Một Đời Hoa Nở, Một Kiếp Sương Tan

Chương 3



Lúc này, sau lưng truyền đến một giọng nói quen thuộc:

"Niểu Niểu, sao nàng lại ở đây?"

Lẽ ra ta nên ném bức tranh vào mặt hắn, chất vấn hắn đây là ai.

Nhưng ta không làm vậy.

Ta im lặng đặt bức tranh vào trong, đậy nắp hộp lại, quay đầu đi về phía hắn.

Khẽ mỉm cười, giống như trước đây.

Ta nói:

"Không có gì, ta chỉ xem qua một chút thôi."

Xem xem người đàn ông mà ta đặt trong tim mấy chục năm, trân ái người phụ nữ khác như thế nào.

Yêu là yêu.

Không yêu là không yêu.

Nếu Bùi Hoài nói với ta hắn yêu người phụ nữ của hắn, ta sẽ đau lòng, sẽ buồn bã nhưng ta tuyệt đối sẽ không dây dưa không buông.

Nhưng hắn không nên lừa dối ta.

Tối khuya, Bùi Hoài đã ngủ say, tay vẫn vô thức vỗ nhẹ lưng ta, dịu dàng dỗ dành ta.

Ta mở mắt ra.

Đưa tay lên không trung, từ từ phác họa đường nét của hắn, rất tuấn tú, rõ ràng là cùng một người với Bùi tiểu lang quân trước đây.

Nhưng hắn đã thay đổi rồi.

Ta biết.

Giọng ta rất khẽ, rất khẽ, tràn đầy chua xót:

"Bùi Hoài, là chàng nói sẽ không bao giờ phụ ta."

"Chàng lừa ta."

07

Lần đầu gặp Bùi Hoài là vào năm thứ hai ta xuyên không đến đây.

Nhiệm vụ tân thủ của ta chỉ có một——

Giúp đích tỷ lên ngôi Hoàng hậu.

Lúc ta mới đến, dù được sủng ái nhưng vẫn vô cùng lo sợ, sợ rằng chỉ một sơ suất lộ ra thân phận sẽ bị thời đại tin vào quỷ thần này coi là yêu vật mà thiêu sống.

Phụ mẫu yêu thương ta, nhưng họ coi trọng đích tỷ dung mạo tuyệt sắc và mọi mặt đều xuất chúng hơn.

Đích tỷ yêu thương ta, nhưng tỷ ấy coi trọng quyền lực có thể giúp tỷ ấy một bước lên mây hơn.

Cho nên ta luôn cẩn trọng từng li từng tí, có thể ít nói thì sẽ không nói nhiều.

Nhưng trong một buổi tiệc hoa đào, Minh tiểu thư vốn có hiềm khích với đích tỷ, nhiều lần mỉa mai châm chọc đích tỷ không xứng với vị trí Thái tử phi, ta tức giận tranh cãi với nàng ta, lại bị nàng ta đẩy xuống hồ.

Lần đó, ta thật sự tưởng rằng mình sẽ chết.

Nhưng ta không chết.

Là Bùi Hoài đã cứu ta.

Hắn khoác áo choàng lông cáo lên người ta, ba câu hai điều đã khiến vị tiểu thư kia tức đến phát điên.

Đợi nàng ta đi rồi, hắn quay đầu nhìn ta, khẽ cong khóe mắt.

"Thẩm gia muội muội, nàng không sao chứ."

Hắn cười lên thật đẹp.

Đẹp hơn cả hoa đào.

Giây phút đó, trái tim ta khẽ rung động.

Hắn là Bùi tiểu Hầu gia, là cháu ruột của đương kim Hoàng hậu, tướng mạo tuấn tú vô song, thân phận cao quý không thể tả, không biết bao nhiêu nữ tử ở kinh đô thầm mến mộ.

Lúc đó ta mới mười hai tuổi, chớm tuổi biết yêu, thích hắn, cũng không phải chuyện lạ.

Nhưng cũng chỉ là thích mà thôi.

So với Bùi Hoài, ta càng muốn về nhà hơn.

Nhiều hơn nữa chính là muốn trước khi rời đi, được nhìn hắn thêm vài lần.Nhìn hắn cùng huynh trưởng so tài trên sân luyện võ, nhìn hắn cùng đích tỷ đàm luận chuyện triều chính, nhìn hắn khi thì nhíu mày, khi thì khẽ cười.

Nhưng dù là dáng vẻ nào, đều không thể phủ nhận là vô cùng đẹp.

Hôm đó, ta đụng phải Bùi Hoài đang chuẩn bị rời đi.

Ta vội vàng xin lỗi.

Hắn lại đưa tay chỉnh lại búi tóc của ta, khẽ cười hai tiếng.

"Thẩm Nhị tiểu thư có vẻ khác hẳn với huynh tỷ của nàng nhỉ."

"Trông vô cùng đáng yêu."

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ một ánh mắt thôi ta đã đỏ mặt rồi.

Hôm đó ánh nắng rất đẹp nhưng không sánh được với độ ấm trong ánh mắt hắn.

Ta tự hỏi lòng mình.

"Thật sự chỉ là thích thôi sao?"

Không phải.

Ta đã yêu hắn rồi.

Ta không thể lừa dối bản thân mình nữa.

Năm ta mười sáu tuổi, Bùi Hoài đến cửa cầu hôn.

"Thẩm Nhị tiểu thư, ta đã mến mộ nàng từ lâu, chỉ mong cùng nàng bên nhau trọn đời, chỉ mong cùng nàng sớm tối có nhau, bạc đầu răng long, nàng có bằng lòng gả cho ta không?"

Hắn hứa với ta một đời một kiếp một đôi, hứa sẽ mãi yêu thương ta.

Sao ta nỡ từ chối chứ.

Cho nên vào ngày đích tỷ phong hậu, hệ thống hỏi ta: "Nhiệm vụ đã hoàn thành, có muốn rời đi không?"

Ta đã từ chối không do dự một giây nào.

Hệ thống dường như đã sớm đoán được quyết định của ta, chỉ khẽ thở dài một câu:

"Trai si có thể giãi bày, gái yêu lỡ dại, đắng cay một đời."

Lúc đó ta chỉ thấy không phục.

Không ngờ, giờ lại ứng nghiệm.

08

Ta không thích những nơi đông người ồn ào, những buổi tụ tập của các tiểu thư, phu nhân ở kinh đô ta cũng tránh được thì tránh.

Chi Nhi thấy tâm trạng ta buồn bực, thai đã ổn định, bèn dỗ ta đến Phương Kỳ Tửu Lâu ăn thử món mới.

Có lẽ thật sự không may mắn.

Ta ngồi bên cửa sổ, vừa cúi đầu xuống đã nhìn thấy Bùi Hoài.

Rèm châu trên xe ngựa vén lên, một đứa trẻ hoạt bát nhảy xuống xe, miệng gọi "Cha".

Bùi Hoài mỉm cười ôm đứa bé vào lòng, hoàn toàn không để ý đứa bé đá bẩn y phục của hắn, khó mà tưởng tượng được đây là một người sẽ vì bị ca ca đá bẩn y phục trên sân luyện võ mà phải tắm rửa thay đồ.

Sau đó một người phụ nữ xuống xe, ánh mắt dịu dàng nhìn cảnh này.

Cha hiền con thảo.

Họ mới giống một gia đình.

Còn ta, chẳng qua chỉ là kẻ trộm, tạm thời đánh cắp Bùi Hoài mà thôi.

Tim ta bỗng nhói lên.

"Phu nhân, phu nhân, người không sao chứ, tiểu thư!"

Mãi đến khi tiếng gọi lo lắng của Chi Nhi mới kéo ta về thực tại.

Ta quay sang nhìn nàng, lại thấy nàng đầy nước mắt.

"Tiểu thư, đừng khóc, đừng khóc nữa..."

Khóc?

Khóc gì chứ.

Ta không làm gì sai cả, sao ta phải khóc...

Nhưng ta đưa tay sờ lên má, đầu ngón tay lạnh buốt.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com