Nguồn gốc của việc sợ bóng tối chính là vì từ nhỏ nàng đã ngồi ở trong tủ khá lâu, thậm chí còn chứng kiến tận mắt cái c.h.ế.t của mẫu thân mình. Mãi sau này khi trưởng thành, nàng mới dần dần học cách thích nghi với bóng tối.
“Sau đó ta mới học cách trưởng thành, không chơi với bọn họ nữa. Cũng may có Băng Chi ở bên cạnh hầu hạ bầu bạn với ta, ta sau đó có thể tự bảo vệ bản thân mình nên không sợ bọn họ nữa. Về sau ta càng không sợ bọn họ nữa vì ta đã có huynh ở bên cạnh rồi.” - Đông Phương Ngữ Yên ôm c.h.ặ.t thắt lưng Lãnh Phong Nam.
“Ai dám bắt nạt nàng, ta đều không tha cho người đó. Bây giờ trước tiên muội mau nín đi, nếu chuyện muội khóc bên cạnh ta truyền đến tai Hoàng thượng Hoàng hậu thì ta còn có cửa cưới muội sao?”
“Được rồi, bây giờ ta dẫn huynh đến chỗ chôn cất phụ mẫu ta.”
Đông Phương Ngữ Yên sau đó dẫn Lãnh Phong Nam đến phía một khu rừng ở gần Đông Phương phủ, ở đó có hai ngôi mộ, trên bài vị ghi rõ tên tuổi của người nằm đó.
“Phụ thân, mẫu thân. Yên nhi sắp thành thân rồi, đây là Quận mã, là con rể của hai người.”
Lãnh Phong Nam quỳ xuống, nhìn vào bài vị trước mặt, khẽ cúi đầu.
“Nhạc phụ, nhạc mẫu. Con là Lãnh Phong Nam, con xin thề sẽ chăm sóc tốt cho Yên Yên, không bao giờ quay lưng lại với muội ấy. Hai người hãy yên tâm giao muội ấy cho con. Nếu làm trái lời thề, Lãnh Phong Nam nguyện c.h.ế.t không toàn thây, đời đời kiếp kiếp không thể gặp lại Yên Yên.”
“Huynh nói cái gì vậy?”
“Đây là lời thề độc của ta. Trước giờ ta chưa bao giờ thề vì ai, đời này ta nguyện thề vì muội, không vì ai khác.”
“Ta tin huynh mà, được rồi, mau đứng dậy đi.” - Đông Phương Ngữ Yên đưa tay đỡ chàng đứng dậy.
“Phụ thân, mẫu thân. Yên nhi phải hồi cung rồi, Yên nhi xin cáo từ.”
Từ phía xa, Tưởng Tuyết Kỳ đã bỏ trốn khỏi đoàn người hộ tống ra biên giới đang đứng đó, ánh mắt tràn ngập hận thù nhìn chằm chằm Đông Phương Ngữ Yên.
“Đông Phương Ngữ Yên, vì ngươi mà cả Tưởng gia bị đày ra biên giới, vậy để ta xem nếu một trong hai người các ngươi c.h.ế.t thì có còn thành thân được hay không.”
Tối đó ở Hồng Âu điện, gia yến diễn ra vô cùng suôn sẻ. Tất cả mọi người đều vui vẻ vì cuối cùng Đông Phương Ngữ Yên đã tìm được cho mình một người đáng để nương tựa cả đời.
Bỗng không biết từ đâu có một đội quân từ đâu tiến vào trong điện, tất cả đều mặc đồ màu đen.
“Mau bảo vệ Hoàng thượng Hoàng hậu.”
Ngụy Thừa Quân, Lãnh Phong Nam, Lãnh Phong Thiên cùng Đông Phương Ngữ Yên đều đứng chắn trước chỗ Ngụy Lãng Nghệ và Lãnh Hoa Liên.
“Yên nhi, muội bảo vệ phụ hoàng mẫu hậu, bọn ta đấu với chúng.” - Ngụy Thừa Quân lên tiếng dặn dò.
“Được, mọi người phải cẩn thận.”
Sau khi dặn dò xong, cả ba người họ cùng lúc xông vào đ.á.n.h nhau với đám người mặc đồ đen kia. Không thấy binh lính triều đình tiến vào hộ giá cho thấy đám người này là hành động có tính toán. Một nô tài thấy tình hình nguy cấp thì chạy ra ngoài cầu cứu.
Có một tên xông lên chỗ Đông Phương Ngữ Yên đang đứng, nàng liền né thanh kiếm đang đ.â.m tới, đá mạnh vào chân tên đó, cướp lấy thanh kiếm kéo một đường trên cổ tên đó.
“Mau hộ giá, có thích khách!!!” - Nô tài chạy bên ngoài hét to.
Ở trong Hồng Âu điện, Đông Phương Ngữ Yên nhìn thấy có một cung tên đang nhắm vào Lãnh Phong Nam nhưng chàng đang đối phó với đám người kia nên không để ý.
“Cẩn thận!!!” - Đông Phương Ngữ Yên chạy đến chắn trước mặt Lãnh Phong Nam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cung tên đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c nàng, m.á.u lập tức trào ra từ miệng nàng.
“Yên Yên!!!”
“Yên nhi!!!”
“Yên nhi...”
Lãnh Phong Nam bàng hoàng nhìn Đông Phương Ngữ Yên đang từ từ ngã xuống, vội vươn tay đỡ lấy nàng. Nhìn về phía mũi tên bay đến chàng phóng thanh kiếm về phía đó, lập tức người đó ngã xuống. Thanh kiếm đ.â.m thẳng vào cổ họng người đó.
Lúc này binh lính triều đình chạy đến, g.i.ế.c sạch đám người mặc đồ đen kia, người ban nãy b.ắ.n tên chính là Tưởng Tuyết Kỳ.
Lãnh Phong Nam ôm lấy Đông Phương Ngữ Yên, trán nổi đầy gân xanh cho thấy chàng đang rất kích động.
“Phong Nam... muội... xin lỗi... không thể thành... thành thân với huynh...” - Đông Phương Ngữ Yên giơ tay lên chạm vào gương mặt Lãnh Phong Nam.
“Yên Yên, nàng đừng nói bậy, ta không cho nàng nói bậy.” - Lãnh Phong Nam run rẩy ôm c.h.ặ.t Đông Phương Ngữ Yên.
“Phong Nam... muội... rất yêu huynh... rất... yêu huynh...” - Mắt Đông Phương Ngữ Yên nhắm lại, bàn tay cũng từ từ hạ xuống.
“Yên Yên, nàng đừng làm ta sợ mà. Thái y, thái y!!!” - Lãnh Phong Nam hét lớn.
“Mau đưa muội ấy về Nghi Hòa cung, mau cho gọi thái y. Nhanh lên!!!” - Ngụy Thừa Quân hét lên với những người bên cạnh.
Lãnh Phong Nam lập tức rút mũi tên ra, bế ngang nàng về Nghi Hòa cung. Bộ y phục của nàng đã dính đầy m.á.u, m.á.u trong miệng cũng trào ra liên tục.
Về đến Nghi Hòa cung, sau khi các thái y bắt mạch và kiểm tra cho nàng thì gương mặt buồn bã đứng dậy, lựa lời mà bẩm báo.
“Thái y, Yên Yên sao rồi, có nghiêm trọng không?” - Lãnh Phong Nam gấp gáp hỏi.
“Xin Quận mã bình tĩnh, lời thần nói sau đây có thể sẽ... không hay.”
“Khanh mau nói đi.” - Ngụy Lãng Nghệ ra lệnh.
“Bẩm Hoàng thượng, mũi tên đã đ.â.m vào vị trí gần tim của Quận chúa, tuy không trúng tim nhưng nội tạng bị tổn thương nghiêm trọng, hơn nữa trên mũi tên còn có độc, muốn chữa khỏi cho Quận chúa thì... e là rất khó.”
“Thái y, ý khanh là sao?”
“Ở trên núi Bắc Ngụy có một loại t.h.u.ố.c chữa được bách bệnh, chỉ cần tìm được loại t.h.u.ố.c đó về, thần chắc chắn sẽ chữa được cho Quận chúa.”
“Người đâu, mau đi tìm loại t.h.u.ố.c đó về.” - Ngụy Thừa Quân ra lệnh.
“Xin thái t.ử nghe thần nói hết đã. Từ trước đến giờ người có thể hái được loại t.h.u.ố.c đó rất ít chỉ những người có duyên mới hái được, dân gian tương truyền chỉ những người có thành ý và còn phải ăn mặc giản dị, đi chân trần lên núi mới có thể bén duyên và hái được loại t.h.u.ố.c này.”
“Vậy ta sẽ lên đó tìm t.h.u.ố.c về cho ông, chỉ cần cứu được Yên Yên, ta không màng khổ sở.” - Lãnh Phong Nam nhìn Đông Phương Ngữ Yên đang nằm trên giường, lên tiếng.
“Điện hạ, hay là để thần lên đó, người đừng mạo hiểm như vậy.” - Quách Ngạn Thần lên tiếng.
“Không được, nếu các ngươi đi thì không đủ thành ý, hãy để ta đi. Thái y, ông miêu tả cho ta hình dáng của loại t.h.u.ố.c đó, ta sẽ lên đó tìm.”