Mẹ Tôi Là Tiểu Thư Thật Trong Tiểu Thuyết Niên Đại

Chương 72



Nhưng cuối cùng Ngu Thính Nghiêu vẫn làm được.

Khoảng thời gian đó, bây giờ nhớ lại Ngu Thính Nghiêu cũng có một cảm giác bàng hoàng, đầu óc trống rỗng. Giờ nghĩ lại, lúc đó có thể tống kẻ đó vào tù, cũng là do ông trời thương xót, đủ loại thiên thời địa lợi nhân hòa, chỉ cần thiếu một bước ở giữa, kẻ đó vẫn sẽ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Nhưng giống như Hạng Minh lúc đó đã nói, anh dốc hết tất cả để tống kẻ đó vào tù, ngoài việc xả được cơn giận thì cũng chẳng thay đổi được gì.

Ngu Thính Hàn của trước kia vẫn không thể trở lại. Nằm phòng chăm sóc đặc biệt hai tháng, hôn mê ba tháng, tĩnh dưỡng hơn nửa năm, cuối cùng trở về cũng chỉ là một Ngu Thính Hàn có vấn đề về tâm trí, ngây ngây ngốc ngốc.

Cả ngày cứ ngốc nghếch vui vẻ, nhảy nhót tung tăng, sau này cũng không biết có thể khôi phục lại được hay không.

Nhưng xả được cơn giận cũng đủ rồi, thứ anh quan tâm chưa bao giờ là tiền bạc hay công lý gì đó, anh chỉ muốn kẻ đó phải đền tội.

Lần cuối cùng Ngu Thính Nghiêu gặp Hạng Minh là ở trong sân.

Mấy năm đó hai anh em họ đều ở trên thành phố, một người đi học một người đi làm, nên vẫn luôn thuê nhà. Lúc đó Ngu Thính Hàn thỉnh thoảng cần vào bệnh viện kiểm tra, bọn họ cũng tiếp tục ở lại đây, may mà tiền thuê nhà đã đóng từ trước, đó là tháng cuối cùng rồi.

Anh dự định đưa người về đại đội sinh sống.

Lúc đó Ngu Thính Nghiêu đã có hộ khẩu thành phố, tuy anh mất việc, nhưng làm vài công việc lặt vặt, đ.á.n.h giày cũng có thể miễn cưỡng sống qua ngày. Nhưng đó chỉ là miễn cưỡng, chỉ một mình anh thôi.

Anh không thể mang theo Ngu Thính Hàn.

Về lại đại đội, chỉ cần làm việc, tiền nhiều tiền ít không quan trọng, dù sao cũng có thể no bụng, trong núi còn có thể tìm được chút đồ ăn. Còn ở thành phố, mỗi một hơi thở đều là tiền.

Quan trọng nhất là vấn đề an toàn.

Thành phố chính là địa bàn của nhà họ Thân, Ngu Thính Nghiêu không sợ bọn họ nhắm vào mình, chỉ sợ bọn họ nhắm vào Ngu Thính Hàn. Một kẻ ngốc nghếch quả thực quá dễ bị bắt nạt, chỉ cần quay lưng một cái là người biến mất, đó là chuyện quá đỗi dễ dàng.

Cho dù sau này về đại đội vẫn phải đối mặt với rất nhiều vấn đề, nhưng Ngu Thính Nghiêu cũng chưa bao giờ hối hận về quyết định về đại đội.

Hạng Minh cũng lại tìm đến vào ngày hôm đó.

Hạng Minh lúc đó cũng chỉ mới mười tám mười chín tuổi, anh ta là đàn anh của Ngu Thính Hàn, quen biết cô cũng đã nhiều năm.

Vì lần chia tay không vui trước đó, Ngu Thính Nghiêu chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì với anh ta. Anh chỉ cảm thấy, mắt nhìn người của Ngu Thính Hàn cần phải nâng cao, cái loại hèn nhát này, căn bản không xứng với cô.

“Các người định về sao?” Hạng Minh nghiến răng, trên người vẫn còn vài vết thương, nhìn có vẻ như bị người nhà dạy dỗ.

Còn về lý do tại sao, Ngu Thính Nghiêu nửa điểm cũng không quan tâm, cũng chẳng để ý. Anh chỉ đuổi Ngu Thính Hàn đang bắt bướm trong sân đi chỗ khác.

“Không được ăn, về phòng đi.”

“A ô.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngu Thính Hàn mới hồi phục khả năng đi lại không lâu, bước đi vẫn còn khập khiễng, khuôn mặt không có nửa điểm huyết sắc, trên người lớn nhỏ đủ loại sẹo, vô cùng ch.ói mắt.

Cô lúc này cũng chỉ giống như một đứa trẻ hai ba tuổi, mở to đôi mắt tròn xoe, tay cầm con bướm đang định nhét vào miệng, nghe thấy lời của Ngu Thính Nghiêu mới chột dạ buông con bướm ra, nhưng lại không muốn về phòng.

Cô chỉ tò mò nhìn Hạng Minh, cảm thấy hơi quen thuộc, nhưng lại có chút xa lạ.

“Ngu Thính Hàn.” Ngu Thính Nghiêu sầm mặt xuống.

Ngu Thính Hàn tủi thân, khập khiễng đi về phía căn phòng, sau đó "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại, sự không vui thể hiện vô cùng rõ ràng.

“Cô ấy...” Hạng Minh nghẹn ngào, có chút cay đắng nói, “Vẫn luôn như vậy sao? Bệnh viện nói thế nào?”

“Có liên quan đến cậu sao?” Ngu Thính Nghiêu cười nhạo một tiếng, cúi đầu tiếp tục đan giỏ tre, khoảng thời gian này anh cũng không hề nhàn rỗi.

Một cái giỏ tre có thể kiếm được một hào, một ngày anh có thể làm được bốn năm hào.

Đan giỏ tre, gấp hộp giấy, may vá, đơm cúc áo...

Tóm lại có chút tiền nào hay chút ấy.

Trong lòng Hạng Minh nghẹn một cục tức, nhìn chút đồ đạc trong tay Ngu Thính Nghiêu lại càng tức hơn, một cước đá văng đồ đạc ra, cười lạnh.

“Chút đồ này đáng giá mấy đồng? Bây giờ anh hài lòng rồi chứ, đã nghĩ sau này sống thế nào chưa? Bản thân còn nuôi không nổi, anh thì hay rồi, vung tay một cái là đưa người về quê, Hàn Hàn dựa vào đâu mà phải đi chịu khổ cùng anh?”

“Vậy nên cô ấy đáng bị đ.â.m vô ích, chảy m.á.u vô ích, biến thành thế này vô ích sao?” Ngu Thính Nghiêu cúi đầu, nhặt lại cái giỏ tre bị đá văng, ba hai cái tiếp tục đan, so với dáng vẻ thanh cao quý phái trước kia quả thực như hai người khác biệt.

“Vậy bây giờ thế này là tốt rồi sao?” Hạng Minh bực bội, khoảng thời gian này anh ta vẫn luôn bị người nhà canh chừng không thể làm gì, bên này khuyên không được, bên kia nói không nghe, không ít lần bị mắng c.h.ử.i và ăn đòn.

Lần này cũng là anh em của anh ta đến báo tin Ngu Thính Nghiêu định đưa người về đại đội, anh ta mới lén chạy ra ngoài.

“Cơn giận này xả xong rồi, sau này tính sao? Đã sớm nói với anh là cứ từ từ, quân t.ử trả thù mười năm chưa muộn, chúng ta từ từ lên kế hoạch. Bây giờ người cũng xảy ra chuyện rồi, công việc của các người cũng mất rồi, chẳng còn gì cả, sau này tính sao? Thân Lão Lục là bị tống vào tù rồi, nhưng nhà họ Thân vẫn còn đó.”

Hạng Minh nghĩ đến mà trong lòng cũng đầy lửa giận, nhưng có thể làm gì được? Sự bốc đồng này ngoài việc xả giận ra thì còn làm được gì?

“Đạo bất đồng bất tương vi mưu.” Sắc mặt Ngu Thính Nghiêu không đổi, tiếp tục làm công việc trong tay.

Ngày mai bọn họ về, chỗ đồ trong tay này giao đi là vừa đủ tiền xe đi về, còn có thể mua thêm chút lương thực phụ chống đỡ một thời gian.

Hai ngày nay đều phải sống những ngày tháng khổ cực rồi.

Dáng vẻ dầu muối không ăn này của anh khiến Hạng Minh nhìn vô cùng khó chịu. Thanh cao cái gì chứ? Thanh cao có mài ra ăn được không? Rõ ràng có cách giải quyết tốt hơn, cứ khăng khăng phải làm ầm ĩ đến mức này.