Ai trong thành Trường Kinh này cũng biết Mạnh Diên Khanh là quý công t.ử si tình có tiếng, ta đi đến đâu, hắn theo đến đó.
Nói đơn giản là ta với hắn là thanh mai trúc mã, hai nhà vốn có mối quan hệ thân thiết.
Năm đó mẫu thân ta cùng Mạnh bá mẫu đồng thời có thai, hai nhà hứa hẹn chỉ cần sinh một nam một nữ thì sẽ kết làm thông gia.
Vì mối quan hệ này, chúng ta cực kỳ thân thiết, cũng chẳng cố kị chuyện nam nữ không được quá thân thiết.
Hắn có thể tùy ý đến phủ Tĩnh Quốc công nhà ta, không cần đệ thiệp thông báo.
Ta cũng có thể tùy ý đến Đan Hoa Hầu phủ nhà hắn, tự do thoải mái như ở phủ nhà mình.
Để lấy lòng ta, Mạnh Diên Khanh từng làm ra không ít chuyện đáng chê cười.
Năm mười tuổi, không biết Mạnh Diên Khanh nghe được ở đâu chuyện cưới tân nương t.ử cần tặng sính lễ.
Vậy là hắn lập tức cầm rất nhiều trang sức quý báu đến nhét vào tay ta: “Cách hai ngày ta lại đưa cho muội một ít, muội ngàn vạn lần không được gả cho người khác đâu đấy.”
Chuyện hoang đường này kéo dài không bao lâu thì bị Mạnh bá mẫu phát hiện.
Nguyên nhân là vì Mạnh bá mẫu thấy tiểu kim khố của mình mất hai rương trang sức, châu báu.
Cho rằng có trộm, Mạnh bá mẫu phái người đi tìm khắp nơi, suýt chút nữa còn báo quan.
Cùng lúc đó, mẫu thân tìm thấy dưới gầm giường ta có hai cái rương lớn.
Ta còn nhìn mẫu thân, nghiêm túc nói: “Đây là sính lễ Mạnh Diên Khanh đưa cho con.”
Sự tình được làm rõ, mẫu thân ta cùng Mạnh bá mẫu dở khóc dở cười.
Mẫu thân muốn trả lại hai rương châu báu kia nhưng Mạnh bá mẫu nhất định không chịu.
“Khanh nhi nhà ta nói đúng, sính lễ đã đưa cho tức phụ tương lai, sao có thể lấy lại chứ.”
Không chỉ vậy, Mạnh bá mẫu còn tháo một chiếc vòng ngọc trên tay ra, đặt vào tay ta:
“Đây là vòng ngọc truyền qua nhiều thế hệ của Mạnh gia, Lan nhi nhận đi, chờ sau này con gả vào hầu phủ nhà ta rồi, người làm mẹ chồng ta đây còn rất nhiều thứ tốt tặng con.”
Mạnh bá mẫu dùng ngón trỏ điểm điểm lên trán ta, trong mắt tràn đầy yêu thương.
Mẫu thân liên tục từ chối: “Cái khác không nói nhưng vòng ngọc này là vật trân quý, Lan nhi còn nhỏ, tỷ tỷ tặng vật này quả thật quá sớm rồi.”
Mạnh bá mẫu không chịu, nhét vòng ngọc vào lòng ta: “Hai đứa nhỏ này sinh ra đã có duyên phận, muội muội còn sợ xảy ra biến số hay sao?”
Giành qua kéo lại một hồi, cuối cùng mẫu thân vẫn thay ta nhận chiếc vòng ngọc đó.
Mạnh bá mẫu và Mạnh bá phụ luôn coi ta như hài t.ử thân sinh.
Ngay cả bản thân ta cũng kiên định nghĩ rằng mình sẽ gả cho Mạnh Diên Khanh.
Không ai ngờ, câu nói năm ấy của Mạnh bá mẫu thật sự là tiên tri cho tương lai giữa ta và Mạnh Diên Khanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Năm mười sáu tuổi, Mạnh Diên Khanh đã là công t.ử xuất sắc nhất Trường Kinh.
Phong tục triều Lương chúng ta khá thoải mái, khi Mạnh Diên Khanh cưỡi ngựa ra phố, có rất nhiều cô nương trẻ tuổi ném tú cầu, khăn tay thêu về phía hắn.
Ta thường trêu chọc hắn: “Từ cổ chí kim cũng chỉ có Phan An mới được ném tú cầu vào xe thôi đó.”
Sau đó ta còn đặt cho hắn biệt hiệu Mạnh Phan An.
Mạnh Diên Khanh chưa bao giờ chạm vào những thứ đó, lần nào cũng ra lệnh cho hạ nhân đốt sạch sẽ, nhìn ta với vẻ mặt vô tội:
“Không phải đồ của Lan nhi, ta không thèm!”
Trên người hắn trước nay chỉ đeo đồ ta thêu.
Cho dù ta không giỏi nữ công, thêu cây trúc nhìn như sâu lông, nhưng Mạnh Diên Khanh nguyện ý lúc nào cũng mang bên người.
Có quý công t.ử hỏi tới, Mạnh Diên Khanh còn rất tự hào khoe ra: “Đây là Lan nhi nhà ta tặng đó, độc nhất vô nhị, các ngươi có không?”
Công t.ử nhà Kinh Triệu Doãn cười nhạo: “Thêu gì mà xiên xẹo xấu muốn ch*t, thế cũng lấy ra khoe… A!”
Còn chưa dứt lời đã ăn ngay một đ.ấ.m của Mạnh Diên Khanh:
“Con lợn ch*t tiệt này, ngươi là cái thá gì mà dám nói Lan nhi nhà ta như vậy, ta đ/á/nh ch*t ngươi.”
Một đ.ấ.m lại một đ.ấ.m hạ xuống khiến công t.ử nhà Kinh Triệu Doãn kêu cha gọi mẹ.
Mạnh bá phụ biết được chuyện này, lột sách quần áo ngoài của Mạnh Diên Khanh, cầm roi mây áp giải hắn đến phủ Kinh Triệu Doãn nhận tội.
Nhưng mặc kệ Mạnh bá phụ có nói gì, Mạnh Diên Khanh vẫn nhất định không chịu nhận tội:
“Đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất sao có thể để người khác làm ô uế thanh danh nương t.ử mình?”
Sau khi Kinh Triệu Doãn đại nhân biết được từ đầu đến cuối sự việc, cũng không truy cứu nữa.
Từ sau lần đó, tất cả thế gia trong kinh đều biết đích trưởng nữ phủ Tĩnh Quốc công, Lục m Lan, là người trên đầu quả tim của thế t.ử nhà Đan Hoa Hầu.
Không chỉ có hai nhà Mạnh Lục cho là vậy, ngay cả bản thân ta cũng tin tưởng chắc chắn.
Tình yêu Mạnh Diên Khanh dành cho ta quả thực ai ai cũng biết, không thể giả dối được.
Cho đến một ngày, ta bỗng nhiên phát hiện bên hông hắn đeo một tiếc túi thơm được thêu cực kỳ tinh xảo.
Đó không phải đồ ta thêu.
Ta ngẩn người: “Duyên Khanh, túi thơm này ai đưa cho huynh?”
Mạnh Diên Khanh cầm một miếng bánh hạt dẻ đưa đến bên miệng ta, vẻ mặt không đổi: “Đây là túi thơm đeo để cầu bình an, mẫu thân ta cầu ở Thiên Phật Tự, nhất định bắt ta phải đeo.”
Dứt lời còn bĩu bĩu môi, giọng nói có vẻ cực kỳ không tình nguyện: “Hoàng Thượng thỉnh thoảng lại giao chuyện cho ta, ta sợ lăn lộn bên ngoài làm bẩn mất túi thơm muội đưa, nên mới chấp nhận đeo cái này.”