Tiếng huýt sáo ở nơi hoang vắng bị gió kéo tạo ra dư vị kéo dài, vang vọng liên tục trong đêm, xen lẫn tiếng sói tru từ xa.
Chiếc xe jeep hộ tống hai người đàn ông dẫn đầu đi trước, đi sau cùng là xe Hummer, chiếc xe vàng "chân cẳng" không quá nhanh nhẹn bị lọt vào giữa.
Không khí trong xe có chút nặng nề, Liền Khải một tay cầm vô lăng gãi gãi tóc nói: "Này, tôi nói này, hai người lại cãi nhau à?" Ôn Hạ quay đầu nhìn anh ta, lại? Cái này......! Liền Khải suy nghĩ một lúc rồi nói: "Con người Đại Xuyên có nhiều ưu điểm, cũng có nhiều tật xấu.
Nhưng lúc đó tôi thực sự muốn đấm vào mặt cậu ấy để cậu ấy tỉnh táo lại.
Đây là nơi không phải cho cậu ấy giả vờ trình diễn nghệ thuật." Ôn Hạ không khỏi bật cười, đôi mắt cong thành hình lưỡi liềm ánh lên tia nước.
Liền Khải tiếp tục: "Lý do tôi thay đổi quan điểm của mình về cậu ấy là vì Nguyên Bảo.
Nguyên Bảo biết đi, cô thấy chú chó dưới chân Đại Xuyên có đặc biệt uy phong không? Giống như một con sư tử nhỏ.
Thực tế, nó bị tàn tật, một mắt của nó không thể nhìn được." Ôn Hạ có chút kinh ngạc, trợn to hai mắt nhìn Liền Khải.
"Một lần Đại Xuyên ra ngoài chụp ảnh.
Khi quay lại, cậu ấy ôm một con chó trước ngực.
Đó là Nguyên Bảo khi còn nhỏ, có lẽ nó đã bị những người chăn nuôi gia súc bỏ rơi." Liền Khải gõ vào tay lái, dùng tay vừa xoay tay lái vừa kể lại: "Hầu hết những con chó Tây Tạng đều cứng cáp, lúc sinh ra đều sẽ cắn người, nhưng Nguyên Bảo rất nhỏ cũng rất gầy, đôi mắt của nó không tốt.
Tất cả chúng tôi đều nghĩ rằng chú chó này nuôi lớn lên cũng sẽ không dùng được, sức chiến đấu quá yếu.
Có một lần đi tuần tra ban đêm, có một tình nguyện viên không nghe lời chạy bừa bãi, đụng phải bầy sói.
Để cứu gã ta, Đại Xuyên đã cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý của bầy sói, tên đó vậy mà lại bỏ Đại Xuyên lại rồi chạy thoát một mình, tên kia vì sợ phải chịu trách nhiệm nên không dám hó hé khi về đến trạm.
Chờ đến khi chúng tôi phát hiện ra không đủ người, lúc chúng tôi tìm thấy Đại Xuyên, cậu ấy mắt vẫn sáng quắc, hỏi cậu ấy chuyện gì đã xảy ra, làm cách nào có thể giữ được mạng sống với bầy sói.
Cậu ấy nói rõ ràng rành mạch, cũng không oán giận với tên tình nguyện viên lấy một câu.
Tôi thật sự rất sốc rất khâm phục cậu ấy.
Tên này không chỉ cứng rắn trong xương mà còn rộng lượng chính trực, đúng là lão trạm trưởng già không nhìn lầm người." Ôn Hạ yên lặng nắm chặt góc quần áo.
"Sự việc truyền tới tai lão trạm trưởng, ông ấy liền nổi điên, quở trách Đại Xuyên không nghiêm túc với bản thân.
Lão trạm trưởng cũng lén lút nói với tôi rất nhiều, bảo tôi phải chăm sóc cậu ấy.
Ông ấy nói Đại Xuyên là một đứa trẻ bề ngoài có vẻ lạnh lùng nhưng thực ra trong lòng lại nóng hơn lửa.
Cậu ấy là một đứa trẻ tốt cũng rất chính trực." Ôn Hạ đột nhiên cảm thấy hốc mắt có chút ươn ướt, hít mũi, nói bằng giọng nói nồng đượm: "Anh ấy là người quen bị bỏ rơi, từ đó đến giờ không biết tự đau lòng chính mình, từ trước tới nay đều không biết." Nụ cười của Liền Khải dần trở nên buồn bã, anh ta liếc nhìn cái bóng khổng lồ của xe Hummer qua gương chiếu hậu rồi nói tiếp: "Về sau, lão trạm trưởng gặp tai nạn rồi chết trong tay kẻ săn trộm, ngực cậu ấy bị thương.
Cậu ấy may mắn nhặt được cái mạng, nhưng khắp người đều có vết thương, cõng xác lão trạm trưởng băng qua hơn trăm cây số đất hoang rồi ngất xỉu gần quốc lộ, thời tiết bên ngoài âm 40 độ C, không biết cậu ấy thế nào có thể chịu đựng được.
Anh tôi...!anh trai thương tôi nhiều như vậy cũng giận dỗi không nói lời nào với tôi.
Tôi không phải không khó chịu, nhưng khi anh ấy nghĩ rằng anh ấy đau khổ ở đây một mình, anh ấy lại không quan tâm đến bất cứ điều gì, tôi đã vượt núi sông, vượt đại dương, vượt mọi chướng ngại vật, liều lĩnh chạy về phía anh ấy, nhưng anh ấy lại liên tục đẩy tôi ra.
Tôi không đủ tốt với anh ấy sao? Tôi làm chưa đủ sao?" Liền Khải không ngờ chính mình có thể làm cho Ôn Hạ khóc nhè như vậy, mất lái đập mạnh vào tay lái vài cái, chiếc xe bán tải "tàn tật" vẽ thành hình chữ "S" cong queo.
Anh ta nói: "Đừng khóc.
Tôi nói với cô điều này chỉ muốn hỏi cô, cô có thể đừng nóng vội từ bỏ cậu ấy được không.
Cậu ấy có vấn đề về tâm lý, vẫn chưa thoát khỏi được cái sừng của mình.