Đêm rằm tháng Giêng, tuyết rơi trắng kín mặt cầu Hồng.
Mạch Điềm đứng dưới ngọn đèn l.ồ.ng cũ kỹ bên thành cầu, hai tay giấu trong tay áo, ánh mắt lặng lẽ nhìn dòng người qua lại.
Mười lăm năm rồi.
Từ thiếu nữ mười tuổi đến nay đã trưởng thành, nàng vẫn giữ thói quen mỗi năm đến đây chờ một người.
Người ấy tên Lăng Tiêu.
Năm đó, Lăng gia bị vu oan mưu phản, cả phủ chìm trong biển m.á.u. Trong cơn hỗn loạn, Lăng Tiêu kéo tay nàng bỏ chạy giữa màn mưa tên. Hai đứa trẻ trốn dưới gầm cầu, run rẩy ôm lấy nhau.
Trước khi bị đám truy binh phát hiện, thiếu niên ấy đã ghé sát tai nàng nói nhỏ.
“Rằm tháng Giêng hằng năm, ta sẽ đợi ở cầu Hồng.”
Chỉ một câu nói, nàng nhớ suốt mười lăm năm.
Nhưng suốt mười lăm năm ấy, người đến cầu chỉ có mình nàng.
Tiếng pháo hoa vang lên phía xa kéo Mạch Điềm trở về thực tại. Nàng khẽ cười, đôi mắt lại đỏ hoe vì gió lạnh.
“Có lẽ… huynh thật sự sẽ không trở lại nữa.”
Nói xong, nàng xoay người rời đi.
Không ai biết rằng ngay lúc ấy, một bóng người áo đen vừa xuống ngựa dưới chân cầu.
Nam nhân cao lớn khoác áo choàng đẫm sương tuyết, ánh mắt sâu lạnh nhìn quanh cây cầu vắng người.
“Chị Liệm…”
Thanh âm khàn khàn tan trong gió đêm.
Lăng Tiêu đứng lặng rất lâu, cuối cùng chỉ cúi đầu cười nhạt.
Xem ra, hắn vẫn đến muộn một bước.
Chưa kịp tiếp tục tìm kiếm, một hắc y nhân đã vội vàng chạy tới.
“Chủ t.ử, xảy ra chuyện rồi.”
Ánh mắt Lăng Tiêu lạnh xuống.
“Chuyện gì?”
“Khoa cử lần này có vấn đề. Trong mười người đỗ đạt thì chỉ có một người là sĩ t.ử phương Bắc. Quốc T.ử Giám Tế Tửu đã bí mật điều tra, nghi ngờ có người thao túng danh sách.”
Lăng Tiêu trầm mặc vài giây.
Gió lạnh lướt qua mặt cầu, thổi tung vạt áo đen của hắn.
Cuối cùng, hắn siết c.h.ặ.t dây cương.
“Đi thôi.”
hằng nguyễn
Con ngựa đen lao đi trong màn đêm, để lại cây cầu Hồng yên tĩnh phía sau.