Một Nhành U Lan

Chương 3



Cả một đêm, ta không ngủ được, nằm trên giường lăn qua lộn lại suy tư.



Ta tự tin trước đó hắn chưa từng nói dối ta, nhưng hành vi lần này của hắn thật sự quá mức khả nghi.



Hôm sau, ta cầm lễ vật đến Hầu phủ vấn an Mạnh bá mẫu từ sớm.



Ngày hôm qua khi chia tay nhau, Mạnh Diên Khanh nói phải đi xử lý chuyện công vụ vài ngày.



Ta nhân dịp này phải tìm hiểu một chút xem lời nói của hắn là thật hay giả.



Mạnh bá mẫu đang nằm trên giường tĩnh dưỡng.



Mới cuối thu, trong phòng đã đốt lò sưởi, không khí ấm áp.



Ta tự tay đặt túi thơm cầu bình an lên đầu giường Mạnh bá mẫu:



“Bá mẫu, túi thơm cầu bình an này là do trụ trì Thiên Phật Tự đích thân khai quang, hưởng qua hương khói lâu ngày, bên trong còn thêm ít đàn hương giúp sảng khoái tinh thần, đêm ngủ ngon hơn.”



Mạnh bá mẫu liên tục khen ta hiểu chuyện: “Con gái của ta thật chu đáo, tiếc là chân ta không tiện, không lên chùa cầu phúc cho các con được, còn để các con phải nhọc lòng.”



“Bá mẫu nói gì vậy, bá mẫu yêu thương Lan nhi như vậy, Lan nhi hiếu kính mới phải lẽ.”



Ta cúi đầu cười thẹn thùng, kìm nén những giọt nước mắt sắp trào ra, cố gắng nói chuyện với Mạnh bá mẫu.



Mạnh bá mẫu còn đang trêu chọc chuyện giữa ta cùng Mạnh Diên Khanh.



Trước đây nghe những lời này, trong lòng ta luôn thấy thật ngọt ngào, nhưng bây giờ nghe vào chỉ càng thêm khó chịu.



Sau khi hồi phủ, trước tiên ta gọi quản gia tới, nhờ ông tìm vài người đáng tin cậy theo dõi động tĩnh của Mạnh Diên Khanh.



Quản gia là người do chính tay tổ phụ nâng đỡ, làm việc cẩn thận, ổn trọng.



Ngoài ra, làm thế này cũng coi như ra tin hiệu cho cha mẹ ta biết Mạnh Diên Khanh đang làm chuyện hoang đường.



Hãy chuẩn bị sẵn sàng từ hôn.



Tuy sự tình còn chưa rõ ràng, nhưng ta đã tính đến tình huống xấu nhất.

Quả nhiên quản gia làm việc cực kỳ thỏa đáng, chưa đến ba ngày đã có tin hồi đáp.

 

Đúng thật là Mạnh Diên Khanh không phải ra ngoài làm công vụ.



Mà ba ngày nay đều ở một biệt viện ngoài thành.



Quản gia cân nhắc lời nói, do dự một hồi mới hồi bẩm ta: “Người phía dưới thấy Thế t.ử cùng một nữ t.ử trẻ tuổi cùng ra vào biệt viện, cử chỉ thân mật, tay nữ t.ử kia còn đỡ eo… giống như…”



“Giống như… đang mang thai.”



Quản gia cúi đầu ngày càng thấp, đầu như sắp dính xuống nền đất.



Tình cảm Mạnh Diên Khanh dành cho ta thật sự quá trắng trợn, bá đạo, còn không cho phép bất cứ nam nhân nào đến gần ta.



Ta từng oán trách hắn không cần phô trương như thế, nhưng hắn lại nói: 



“Ta muốn cho tất cả người trong thiên hạ này biết ta đối với Lan nhi tình sâu thăm thẳm, để những kẻ khác không dòm ngó Lan nhi của ta.”



Trăm nghe không bằng một thấy, ta lập tức phân phó quản gia chuẩn bị xe ngựa.



Ta muốn tận mắt nhìn xem mọi chuyện rốt cuộc là thế nào.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Không chừng nữ nhân kia là bà con họ hàng gì đó của Mạnh Diên Khanh.



Nhưng ngay khi ta nhìn thấy nữ ngư dân kia, chân tướng đã rõ ràng.



Lúc này, Trần Liên không còn bộ dáng đơn sơ mộc mạc, nhu nhược đáng thương như trước nữa.



Chiếc áo khoác lông cáo trắng tinh khoác trên người nàng ta đẹp đẽ, quý giá vô cùng, trân châu đá quý cài trên tóc sáng rỡ dưới ánh mặt trời.



Hình như Mạnh Diên Khanh nói gì rất thú vị, khiến nàng ta nhoẻn miệng cười, còn nắm tay đ.ấ.m đầm vào n.g.ự.c hắn làm nũng.



Thật là một đôi hoàn hảo.



Ta siết c.h.ặ.t nắm tay, móng tay ngày thường được cắt giũa gọn gàng, giờ như mũi d.a.o sắc bén cắm vào lòng bàn tay.



Lục Nhân sợ tới mức ôm c.h.ặ.t lấy ta: “Tiểu thư, người đừng làm em sợ, tiểu thư…”



Cả người ta run rẩy, ký ức như đèn kéo quân lướt qua trong đầu, tất cả đều là cảnh tượng giữa ta và Mạnh Diên Khanh.



Lục Nhân gỡ tay ta ra, xoa xoa, miệng lúc đóng lúc mỡ, chần chờ mãi không biết nên nói gì.



Xe ngựa chầm chậm di chuyển, gió lạnh điên cuồng xuyên qua khe cửa sổ, thổi lên người ta.



Vào đông rồi.



Gió, thật lạnh.



Mãi đến khi ngựa hú lên một tiếng, xe dừng lại, ta mới phát hiện cả người đã lạnh buốt mất cảm giác.



Lục Nhân vẫn cầm tay ta, liên tục hà hơi làm ấm, nước mắt nóng hổi rơi trên mu bàn tay ta.



Ta rút tay ra, lau nước mắt cho Lục Nhân: “Đồ ngốc này, khóc cái gì?”



Khóc vì một kẻ lòng lang dạ sói như vậy, không đáng.



Ta càng lau, Lục Nhân càng khóc lớn hơn nữa.

 

Cứ như người bị phản bội là nàng ấy chứ không phải ta nữa.



“Em… chỉ là em đau lòng cho tiểu thư.”



Màn xe bị vén lên, người tới khoác một chiếc áo choàng nhung lên người ta.



Đợi đến khi ta phản ứng lại, thần trí mới chậm rãi khôi phục.



Là Thái T.ử điện hạ đã lâu không thấy.



Ta không có lòng nào nghĩ xem sao Thái T.ử điện hạ lại ở đây, khóe miệng cố gắng cong lên, nở nụ cười.



Ánh mắt Thái T.ử phức tạp, không nói gì, chỉ phân phó xa phu đi tới sơn trang Kim Kiều.



Trong nhã gian đã bày đầy các món ăn hảo hạng, tất cả đều là những món bình thường ta thích ăn.



Ta như bị rút mất linh hồn, thân thể trống rỗng, n.g.ự.c đau thắt, không ăn uống được gì.



Thái T.ử không nói gì, yên lặng ngồi cùng ta. Mãi sau đó ta mới kéo về được một tia lý trí, đứng dậy quy quy củ củ hành lễ với Thái Tử: 



“Đa tạ điện hạ khoản đãi, thần nữ vô cùng cảm kích.”

 

Trước mặt trữ quân, những gì ta vừa làm là không hợp quy củ, sao dám để Thái T.ử bồi mình thêm nữa.