoạn tình cảm này vẫn còn cơ hội xoay chuyển thôi.”

Ôn Tuế Sưởng không nói gì nữa, nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ, trầm ngâm suy nghĩ.

Một lát sau, anh nhấn mở WeChat của Trình Nhan, bỗng nhiên ánh mắt khựng lại, bởi vì, anh thấy cách đây một tiếng, Trình Nhan vậy mà hiếm khi đăng trạng thái.

Hoàng hôn, gió nhẹ, cocktail, bánh macaron màu sắc sặc sỡ.

Nhấn mở ảnh Live, còn có thể nghe thấy tiếng người ồn ào trong nền.

Bây giờ cô đang làm gì? Đang ở cùng bạn bè sao?

Anh nhấn mở ảnh Live nghe đi nghe lại vài lần.

Huyệt thái dương hơi căng tức, có một ý nghĩ nào đó chiếm ưu thế, quẩn quanh trong tâm trí.

Không biết đã do dự bao lâu, Ôn Tuế Sưởng cuối cùng cũng cầm điện thoại lên, nhấn vào số điện thoại ở trên cùng của danh bạ.

Anh không có ý gì khác, anh chỉ tò mò, tò mò xem Trình Nhan có chặn mình hay không thôi, chỉ cần điện thoại vừa kết nối, anh sẽ lập tức cúp máy ngay.

Rất nhanh, tiếng “tút tút” truyền vào màng nhĩ, anh siết chặt điện thoại.

Điện thoại đã thông.

Ôn Tuế Sưởng thở phào nhẹ nhõm một cách kỳ lạ —— xem ra cô không chặn anh.

Tiếp đó lại nghĩ đến những lời Dương Chiêu vừa nói, ánh sáng đèn neon ngoài cửa sổ nhảy nhót trong đáy mắt.

Lẽ nào cô cho rằng giữa họ vẫn còn cơ hội xoay chuyển?

Vào thời khắc này, anh hoàn toàn quên mất rằng việc kết thúc mối quan hệ này của họ vẫn chưa thông báo cho bố mẹ hai bên, lẽ tự nhiên là không thể cắt đứt mọi liên lạc.

Tiếng “tút” vẫn tiếp tục.

Tại sao cô vẫn chưa nghe máy.

Cô đang bận việc gì sao?

Không biết bao lâu trôi qua, cái âm thanh khiến người ta cảm thấy phiền muộn đó cuối cùng cũng dừng lại.

Khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, anh nghe thấy tiếng đám đông reo hò.

“Alo.” Giọng cô lạnh lùng, hoàn toàn không ăn nhập với môi trường náo nhiệt xung quanh.

Ôn Tuế Sưởng rơi vào im lặng.

Đây là một cuộc điện thoại không có mục đích.

Đáng lẽ anh phải cúp máy ngay từ giây đầu tiên nghe thấy tiếng “tút”, chứ không phải để nó kêu mãi cho đến khi cuộc gọi được kết nối.

Anh không biết mình đang làm gì, càng không biết mình phải nói gì.

Nhưng anh không muốn cúp điện thoại.

Có lẽ, đợi thêm một lát nữa, cô sẽ giống như trước đây tìm vài chủ đề, hỏi xem dạo này anh đang bận gì, thời tiết bên đó thế nào, những chủ đề tương tự như vậy.

Điều duy nhất anh không ngờ tới là —— Trình Nhan vậy mà lại mượn tiền anh.

Ngữ khí vô cùng khẩn thiết.

Ôn Tuế Sưởng thần sắc ngưng trọng, nín thở.

Ý nghĩ đầu tiên của anh là, có phải cô đang gặp khó khăn, hay là gặp phải nguy hiểm gì không?

Chuỗi vốn của Trình gia vốn dĩ luôn ổn định, gần đây cũng không có tin đồn về khủng hoảng tài chính nào lọt ra ngoài, lúc ly hôn cô cũng được chia một con số đáng kể, cô không thể nào thiếu tiền được.

Vậy thì chỉ còn lại một khả năng.

Thần kinh toàn thân căng cứng, anh đang định liên hệ với đồn cảnh sát để định vị vị trí của cô, nhưng giây tiếp theo, anh nghe thấy số tiền —— hai nghìn.

Nếu đây là tống tiền, thì con số này có thể là 20 triệu, 200 triệu, thậm chí cao hơn, nhưng sao có thể là 2000 tệ?

Chưa kịp đi sâu tìm hiểu, Trình Nhan đã cúp máy.

Anh hoàn toàn không có đầu mối, nhìn về phía Dương Chiêu ở ghế lái.

“Trình Nhan gọi điện mượn tiền tôi.”

“Dạ?”

Dương Chiêu thấp thỏm, không biết tại sao ông chủ lại nói những chuyện này với mình.

Hơn nữa chẳng phải cô Trình đã có người mới rồi sao?

“Nhưng cô ấy chỉ mượn tô 2000 tệ, cậu nghĩ là vì lý do gì?”

Dương Chiêu cũng ngẩn người.

Với gia thế của Trình Nhan, không thể nào túng quẫn đến mức đi mượn người ta 2000 tệ được.

Anh ta chỉ có thể nghĩ đến đây là hình phạt của trò chơi chơi khăm nào đó đại loại thế.

Dương Chiêu thần sắc nghiêm túc, nói ra suy đoán của mình như thể đang xử lý một công việc chính thức: “Có phải cô Trình đang tham gia teambuilding hay tụ tập gì đó không?”

Ôn Tuế Sưởng nhíu mày, nhớ lại tiếng reo hò truyền đến trong điện thoại lúc nãy.

“Có khả năng.”

“Tôi nghĩ, đại khái là cô Trình đang chơi trò chơi cùng bạn bè, nếu không thể hoàn thành nhiệm vụ thì có thể sẽ có hình phạt tương ứng, trước đây tôi từng tham gia những buổi tụ tập tương tự, quy tắc đều không khác biệt nhiều.”

Ôn Tuế Sưởng chợt hiểu ra.

Chẳng trách giữa chừng cuộc gọi, anh nghe thấy bên đó có người nhắc nhở “còn lại 2 phút”.

Anh bắt đầu xem xét nghiêm túc nội dung cuộc gọi này, nếu đúng như Dương Chiêu nói, không hoàn thành được nhiệm vụ sẽ bị phạt, ngược lại, người thắng có lẽ sẽ được phân định dựa trên số tiền cao hay thấp.

Nghĩ đến đây, thần sắc Ôn Tuế Sưởng trở nên nghiêm túc.

Bấy lâu nay, dường như anh chưa từng làm được gì cho cô, vậy nên lần này, anh muốn để cô thắng.

Anh muốn để cô vui vẻ.