Mẫu Tử Yên Bình
Ta đang công khai đoạt lấy quyền quản gia từ tay gia chủ.
Theo lẽ thường, chàng nên giận.
Ít nhất cũng nên chất vấn ta vài câu.
Nhưng Cố Trường Uyên chỉ nhìn ta thật lâu.
Trong mắt chàng có những cảm xúc rất sâu, như nước dưới giếng cổ, ta không thể nhìn thấu.
Cuối cùng, chàng nói:
“Được.”
Một chữ rất ngắn.
Lại giống như một lời giao phó nặng ngàn cân.
Chàng trả lại danh sách cho ta.
“Thị vệ trong phủ, nàng có thể dùng tùy ý.”
“Muốn hỏi thế nào, muốn tra ra sao, cứ làm theo ý nàng.”
“Nếu có hậu quả gì, ta chịu.”
Nói xong, chàng nhìn Cố T.ử An trong lòng ta.
Ánh mắt ấy đau đớn, hối hận, như một người cuối cùng cũng nhận ra mình đã đ.á.n.h mất quá nhiều.
Rồi chàng xoay người rời đi.
Bóng lưng cao lớn dưới ánh chiều nhạt lại hiện ra vẻ cô quạnh khó tả.
Ta nhìn theo chàng, trong lòng chẳng có chút vui mừng của kẻ thắng.
Bởi ta biết, việc này chưa kết thúc.
Nó chỉ vừa mở màn.
Ta cúi đầu nói với đứa trẻ trong lòng:
“T.ử An, đừng sợ.”
“Lát nữa mẫu thân cho con xem một vở kịch.”
“Con phải nhìn cho rõ, những kẻ từng làm con đau sẽ phải chịu kết quả thế nào.”
“Con phải nhớ, từ nay con là hài t.ử của Thẩm Ngọc Vi ta.”
“Không ai được quyền giẫm lên con nữa.”
Cố T.ử An ngẩng mặt nhìn ta.
Đôi mắt trong trẻo ấy im lặng hồi lâu.
Rồi nó ôm c.h.ặ.t cổ ta bằng cánh tay nhỏ còn lành lặn.
Đêm xuống rất sâu.
Chính sảnh phủ Thái phó vẫn sáng đèn, ánh nến soi rực như ban ngày.
Ta ngồi trên ghế chủ vị.
Cố T.ử An ngồi trên chiếc ghế nhỏ kê cao bên cạnh, trên người khoác áo choàng lông hồ ly trắng của ta.
Gương mặt nhỏ của nó được hơi ấm hun lên một màu hồng nhạt.
Trên bàn trước mặt nó có sữa bò nóng và mấy đĩa điểm tâm mềm.
Thanh Hòa đứng phía sau, lặng lẽ canh chừng.
Dưới sảnh, một đám người quỳ thành hàng dài.
Tất cả đều là những cái tên trong danh sách ban ngày.
Quản sự, bà t.ử, nha hoàn, tiểu tư, không thiếu người nào.
Hai bà t.ử hồi môn của ta là Vương Võ và Lý Uy đứng hai bên như hai pho tượng giữ cửa.
Trong tay họ không cầm gậy thường.
Mà là roi da trâu đã ngâm dầu, đen bóng và lạnh lẽo.
“Người đến đủ chưa?”
Ta nâng chén trà, thổi nhẹ lớp hơi mỏng bên trên.
Một nam nhân mặc áo dài xanh sẫm, để chòm râu nhỏ, run rẩy bò ra khỏi hàng.
Ông ta là Lưu quản gia của phủ.
“Bẩm phu nhân, trong danh sách có hai mươi bảy người.”
“Ngoài Trương ma ma đã bị phu nhân xử lý, hai mươi sáu người còn lại đều đã có mặt.”
Vừa bẩm báo, ông ta vừa len lén nhìn sắc mặt ta.
Trong mắt toàn là kính sợ.
“Rất tốt.”
Ta đặt chén trà xuống.
Tiếng nắp chén chạm miệng chén vang lên thanh mảnh, giữa đêm khuya lại nghe đặc biệt lạnh người.
Đám người bên dưới đồng loạt rùng mình.
“Ta gọi các ngươi đến không phải để hỏi chuyện phức tạp.”
“Ta chỉ muốn biết một điều.”
“Những vết thương trên người tiểu thiếu gia từ đâu mà có?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giọng ta bình thản.
Chính vì quá bình thản nên càng khiến người nghe bất an.
Không ai mở miệng.
Từng người đều cúi thấp đầu, hận không thể biến mất ngay dưới nền gạch.
“Không nói cũng được.”
Ta cười nhạt.
“Ta không vội.”
“Lưu quản gia.”
“Có nô tài!”
Ông ta run b.ắ.n lên.
“Phần lệ hằng tháng của tiểu thiếu gia có phải đều qua tay ngươi không?”
Mồ hôi trên trán Lưu quản gia lập tức túa ra.
“Bẩm phu nhân, đúng… đúng là do nô tài phụ trách.”
“Vậy nói ta nghe, mỗi tháng T.ử An đáng được nhận những gì.”
“Có mười đấu gạo trắng, năm cân thịt lợn hạng tốt, hai mươi cân rau củ theo mùa.”
“Mỗi tháng có bốn bộ y phục mới, hai tú nương, bốn bà t.ử giặt giũ, còn có than củi…”
Ông ta đọc trôi chảy đến mức không cần nghĩ.
Rõ ràng những khoản này ông ta đều thuộc nằm lòng.
Ta không để ông ta đọc hết.
“Những thứ ấy có đến tay T.ử An không?”
Ánh mắt ta như mũi d.a.o lướt qua mặt ông ta.
Lưu quản gia dập đầu xuống nền.
“Phu nhân minh xét! Nô tài oan uổng!”
“Mỗi tháng nô tài đều chiếu theo lời đại nhân dặn, đưa đủ mọi thứ đến Thanh Huy Viên của tiểu thiếu gia.”
“Còn sau khi đưa vào viện rồi, người trong đó dùng thế nào…”
“Nô tài thật sự không biết!”
Một câu không biết, phủi sạch hết mọi dính líu.
Ta khẽ cười.
“Đã đưa vào Thanh Huy Viên rồi sao?”
Ta nhìn sang đám nha hoàn bà t.ử từng hầu hạ trong viện của Cố T.ử An.
“Các ngươi nói đi, đồ đã đi đâu?”
Mấy người kia đưa mắt nhìn nhau, mặt mũi trắng bệch.
Một tiểu nha hoàn trông lanh lợi hơn cả run run ngẩng đầu.
“Bẩm phu nhân, đồ đúng là có đưa tới.”
“Nhưng… nhưng Trương ma ma đều thu hết.”
“Bà ấy nói tiểu thiếu gia còn nhỏ, dùng không hết đồ tốt, ăn cũng chẳng được bao nhiêu.”
“Bà ấy bảo cứ cất lại, chờ tiểu thiếu gia lớn hơn rồi dùng sau.”
“Vậy các ngươi cứ nhìn bà ta cất đi?”
“Chúng nô tỳ không dám cản.”
Nàng ta sắp khóc.
“Trương ma ma là người cũ bên cạnh đại phu nhân, trong phủ ai cũng phải nể bà ấy mấy phần.”
“Bà ấy nói gì, chúng nô tỳ nào dám không nghe.”
“Không dám?”
Ta đập tay xuống bàn.
“Hay là cũng được chia phần nên mới giả vờ không thấy?”
Đám người kia sợ đến run rẩy.
“Từ hôm nay, toàn bộ nguyệt ngân của người trong Thanh Huy Viên bị dừng lại.”
“Bao giờ nhớ ra gạo, thịt, vải vóc và than củi đã đi nơi nào thì đến bẩm với ta.”
Ta nhìn về phía Lưu quản gia.
“Còn ngươi.”
“Ngay bây giờ đi tra sổ.”
“Lục phòng Trương ma ma xem có bao nhiêu thứ của tiểu thiếu gia bị bà ta giữ riêng.”
“Lại tra xem mấy năm nay bà ta đã dùng bao nhiêu bạc để hiếu kính qua tay ngươi.”
“Trước khi trời sáng, sổ sách phải đặt trên bàn ta.”
“Nếu sai một đồng một hào…”
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com