Mấy ngày sau đó, đích thân Lãnh Vĩ Đức đến doanh trại khiến cho trên dưới trong doanh trại đều bận rộn. Hoàng hậu lần này cũng đến doanh trại, nguyên nhân là bởi vì bà ta đã nghe tin nhị điện hạ có dẫn theo một nữ nhân bên cạnh, tỳ nữ của bà ta nói nữ nhân này rất giống với Đông Phương phu nhân ở Ngụy quốc. Vì vậy bà ta mới đến xem thử.
Chuyện tới nước này, ngay cả Lãnh Vĩ Đức cũng không thể che giấu Hoàng hậu - Nam Cung Nguyệt được nữa, nên chỉ đành ra lệnh cho Phong Lãnh Nam phải ở bên Đông Phương Ngữ Yên mọi lúc mọi nơi.
Quả nhiên, ngay khi Hoàng hậu gặp Đông Phương Ngữ Yên, bà ta không thể giữ bình tĩnh được nữa.
Đây đúng là nữ nhi của Đường Lan, không thể sai được. Nhưng tại sao nó lại còn sống? Chẳng phải năm đó cả Đông Phương gia đều không còn ai rồi sao?
Mục đích lần này Lãnh Vĩ Đức đến doanh trại là bởi vì chuyện của năm xưa. Ngài ấy muốn gặp người dẫn binh của Ngụy quốc, xem thử bọn họ có bao nhiêu thành ý.
“Thái t.ử không hổ danh là con trai của Ngụy Lãng Nghệ. Không biết lần này Ngụy quốc lấy cái gì để đảm bảo rằng sẽ không có chuyện của năm xưa nữa đây?” - Lãnh Vĩ Đức nhìn Ngụy Thừa Quân, lên tiếng.
“Sau khi điều tra lại từ đầu, Thừa Quân đã hiểu được kha khá chuyện năm đó. Thật tình nếu Ngụy quốc điều tra đến cùng, chắc chắn sẽ tra ra được chuyện Đông Phương gia bị sát hại và cả chuyện hai nước Ngụy Lãnh liên minh với nhau đ.á.n.h Lương quốc bị mai phục. Về điều này, Thừa Quân xin Lãnh đế thứ tội.”
“Chuyện năm đó vốn không phải do Đông Phương huynh gây ra, chỉ cần người có đầu óc chắc chắn sẽ nhìn ra là có người tiết lộ đường đi của đội quân. Đông Phương huynh chinh chiến cả đời vậy mà lại ra đi như vậy, còn bị người dân phỉ báng thậm tệ. Các người không thấy hổ thẹn với huynh ấy sao?”
“Lãnh đế bớt giận, Thừa Quân đã gửi thư về cho phụ hoàng, xin người dừng trận chiến này lại, chắc chắn sẽ cho Lãnh đế câu trả lời thích đáng.” - Ngụy Thừa Quân cúi đầu hành lễ với Lãnh Vĩ Đức.
Tối đó, ở trong rừng có hai người mặc đồ đen lén lút gặp nhau, có vẻ như đang nói chuyện gì đó rất quan trọng.
“Tại sao ông lại nói với ta là cả Đông Phương gia đã không còn trong khi Đông Phương Ngữ Yên vẫn còn sống sờ sờ kia.” - Người vừa lên tiếng là Nam Cung Nguyệt.
“Lần đó là do người của ta sơ suất, bọn chúng không biết rằng Đông Phương gia còn có một đứa trẻ. Nếu không thì đã không để cho con nhóc đó còn sống đến bây giờ.” - Là Tưởng Triết.
“Khi xưa là mẫu thân của nó ngáng đường ta, bây giờ dù nó chưa làm gì nhưng ta cũng không thể để nó làm tổn hại gì đến ta. Nếu năm xưa không phải do Đường Lan chen vào thì ta đã được thành thân với Đông Phương huynh rồi.”
“Chúng ta đều có chung một kẻ thù chính là Đông Phương gia. Nếu không phải Đông Phương Dị Liêm là huynh đệ kết nghĩa với Ngụy Lãng Nghệ thì ta cũng không tới mức phải cúi đầu chịu nhục xuống một thời gian dài.”
“Bây giờ ta muốn con nhãi Đông Phương Ngữ Yên đó phải ch.ế.t, y như cái cách mà phụ mẫu nó đã ch.ế.t. Những người ngáng đường ta đều sẽ có kết cục như vậy.” - Ánh mắt Nam Cung Nguyệt giận dữ, ác độc.
Hai người họ nói chuyện nhưng không để ý ở gần đó cũng có người đứng nghe hết toàn bộ cuộc nói chuyện này. Người đó là đại điện hạ - Lãnh Phong Thiên. Ngài ấy không ngờ mẫu thân của mình lại làm ra chuyện như vậy, vì nghĩ cho lợi ích của mình mà ngay cả một người vô tội cũng không tha. Nghĩ lại về tuổi thơ của mình do một tay Phong quý phi nuôi nấng dù mình có mẫu thân ruột khiến cho ngài ấy siết c.h.ặ.t t.a.y, ánh mắt phức tạp.
Bước từng bước gấp gáp về doanh trại, Lãnh Phong Thiên lập tức đi tìm Phong Lãnh Nam nói chuyện. Ngài ấy vẫn nhớ rõ đã từng bị chính mẫu thân của mình hành hạ thế nào, bây giờ ngài ấy không thể để người khác cũng bị như vậy được.
Khi bước vào lều của Phong Lãnh Nam, ngài ấy nhìn thấy Đông Phương Ngữ Yên đang nằm trong lòng Phong Lãnh Nam ngủ say. Còn Phong Lãnh Nam khi nhìn thấy Lãnh Phong Thiên thì ra dấu im lặng, sau đó nhẹ nhàng rời khỏi lều cùng Lãnh Phong Thiên.
“Đại ca, có chuyện gì vậy? Nhìn huynh có vẻ rất gấp gáp.”
Lãnh Phong Thiên suy nghĩ một lát rồi quyết định kể lại những gì mình đã nghe được cho Phong Lãnh Nam nghe. Sau khi nghe xong, Phong Lãnh Nam chắp tay ra sau lưng, bàn tay của chàng đã siết c.h.ặ.t thành quyền từ bao giờ.
“Theo như những gì đệ điều tra được, đúng là trước đây lẽ ra mẫu thân của huynh sẽ được gả cho Đông Phương gia ở Ngụy quốc. Nhưng sau đó không biết vì lý do gì mà hôn sự này bị hủy bỏ, một thời gian sau thì Đông Phương thái sư thành thân cùng với phu nhân.” - Phong Lãnh Nam nói.
“Có lẽ vì chuyện này mà mẫu hậu mới ghi thù, sau đó cùng với Tưởng Triết sát hại cả Đông Phương gia. Bây giờ an nguy của Đông cô nương là trên hết, đệ nhất định phải bảo vệ cô ấy. Ta không muốn có thêm người nào phải nếm trải những thủ đoạn đó giống như ta đâu.”
“Được, huynh đừng kích động quá. Có chuyện gì cứ nói với mẫu phi của đệ hoặc là đệ, chắc chắn đệ và mẫu phi sẽ không để huynh chịu thiệt thòi.”
“Ừm. Nhưng mà nè, đệ và Đông cô nương đó đã đến bước nào rồi? Vừa nãy ta thấy hai người...”
“Đệ đã bày tỏ với cô ấy rồi, sau trận này đệ sẽ xin phụ hoàng ban hôn cho đệ và cô ấy.”
“Cũng được, nhưng đệ nhất định phải kiềm chế bản thân. Chưa thành hôn thì không thể làm bậy được đâu đó.”
“Đệ biết rồi, huynh mau quay về lều ngủ đi. Nếu không sáng mai sẽ không có đủ sức.”
“Được rồi, ta đi đây. Đệ nhớ rõ lời ta dặn đó.”
“Đông cô nương, bổn cung nghe nói cô nương theo nhị điện hạ ra chiến trường, đi đường xa có lẽ Đông cô nương không chịu được. Hôm nay ta có hầm canh, cô nương hãy thử một chút đi.” - Nam Cung Nguyệt mang đến một chén canh cho Đông Phương Ngữ Yên.
“Đa tạ Hoàng hậu, Yên nhi cảm kích người vô cùng.”
Đông Phương Ngữ Yên nhận lấy chén canh từ Hoàng hậu, không chút phòng bị mà đưa lên miệng uống. Nhìn thấy Đông Phương Ngữ Yên uống chén canh do mình đưa tới, Nam Cung Nguyệt khẽ nhếch mép rời đi. Sau khi bà ta rời đi, nàng lập tức nôn ra, sau đó gỡ trâm cài trên đầu Băng Chi xuống kiểm tra chén canh. Quả nhiên, trâm cài đã biến thành màu đen, chứng tỏ trong canh có độc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Quận chúa, trong canh có độc.” - Băng Chi nhìn thấy trâm cài đổi màu thì lên tiếng.
“Ban đầu bà ấy nhìn ta với ánh mắt rất lạ, sau đó lại tốt bụng hầm canh cho ta. Quả nhiên là có ý đồ.”
“Quận chúa, Băng Chi nghĩ rằng người nên nói chuyện này cho Phong công t.ử biết.”
“Đương nhiên ta sẽ nói. Chuyện này hôm nay muội không được nói cho ai biết khi chưa có lệnh của ta, rõ chưa?”
“Dạ.”
Tối đó, Nam Cung Nguyệt ở trong lều của mình đợi mãi nhưng không nghe tin tức gì từ chỗ Đông Phương Ngữ Yên nên sốt ruột đi ra ngoài nghe ngóng thử. Khi đến gần lều của Đông Phương Ngữ Yên, Lãnh Phong Thiên đã dẫn một đội quân bao vây bà ta.
“Phong Thiên, con làm gì vậy?” - Bà ấy nhìn Lãnh Phong Thiên hỏi.
“Mẫu hậu, chỗ Đông cô nương đang xảy ra chút chuyện, người không nên vào thì hơn.”
“Đông cô nương xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ do thức ăn của nhà bếp làm có vấn đề sao?”
Nghe đến đây, ánh mắt Lãnh Phong Thiên tối lại, gương mặt hiện lên nét “quả nhiên”.
Từ trong lều, Lãnh Vĩ Đức đi ra, theo sau ông là Phong Lãnh Nam và Đông Phương Ngữ Yên. Nhìn thấy Lãnh Vĩ Đức, Nam Cung Nguyệt có ý tiến lại gần nhưng bị các binh lính cản lại.
“Hoàng thượng, tại sao bọn họ lại bao vây thần thiếp?”
“Hoàng hậu, nàng làm gì còn cần trẫm nhắc lại hay sao?” - Lãnh Vĩ Đức tức giận nhìn Nam Cung Nguyệt.
“Thần thiếp không biết bản thân đã làm gì sai, chỉ là thần thiếp nghe tin nói Đông cô nương bị trúng độc nên mới sang đây.” - Nam Cung Nguyệt có chút chột dạ.
“Nàng nghe ai nói vậy?” - Lãnh Vĩ Đức hỏi.
“Thần thiếp...” - Nam Cung Nguyệt lúc này mới nhận ra bản thân đã lỡ lời, khẽ nhìn tỳ nữ bên cạnh mình.
“Hay là nàng vốn không cần nghe ai nói vì chính nàng là người đã hạ độc?” - Lãnh Vĩ Đức gằn giọng.
“Hoàng thượng, thần thiếp...”
“To gan.” - Lãnh Vĩ Đức cắt ngang lời nói của Nam Cung Nguyệt.
“Nam Cung thị, trẫm niệm tình phu thê bao năm qua nên dù biết những chuyện nàng đã làm với mẫu t.ử Phong quý phi trẫm vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng lần này nàng đã đi quá giới hạn rồi. Dám hạ độc người bên cạnh Phong Nam, nàng có mấy cái mạng?”
Nam Cung Nguyệt lúc này đã hoảng sợ quỳ xuống, khi nghe những lời mà Lãnh Vĩ Đức nói, bà ta không biết nên nói gì mới phải.
“Mẫu hậu, người còn không khai ra? Cung nữ làm ở nhà bếp đã nói chính người đã hầm chén canh đó, sau đó còn lén lút bỏ thứ gì đó vào trong canh. Người còn cố chối?” - Lãnh Phong Thiên nhìn Nam Cung Nguyệt, buông lời không chút nể nang.
“Phong Thiên, ta là mẫu thân ruột của con, vậy mà con lại hùa theo bọn họ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ta sao?” - Nam Cung Nguyệt nhìn Lãnh Phong Thiên, ánh mắt không có chút tia ấm áp nào.
“Mẫu hậu, người đừng quên lúc con còn nhỏ, người đã đối xử với con thế nào người không nhớ sao? Con có mẫu thân nhưng lại luôn bị mẫu thân mình hắt hủi, thậm chí là suýt ch.ế.t. Người vì lợi ích của mình có chuyện gì không dám làm không?”
“Phong Thiên, ta...”
“Người có biết lý do vì sao con lại chọn làm chủ soái quân đội, suốt ngày ở ngoài thay vì làm Quốc công ở trong phủ có người hầu hạ không? Vì con không muốn gặp người, con muốn tránh người càng xa càng tốt.” - Tay Lãnh Phong Thiên siết c.h.ặ.t, ánh mắt lóe lên tia lửa.
Nhớ đến chuyện thời thơ ấu của mình, Lãnh Phong Thiên không cách nào kiềm chế được. Nam Cung Nguyệt từ trước tới giờ chưa bao giờ xem Lãnh Phong Thiên là con, bà ta chỉ coi ngài ấy là công cụ đạt được lợi ích thôi. Điều này khiến Lãnh Phong Thiên rất buồn. Nhưng cũng may có Phong quý phi và nhị đệ, nếu không chắc chắn ngài ấy sẽ không vượt qua được quãng thời gian khó khăn đó.
“Truyền lệnh của trẫm, Hoàng hậu Nam Cung thị vô pháp vô thiên, năm lần bảy lượt hại người vô tội, giáng làm thứ dân. Giam lỏng ở trong cung, không có lệnh không được đi ra ngoài.” - Lãnh Vĩ Đức nghiêm giọng.
“Hoàng thượng, người không thể làm như vậy với thần thiếp được. Thần thiếp là thê t.ử của người, người không thể làm như vậy được.” - Nam Cung Nguyệt ra sức cầu xin Lãnh Vĩ Đức.
“Người đâu, mau lôi Nam Cung thị đi.”
“Hoàng thượng, thần thiếp là thê t.ử của người. Hoàng thượng...” - Tiếng của Nam Cung Nguyệt xa dần, sau đó không còn nữa.
Đông Phương Ngữ Yên nãy giờ im lặng nhưng trong lòng nàng vô cùng rối bời. Sau khi Phong Lãnh Nam kể cho nàng nghe chuyện Nam Cung Nguyệt có liên quan đến chuyện của năm xưa thì bàng hoàng hiểu ra lý do bà ta hạ độc mình. Bà ta là muốn cả Đông Phương gia không còn một ai. Rất nhanh thôi, đợi tìm được Mã tướng quân ở Lương quốc thì sự trong sạch của Đông Phương gia sẽ được trả lại.