Trong căn lều bạt dã chiến rộng rãi, toàn bộ không gian đều ngập tràn trong ánh sáng đèn điện và dầu nến thơm, ba nam một nữ đang tụ với nhau thành một đoàn.
Nằm ngửa dưới cùng là một nam trung niên béo múp như con lợn, tuổi chừng 50, thân thể mặt mũi tràn đầy mồ hôi mệt mỏi, dương vật tròn tròn ngắn tủn mủn của lão ta đâm ngược lên trên, đâm vào trong huyệt hoa ướt át của một nữ tử, ɖâʍ dịch thuỷ ướt át khắp cả một khoảng thảm lông.
Khúc thịt thừa của lão cứ liên tục nhấn vào giữa hai cánh hoa ửng hồng, cứ biến mất rồi lại hiện ra, đôi khi đầu khấc đâm hụt ra ngoài, cọ cọ trên đám lông mao lún phún như vừa mới mọc, thế nhưng rất nhanh lại quay trở lại quỹ đạo chuẩn xác, tuy rằng kích thước hai bên không quá tương xứng, bất quá nhịp điệu ra ra vào vào lại vô cùng đều đặn.
- Sướng không, sướng không...
Kẹp ở giữa là một nữ tử chừng 23, 24 tuổi, khuôn mặt ửng hồng như say rượu, hai hàng lông mày ướt át khẽ nhíu cùng đôi mắt đen sâu thẳm đang toả ra trận trận dục hoả vô cùng hấp dẫn, mái tóc dài tuỳ tiện buông thõng xuống thân thể thành thục non mềm, có chút rối tung, có chút dính nhớp, hai khoả núi đôi cự đại chi chít dấu tay nắn bóp, tràn đầy cảm giác hoang dại.
Lúc này nàng ta không khỏi thở gấp mà hô lên đáp lại: - Ngô... Sướng... Hức hức... - Ôi... Ôi...
Nử tử hạ thân đang bị tới hai thanh nam căn tranh nhau cắm vào, một thanh cắm vào huyệt hoa, thanh còn lại tất nhiên cắm vào ƈúƈ ɦσα phía sau. Hai thanh một dài một ngắn, liên tục dày vò cũng đục phá, đua nhau nhồi kín thân thể nữ nhân, có đôi khi chúng còn tranh đua tới độ đâm chéo qua khu vực hành sự của nhau, hai chày giã chung một cối, âm thanh giao hoan nhóp nhép vô cùng kích tình.
Nằm trên cùng là một nam thanh niên chừng 28, 29 tuổi, cũng là chủ nhân của thanh nam căn dài ngoằng bên trong ƈúƈ ɦσα. Thanh niên này thân thể tương đối cường tráng, khuôn mặt cũng thuộc vào hàng đẹp trai, bất quá trong đôi mắt mở to kia lại ngập tràn cảm giác vặn vẹo bệnh hoạn. Hắn ta đang điên cuồng bơm thanh nam căn dài ngoằng của mình vào thân thể nữ tử, bàn tay thò tới phía trước bám lấy bộ ngực cự đại mà bóp mạnh, hàm răng cắn lấy vành tai nhỏ nhắn, gầm gừ:
Nghe được tiếng rên ɖâʍ dật này, hai nam nhân một già một trẻ như thể được tiêm cho một liều thuốc kích dục, càng thêm gia tăng tốc độ nhấp nhả bơm rút, mà nữ tử thân thể cũng càng thêm ưỡn ngực chổng mông, nụ cười mê man trên mặt nở rộ như hoa quỳnh, khoái cảm ngập tràn.
Nữ tử này thật sự vô cùng xinh đẹp. Đúng lúc này, một thanh nam căn vừa dài vừa thô nhanh chóng đẩy tới, quy đầu sưng tấy tách ra đôi môi đỏ mọng của nữ tử mà tiến vào bên trong, sau khi đùa nghịch trên chiếc lưỡi phấn hồng một chút, nó phụp một tiếng đâm tới lút cán.
Huyệt hoa, ƈúƈ ɦσα, miệng, ba lỗ trên dưới trước sau đều đã được lấp đầy, nữ tử bị kẹp ở giữa không khỏi mờ cả hai mắt mà má miệng rên rỉ: - Ngô... Ức ức ức... Ưm ưm...
Người vừa mới đem dương căn cắm vào miệng nữ tử là một nam trung niên khoảng chừng 60 tuổi, đầu tóc nhuốm màu hoa râm, ông ta nửa ngồi nửa quỳ bên cạnh ba người đang giao hoan dưới sàn, một bên giơ roi da lên quất mạnh xuống, một bên cầm lấy sợi dây xích buộc trên cổ nữ nhân khẽ giật, vừa giật vừa thúc nam căn của mình vào cổ họng đối phương, gầm gừ điên dại:
Âm thanh da thịt va chạm, âm thanh hành hạ đánh đập, âm thanh giao hoan rên rỉ, âm thanh thở dốc tới kiệt sức, âm thanh kích tình mời gọi, âm thanh gầm gừ chửi bới, âm thanh lăng mạ sỉ nhục, tất cả hợp lại thành một bản hoà ca xác thịt bất tận, khiến cho bất kỳ ai nhìn được nghe được cũng phải kích động tâm thần.
Nam trung niên béo mập nằm dưới cùng lúc này khuôn mặt chợt biến thành đỏ bừng, ông ta vội vươn tay siết lấy vòng eo thon nhỏ của nữ tử phía trên thật chặt, miệng rộng há lớn cắn trên nhũ hoa, hông thịt đẩy tới sát rạt, nam căn vừa tròn vừa ngắn đâm sâu trong huyệt hoa non mềm, co giật liên hồi: - Ôi... Vân Ca... Anh ra...
Nữ tử xinh đẹp kẹp ở giữa khuôn mặt cũng biến thành ửng hồng, nàng ta một bên trân người đón nhận luồng dương dịch bắn sâu trong thân thể mình, một bên cắn môi thở gấp rên rỉ: - Ôi... Sao lại bắn vào trong... Lỡ có bầu thì sao...
Nam thanh niên cao lớn nằm trên cùng nghe được lời này thì cúi người xuống cắn trên gáy nữ tử, hồng hộc thở ra: - Mẹ à... Có bầu cũng đâu có sao... Cùng lắm thì chúng ta đẻ tới một Khả Tuyết nữa... - Ngô... Được a... Ưm ưm...
Nam trung niên đầu tóc hoa râm quỳ bên cạnh cũng phối hợp giật sợi xích chó vài cái, roi da trong tay tét tét quất xuống, nam căn liên tục thúc sâu, gầm gừ kêu lớn: - Đãng phụ, Khả Tuyết rốt cuộc là con của ai...
Nữ tử xinh đẹp 23, 24 tuổi khuôn mặt sớm đã tràn đầy dục hoả, lúc này nghiêng đầu qua một bên nấc nhẹ: - Không... Không biết... Ưm ưm... - Không biết à, vậy thì chúng ta cùng nhau chơi ch.ết ả đãng phụ này...
Một người xuất ra, ba người theo đó đổi tư thế, chỉ có ba khu vực mềm nhũn là vẫn thời thời khắc khắc được lấp đầy bởi những khúc thịt cương cứng, ɖâʍ dịch thuỷ ướt tới dính nhớp tấm thảm lông đắt tiền.
Roi da lại liên tục quất xuống, thân thể mềm nhũn của nữ tử đã trải kín những vệt đỏ ửng vằn vện, còn có cả dấu tay dày vò, dấu răng cắn xé, nhìn qua vô cùng ɖâʍ mỹ.
Nam thanh niên 28 29 tuổi nằm trên cùng le lưỡi ɭϊếʍƈ mạnh một đường trên yết hầu nữ tử 23, 24 tuổi, sau đó hôn trên đôi môi đỏ mọng kia, thở ra hồng hộc: - Mẹ à... Con muốn chơi Khả Tuyết... Có được không...
Hắn vừa nói vừa đẩy nam căn vào sâu trong thân thể nữ nhân, ngón tay cũng đồng thời nương theo nam căn mà móc vào huyệt hoa, hai vật một lớn một nhỏ cứ như vậy cùng nhau xung kích.
Nữ tử 23 tuổi bị chơi tới trào ra một dòng nước bọt trong suốt, hai mắt trợn ngược như động kinh, chẳng qua sau khi nghe được lời này, nàng ta lập tức lắc đầu nguầy nguậy, kêu lên: - Không được... Hạ Vân... Nàng là em gái của con a... Ưm...
Nam trung niên béo mập vừa mới xuất ra, lúc này một bên đem thanh nam căn nhấn vào giữa hai bầu ngực cự đại, một bên vục đầu vào vị trí dương vật cùng âm đạo tiếp xúc mà ɭϊếʍƈ láp trợ hứng, còn hồng hộc thở dốc thuyết phục: - Hừ hừ... Vân Ca... Đồng ý với con đi... - Ngô... Không được a...
- Nếu em không đồng ý... Anh sẽ gọi một người nữa tới... Thêm một chân... Chơi ch.ết em... - ...!!! Hàn Phong trong trạng thái tàng hình đứng tại một bên xem xiếc người, sau khi nghe được những lời này, hắn thiếu chút đã ném chiếc máy ảnh trong tay đi mà nhảy vào xí phần.
Bốn người các người, cần gì tìm đâu xa, có tôi ở đây này. Tôi đảm bảo bản thân rất khoẻ, chắc chắn là khoẻ hơn tất cả các người cộng lại, đảm bảo nếu có tôi tham gia thì cuộc vui sẽ rất vui, cô nàng xinh đẹp kia cũng có thể thực sự sung sướng, dục tiên dục tử.
Nghĩ là như vậy, bất quá hắn không khỏi âm thầm thở dài lắc đầu. Thật sự là điên loạn... Thật sự là nghiệp chướng... Không ngờ vốn chỉ muốn chạy vòng vòng để kiếm chút tình báo lặt vặt, vậy mà lúc này lại bắt quả tang được tình cảnh nổ não như vậy.
Bốn người này, hắn đều "quen" cả. Nam trung niên béo mập như con lợn lại còn yếu sinh lý kia tên là Lý Giang, là chủ tịch UBND tỉnh Diễn Giang. Nam thanh niên đẹp trai khoảng 28, 29 tuổi là con trai của Lý Giang, tên là Lý Hạ Vân. Nam trung niên cường tráng đầu tóc hoa râm là thị trưởng thành phố Dương Hoành, Bằng Công.
Về phần nữ tử xinh đẹp mềm yếu kẹp ở giữa, nàng ta không phải "vợ" của Lý Giang, cũng không phải "mẹ" của Lý Hạ Vân, lại càng không phải tên là Vân Ca.
Nàng ta tên là Lý Khả Tuyết, nghệ danh là "Elysia", vocal chính của nhóm nhạc Black Rose, nàng ta cũng là con gái của Lý Giang, em gái của Lý Hạ Vân, và đoàn trưởng tiểu đoàn 3 Xuân Hà. Đúng, ba người họ Lý tham gia vào màn diễn xiếc này là người một nhà, chỉ có Bằng Công là khách mời mà thôi.
Về phần Vân Ca trong miệng bọn họ là ai ư, Vân Ca chính là Dương Vân Ca, vợ của Lý Giang, mẹ của Lý Hạ Vân và Lý Khả Tuyết, có điều, bà ta được xác nhận là đã hoá thành thây ma rồi.
Về phần tại sao bốn người này lại bày ra cái trò điên loạn tới mất trí này, lại còn bày trò ngay tại đây... Hàn Phong thà tin rằng bản thân đang nằm mơ còn hơn tin vào sự việc trước mặt.
Chẳng qua, sự việc này chắc chắn là thật, hắn đã tự cấu vào đùi mình rồi, vết cấu rất đau, không thể giả được. Lý Hạ Vân một bên đem nam căn nhấn vào huyệt hoa non mềm của em gái, một bên ßú❤ ʍút̼ chùn chụt trên bộ ngực cự đại, trong miệng gầm gừ rên rỉ: - Mẹ à... Tại sao lại không có sữa...
- Con muốn sữa... Lý Khả Tuyết trong miệng ngậm lấy thanh nam căn của Bằng Công, hai mắt mờ đục sương mù, lúc này ậm ờ trả lời lại: - Hức hức... Không biết a... - Ôi... Ưm... ch.ết mất... Lý Giang hồng hộc thở bên cạnh, lúc này cầm lấy một thanh nam căn silicon lên nhét vào ƈúƈ ɦσα con gái, vặn vẹo nói:
- Vân Ca, có phải em rất muốn được đàn ông lạ thao, rất muốn được lấp đầy, đúng không... - Ngô... Không phải a... Hàn Phong đã hoàn toàn câm lặng.
Hình tượng Bằng Công trong lòng hắn vẫn giữ nguyên như cũ, hình tượng Lý Giang đã hoàn toàn đổ nát, hình tượng Lý Hạ Vân cũng đã triệt để sụp đổ, về phần hình tượng của Elysia Lý Khả Tuyết...
Đây là cô em gái út bé bỏng, là tiểu tiên nữ sở hữu giọng hát ngọt ngào, là nữ thần nhút nhát e ấp nhất của nhóm nhạc Black Rose sao. Làm sao lại khác biệt hoàn toàn so với hình tượng trên internet như vậy...
Trong một khoảnh khắc nhỏ, hắn thật sự muốn đứng ra làm người hùng, muốn nhảy ra "giải cứu" Elysia Lý Khả Tuyết khỏi vòng vây của ba con sói điên loạn kia. Hắn tin chắc rằng nàng ta đang bị khống chế tâm linh, hoặc đang bị thao túng cùng dẫn dắt, chứ làm gì có chuyện một nữ tử 23 24 tuổi xinh như tiên nữ lại vừa là con gái, vừa là mẹ, vừa là chị, vừa là nhân tình, lại vừa là vợ của cả ba người đàn ông một lúc như lúc này được chứ.
Về phần giải cứu xong sẽ làm gì, tất nhiên là sẽ dang tay che chở rồi. Xinh thế này thì xứng đáng làm thị nữ thông phòng làm ấm giường cho hắn... Khụ khụ. Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, Hàn Phong vẫn là quyết định bỏ qua, tiếp tục ngồi im một bên an an ổn ổn quay phim lại tình cảnh phía trước.
Không phải việc của mình, không hiểu rõ nội tình bên trong, vậy thì tốt nhất đừng nên dài tay quản chuyện người khác. Có khi đây là phong tục tập quán của tầng lớp thượng lưu mà thường dân không biết. Xinh đẹp thì sao chứ, cùng lắm là hắn chỉ...
Được rồi, được rồi, không nên nghĩ lung tung nữa. ch.ết tiệt, thật sự là ô nhiễm. Điều hắn quan tâm cùng thắc mắc nhất lúc này là bảo vệ đâu rồi.
Đáng lẽ với tình cảnh to gan lớn mật trước mặt cùng với chức vụ quan trọng và thân phận nhạy cảm của những người tham gia diễn xiếc ở kia thì phải có bảo vệ canh chừng chứ, làm gì có chuyện hắn có thể thoải mái đột nhập tới tận phòng riêng của đầu não chính quyền một cách dễ dàng như vậy.
Hắn đột nhập dễ vậy thì sát thủ có ý đồ xấu không phải cũng rất dễ đột nhập sao?
Chỉ cần một tầng tứ giai Quang Giáp rộng khoảng 10 mét được dựng lên bên ngoài lều bạt thì làm gì có ai đột nhập hay dò xét bên trong được a, trừ khi là dùng bạo lực phá vỡ phòng ngự, mà nếu như vậy thì chắc chắn sẽ kích hoạt cảnh báo tới người thi triển, hoặc một trinh sát giả có năng lực siêu phàm nhập thánh, có thể âm thầm điều tr.a xuyên Quang Giáp mà tầng phòng ngự toàn năng kia không cản được...
Nghĩ tới điều này, Hàn Phong lại càng cảm thấy kỳ quái, sau đó sống lưng liền trở lên lạnh toát. Có yếm trá! Suy nghĩ này vừa mới hiện lên, hắn không chút do dự động niệm kích hoạt Bản Đồ Cố Hương level 5, muốn chạy một mạch về thẳng Đại Xuyên lánh nạn.
Chẳng qua, bản đồ không có, hay đúng hơn là, không tìm thấy bản đồ đâu cả, không liên hệ được với bản đồ.
Chiếc camera trên tay hắn cũng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một trái tim thình thịch máu chảy, trái tim đập được vài nhịp thì chợt nổ tung, sau nửa chớp mắt liền biến thành cái đầu lâu của chính hắn đang trợn mắt trừng trừng nhìn ngược lại bản thân.
Cái đầu lâu kia khó khăn mở miệng, khàn giọng nói: - Xin... Xin chào... "ch.ết tiệt!" "Chào em gái mày" Cảm giác tử vong bao phủ thân thể để cho Hàn Phong đái ra quần, hắn không chút do dự ném luôn cái đầu lâu của mình đi, tâm thần điên cuồng kích hoạt Thanh Tâm Chú, muốn thoát khỏi ảo giác này.
Chẳng qua dị biến đã diễn ra, hắn vừa chớm sử dụng Thanh Tâm Chú, khung cảnh ɖâʍ loạn phía trước chợt xuất hiện đứt gãy như mặt gương vỡ nát, toàn bộ không gian bắt đầu bang bang vỡ ra thành vô số mảnh nhỏ, đêm đen mờ mịt tràn vào lấp kín khoảng trống của đèn điện sáng trưng, mà bốn người trần truồng đang cuộn với nhau thành một đoàn ở kia cũng nổ tung thành vô số hư ảnh trắng nhợt, biến mất không còn tăm tích.
Huyễn cảnh đã chấm dứt. Trước mắt Hàn Phong hiện ra khung cảnh tối đen như mực của ngoại biên thôn Lãnh Điền, xa xa là khu lều trại của liên quân chính phủ, xa hơn nữa ở hướng ngược lại là thi đàn ngút ngàn đang chậm chạp di động thành vòng tròn như thể ma quỷ dẫn lối.
Nhìn tới cảnh này, cảm giác lạnh lẽo sau lưng hắn lại càng thêm gia tăng gấp bội phần.
Kể từ thời điểm xuất hiện tại vị trí này, hắn vậy mà vẫn chưa từng rời đi, hay nói cách khác, tất cả trải nghiệm vừa rồi đều là ảo giác cả, hắn vừa dịch chuyển tới liền bị phát hiện, bị tập kích từ nguồn không rõ, tới độ chính bản thân cũng không thể lập tức nhận ra.
Thậm chí hắn còn không rõ bản thân vừa rồi đã bị không chế trong thời gian bao lâu. Tử thần vừa mới cứa một đường trên cổ họng hắn. Hàn Phong không thể tự chủ mà đái ra thêm một bãi nữa.
Đúng lúc này, trước mặt hắn chợt nhảy tới bảy tám thân ảnh, có tương đối quen thuộc, cũng có tương đối xa lạ. Cổ Nguyên, Lạc Thanh Thuỷ, Mộ Dung Địch, Lục Kiếm Hoành, Cao Chính, Lý Khả Tuyết, Thượng Quan Uyển Thanh. Trầm Thành.
Xa xa trên một tảng đá lớn là Tô Nguyệt cả người ướt như chuột lột đang ngồi lặng lẽ, trên tay ôm một cây đàn tì bà với chữ "Thính" màu đen sẫm. Hàn Phong nhìn tới tám chín người này, sau khi nghĩ ngợi nửa giây, hắn quyết định đái ra thêm một bãi nữa nữa nữa. Con bà nó...
Tưởng là bắt quả tang được chuyện xấu của người khác, không ngờ chính mình mới là người bị người khác bắt quả tang. Trước hết cứ dựng tứ giai Sướng Trước Khổ Sau lên để chống đỡ khống chế có thể đổ tới rồi tính tiếp...
Lúc này không để hắn mở miệng múa mép, Trầm Thành đứng ở kia đã rút thánh kiếm sau lưng ra chỉ thẳng, lạnh lùng quát lớn: - Hàn Phong, anh chính là người đã ra tay phá rối thi đàn, hại ch.ết tám binh sĩ tại quận Mỹ An có đúng không. - Đừng có chối cãi! - Giơ tay chịu trói đi!
Hàn Phong cảm nhận được cả chục ánh mắt khoá chặt bản thân, sát khí ngùn ngụt phủ xuống đỉnh đầu, không gian bốn phía cũng có dấu hiệu bị phong toả triệt để, thế nhưng hắn cũng đồng thời nhận thấy tứ giai Sướng Trước Khổ Sau chưa bị phi phàm tập kích, cũng chưa bị đánh hội đồng, lúc này rốt cuộc cũng có thể thở ra một hơi.
Bọn này chưa có ý định giết người, vậy thì vẫn dùng mồm mép để thoát kiếp được. ch.ết tiệt thật, khí vận từ thời cụ tổ 18 đời nhà hắn vừa mới bộc phát có đúng không, chỉ có các cụ gánh còng cả lưng thì mới có thể kéo hắn ra khỏi cửa tử trong hoàn cảnh này chứ.
Người thi triển đòn khống chế lên hắn chắc chắn đã tự mình ngắt mạch khống chế, chủ động tháo bỏ gông xiềng cho hắn, ngay trước khi liên quân chính phủ ập tới. Bằng không thì chỉ cần đối phương gia tăng uy năng phi phàm bằng bộc phá lực, hoặc chồng lặp nhiều hiệu ứng khống chế từ trang bị vào, hoặc xây dựng huyễn cảnh chi tiết hơn, giữ chân hắn lâu hơn dù chỉ 1 giây, vậy thì hôm nay chủ nhân trấn Hi Vọng sẽ lên thiên đường rồi.
Ừm, khả năng cao là xuống địa ngục mới dúng. Nếu để cả đám này có thời gian rảnh rỗi dù chỉ 1 giây để ra đòn hợp kích thôi, vậy thì hắn có ch.ết cũng không biết ch.ết thế nào.
Hắn lúc này nuốt xuống một ngụm nước bọt, âm thầm hít sâu một hơi lấy lại tinh thần, sau đó nhìn qua Trầm Thành, chậm chạp nói: - Đừng có ngậm máu phun người. - Còn nữa, anh là ai vậy?
Trầm Thành nghe được câu hỏi này, thật sự giống như thể bị chọc đúng vào bọc trĩ ngoại đang lòi ra dưới đít. Đánh nhau chán chê thiếu điều lôi nhau xuống mồ cùng một thể rồi mà giờ còn hỏi anh là ai vậy. Tên khốn này còn giả nai nữa.
Thật ra hắn cũng thừa hiểu Hàn Phong hỏi vậy là có ý đồ gì, thằng kia đang cà khịa vụ hắn bị phế truất từ trưởng xuống phó, đồng thời đánh lạc hướng khỏi chủ đề chính, giờ mà hắn mà đứng ra giới thiệu lại thân phận, vậy chắc chắn sẽ mắc bẫy tên khốn này, lao vào một trận cãi cọ vô ích.
Lúc này hắn giơ cao thánh kiếm lên mà quát to: - Đừng có đánh trống lảng! - Hàn Phong, anh nửa đêm đột nhập vào doanh trướng quân đội là có ý đồ gì! - Anh định phá hoại chiến dịch Lệ Trì có đúng không?
Biến cố tại quận Mỹ An lần trước xảy ra là do bọn họ chủ quan, khiến quy trình có kẽ hở, kẻ địch mới có thể tuỳ tiện xâm nhập, hiện tại bọn họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, kẻ xâm nhập một khi xuất hiện trong phạm vi thiết lập bao phủ, vậy chắc chắn sẽ bị bắt lại.
Những người xung quanh cũng phân nộ mà nhìn chằm chằm thủ lĩnh trấn Hi Vọng. Nếu không phải bọn họ có đoán định và chuẩn bị từ trước, vậy thì e là tối nay xong rồi, xong thật rồi, tên khủng bố này chắc chắn sẽ làm ra những chuyện không thể vãn hồi.
Có điều, tại sao họ Hàn này lại thanh tỉnh nhanh như vậy chứ, chẳng lẽ gã có kỹ năng ngũ giai giải khống chế, hay trang bị level 5? Trầm Thành đứng tại phía trước nhất, bàn tay nắm chặt thánh kiếm, khí tức toàn thân cuồn cuộn tuôn trào.
Mặc xác họ Hàn kia có bản lĩnh gì, hôm nay hắn ta đã bị bắt quả tang rồi, hết đường chối cãi. Cãi cũng không cãi lại bằng chứng xác đáng. Hắn thật cũng muốn xem xem thằng này lại có thể nguỵ biện kiểu gì.
Chỉ cần bắt được thằng này, vậy thì tất cả tội lỗi trước đây của hắn đều sẽ được xoá bỏ, hắn sẽ được phục chức trở lại! Hàn Phong liếc mắt đánh giá tình hình xung quanh một chút, âm thầm nhích một bước nhẹ qua trái, sau đó nhìn thẳng Trầm Thành hừ lạnh nói:
- Đúng thật là não tàn. - Đột nhập cái gì mà đột nhập? Binh lính trấn Hi Vọng của tôi đang thực hiện nhiệm vụ ở chiến trường Lệ Trì này, tôi tới đây là muốn thị sát tình hình của bọn họ, có gì không đúng sao?
- Nói cái gì mà phá vỡ chiến dịch Lệ Trì, tôi mà làm vậy, vậy hơn 200 binh lính chủ lực của tôi đều phải bồi táng theo sao? - Đừng có ngu ngốc như vậy! - Tôi không phải như anh mà dẫn đồng đội vào chỗ ch.ết. Trầm Thành nghe được lời này thì chợt ngẩn ra. Ủa? Ừ nhỉ?
Giờ mà Hàn Phong ra tay làm bậy, vậy 225 phi phàm giả trấn Hi Vọng không phải cũng ch.ết theo sao? Còn nữa, thằng kia vừa rồi lại đá đểu vụ 9 thành viên Long Nha bị La Thiên Dật ngộ sát... Trầm Thành thật sự muốn gào lên buộc tội một phát nữa, thế nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Lý lẽ của họ Hàn kia không khỏi quá mức xác đáng. Lúc này hắn đảo mắt một chút thì vẫn cắn răng quát to: - Đừng có hồ ngôn loạn ngữ!
- Hàn Phong, nếu anh tới đây thị sát, vậy tại sao không thông báo trước, tại sao không đường đường chính chính mà vào, lén lút ở đây có ý đồ gì?! - Đều là người lớn cả rồi, đàn ông dám làm dám chịu, đừng có vòng vo nữa!
Hàn Phong lại nhích tiếp một bước qua trái, nhìn quanh một vòng, cười lạnh đáp lại: - Tôi vẫn còn trẻ trâu, đồng thời tôi là đàn bà, tôi cũng không thích đi cửa chính, chỉ quen chui ngách chó.
- Nếu các người không tin, vậy đi mà hỏi bộ phận tình báo của các người ấy, xem có đúng tôi là người như vậy không? Câu trả lời sặc mùi lưu manh của Hàn Phong để cho Trầm Thành tức tới mức bật cười, mà những người xung quanh cũng không nhịn được mà phải nhíu mày.
Tên này có thực sự là thủ lĩnh trấn Hi Vọng không vậy, bị bắt quả tang làm chuyện mờ ám ngay tại trận mà vẫn ngoan cố cự cãi cho được, còn tự nhận mình là đàn bà, không có một chút phong phạm người đứng đầu nào. Thật sự là mặt dày vô địch. "Đàn bà" cũng thua tên khốn này.
Lúc này Trầm Thành đã hoàn toàn bị á khẩu, bởi vì hắn không biết bắt đầu từ đâu nữa, bất quá Thượng Quan Uyển Thanh bên kia đã đứng ra tiếp nối chất vấn: - Hàn Phong, chuyện anh là đàn bà thì ai cũng biết cả, giờ thì giải thích đi, anh tới đây có mục đích gì?!
Nàng ta nói xong liền cắn răng một cái, hừ lạnh nói: - Nếu không có một câu trả lời xác đáng, vậy thì tôi sẽ tự tay bắt anh lại bằng được, có chạy về trấn Hi Vọng cũng không thoát! Hàn Phong nhìn về phía Thượng Quan Uyển Thanh mà cảm thấy đau đầu.
Hắn trước đó nghi ngờ người khống chế mình là ả ngực to này, mà thả cho hắn một con đường sống cũng là ả mông bự này. Chẳng qua nhìn tình hình phía trước thì có vẻ không phải, ả này còn đang cố kiếm chuyện với hắn đây, thậm chí muốn bắt hắn lại luôn đây.
Xem ra lần trước hắn trêu đùa tình cảm của nữ nhân này là quyết định sai lầm rồi. Ả này quá cứng, thật khó mà khống chế. Gây thù với nữ nhân đúng là hành động ngu xuẩn nhất trần đời... Lúc này hắn ɭϊếʍƈ môi một cái, lui nửa bước, tiếp tục đánh trống lảng:
- Tôi định tìm cô để chơi trò buộc cột ngựa ấy mà... Nói xong, hắn còn mờ ám ɭϊếʍƈ mép một cái.
Nếu hôm nay mà chính phủ có nghi ngờ gì thì cứ dựa vào một câu trả lời không đầu không đuôi này mà điều tra, còn cả một cái ɭϊếʍƈ mép mờ ám kia nữa, lúc đó thì họ Thượng Quan sẽ gặp rắc rối, không phải hắn. Đáng kiếp cái tội nhảy ra chất vấn.
Thượng Quan Uyển Thanh nghe tới "trò buộc cột ngựa" thì lập tức liên tưởng tới tình cảnh ngày hôm đó, Hàn Phong và Tường Vi chơi trò buộc cột ngựa trong doanh trướng, nàng lại đúng lúc chạy tới, tận mắt thấy hết cảnh tượng đáng xấu hổ kia. Cái này...
Một người nữa bị khoá mõm triệt để, Hàn Phong lại thừa cơ lui thêm một bước, mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy. Phong toả không gian càng lúc càng trở lên dày đặc.
Hắn nhìn quanh một vòng, có vài người vẫn không thèm để tâm tới màn múa mép của hắn, rất nghiêm túc mà chờ đợi "câu trả lời xác đáng". Lúc này hắn đành phải hít sâu một hơi, chậm chạp nói: - Nói cho các người biết cũng không sao, dù sao sớm muộn tôi cũng phải nói.
- Các người đổ oan cho tôi gây ra sự kiện tại quận Mỹ An, cái tên Diệp Tranh gì gì đó kia còn nửa đêm nửa hôm chạy tới tấn công tôi, tôi tất nhiên phải tự mình hành động để minh oan cho mình. - Hừ, sự việc kia là do các người tự mình chuốc hoạ vào mình, vậy mà lại đổ tội cho tôi.
- Tôi đã điều tr.a sơ bộ rồi, kẻ hôm đó ra tay tại quận Mỹ An rất có khả năng là người của căn cứ người sống sót tại huyện Bình Sơn.
- Về phần tại sao đám người kia lại ra tay phá hoại, hừ hừ, nếu các người không cử người tấn công căn cứ của bọn họ, vậy thì bọn họ cũng không rảnh đụng tới các người làm gì.
- Trấn Hi Vọng của tôi cũng bị đám người bên Bình Sơn kia phá rối, đâu phải chỉ một mình chính phủ chịu thiệt hại. - Nếu các người không tin chuyện này, vậy thì đi hỏi gã Diệp Tranh gì gì đó xem có đúng không, hoặc tự mình tới huyện Bình Sơn điều tr.a xem có đúng không?
- Tôi còn đoán được đám người bên phía Bình Sơn kia sẽ ra tay phá rối chiến dịch Lệ Trì này đó.
- Nơi này có người của tôi, tôi nửa đêm chạy tới đây để canh chừng sát thủ tới từ Bình Sơn, đề phòng tập kích loạn lạc, nếu có biến cố thì tôi sẽ tự cứu người của tôi, bằng không các người đem họ ra làm lá chắn hoặc bỏ rơi họ thì sao? - Tôi biết thừa các người sẽ làm như vậy.
- Về phần tại sao không đường đường chính chính chạy vào doanh trướng bàn bạc, hừ hừ hừ, nếu tôi ngu xuẩn như vậy, vậy thì e là sẽ tự mình chui đầu vào rọ. Cả đám các người kiểu gì cũng sẽ lập kế hoạch dơ bẩn theo kiểu "Hồng Môn Yến" rồi xúm vào vây công tôi.
- Không khác gì lúc này đây. - Các người chưa rõ trắng đen đã tập kích tôi, còn giáng đòn khống chế vào tôi, rút kiếm doạ chém tôi, khoá không nhốt tôi lại, buộc tội vô căn cứ, thậm chí còn doạ nạt chạy tới trấn Hi Vọng bắt giữ tôi. - Còn không thèm nghe tôi giải thích.
- Hành vi bắt nạt hèn hạ như vậy mà còn đòi tôi đường đường chính chính chui đầu vào rọ để cho các người tuỳ tiện nắn bóp sao? - Thật sự là không có liêm sỉ.
Một màn tự thanh minh rồi lại đổ ngược tội lỗi cho người khác của Hàn Phong để cho gần chục người ở đây rơi vào trong im lặng.
Bọn họ thấy thế nào cũng thấy họ Hàn kia đang nói dối, đang nguỵ biện, đang đánh trống lảng, tuyệt đối không thể nghe theo, thế nhưng nếu cẩn thận nghĩ kỹ thì lời hắn ta nói không phải không có cơ sở.
Chính phủ đúng là đang có các biện pháp ngấm ngầm điều tr.a Nhân Dục Đạo Tràng, vài người đã mất tích không thấy quay lại, e là một vài tình báo đã lộ ra, việc căn cứ kia tiến hành trả đũa là có cơ sở.
Chẳng những vậy, đúng là bọn họ có vài người luôn tìm cách bắt thủ lĩnh trấn Hi Vọng lại thật, tên này rảnh rôi tưởng tượng ra đủ mọi loại viễn cảnh như vậy, quả thật là đa nghi như Tào Tháo, mà còn đa nghi đúng chứ không sai, ngay cả "đi cảnh giới" cho quân mình mà cũng lén lút, quá mức cẩn thận rồi...
Hàn Phong liếc nhìn một vòng, lại bồi thêm vài câu nữa: - Hừ, các người giương kèn kéo trống tới đây vây công tôi, thật sự đã chứng minh ý đồ xấu xa của chính phủ.
- Tôi biết thừa các người sẽ đặt bẫy dụ tôi vào, sẽ hắt nước bẩn lên người tôi, bắt tôi nhận tội hàm oan, chẳng qua một chiêu khống chế kia của các người mà đòi trói buộc tôi sao, đừng có hòng. - Tôi sớm đoán trước rồi. Hàn Phong nói những câu này có rất nhiều mục đích.
Thứ nhất là tự thanh minh cho mình, đổ lỗi cho người khác, từ nay ve sầu thoát xác, hợp thức hoá hành vi lén lút bị bắt quả tang. Thứ hai là reo rắc nghi ngờ rằng có người trong nội bộ chính phủ đã tiết lộ "kế hoạch cảnh giới" ra ngoài, để cho hắn có cơ hội thoát thân. Cuối cùng là bốc phét cùng ra ám hiệu nhot để dụ người đã khống chế và thả khống chế cho hắn xuất hiện.
Chẳng qua hắn phải thất vọng rồi, mười người bên kia, chỉ có hai đứa không não Trầm Thành và Thượng Quan Uyển Thanh là đang bộc lộ cảm xúc mãnh liệt mà thôi, mà hai con gà này thì thôi bỏ đi, quá dốt nát để có thể nghĩ dài, những người còn lại đều gần như giữ nguyên vẻ mặt bất định, không thể từ bên ngoài mà nhìn ra sơ hở nào cả.
Người khống chế và giải khống chế cho hắn vậy mà lại không muốn ra mặt. Việc "được giúp" trong âm thầm này khiến Hàn Phong trở lên lo lắng. Kẻ đứng sau có ý đồ gì?
"Ơn cứu mạng" rất lớn, chắc chắc kẻ này sẽ đòi một cái giá khổng lồ, nhưng kẻ này lại cứu trước, đòi sau, vậy thì không khỏi quá mức "hồ đồ". Y không biết thủ lĩnh trấn Hi Vọng là hạng người thế nào à? Nghĩ hắn là chính nhân quân tử, sẽ tìm cách báo đáp sao. Haha... Có cái nịt.
Hắn mà phát hiện đứa nào vừa rồi khống chế được hắn, lại còn khống chế trong âm thầm và triệt để tới không chút dấu vết như vậy, vậy thì hắn sẽ tìm cách tiêu diệt y trước tiên. Bởi vì kẻ này chính là kẻ có thể uy hϊế͙p͙ tính mạng của hắn, không thể để y sống sót theo kiểu lẩn khuất như lúc này được.
Hắn không muốn đang vừa ăn sáng vừa ngắm mông bảo mẫu mà lại tự dưng bị chặt cụt đầu đâu! Đối diện Hàn Phong, có người rốt cuộc nhịn được một màn "giả mù sa mưa" của hắn nữa mà lên tiếng. Lục Kiếm Hoành bước tới một bước, lạnh nhạt nói:
- Hàn Phong, không cần lấy 225 người kia ra làm tấm bình phong cho hành động của mình. - Chúng tôi không cần anh thanh minh nhiều như vậy, chúng tôi tự có cách để anh phải nói ra sự thật. - Mời anh tới doanh trướng để hợp tác điều...
Chữ cuối cùng của Lục Kiếm Hoành còn chưa có nói xong, Hàn Phong đã biến mất tại chỗ. Tang! Âm thanh tì bà vang vọng không gian hôn ám, chấn lên một luồng lực lượng không gian cuồn cuộn khổng lồ, vị trí Hàn Phong vừa mới biến mất, hắn lại xuất hiện một lần nữa. Sau đó hắn liền trực tiếp biến mất.
Tang tang tang tang... Âm thanh tì bà liên tiếp vang lên không ngưng nghỉ, Hàn Phong cứ biến mất lại xuất hiện, lại biến mất, lại xuất hiện, thân ảnh mờ mịt như sao xa, mái tóc bạc trắng lạnh lẽo tung bay trong gió, phi phàm cuồn cuộn tuôn trào.
Cuộc chiến di động - trinh sát - khống chế trước đó vẫn còn dang dở, lúc này lại tiếp tục được triển khai.
Lục Kiếm Hoành nheo mắt nhìn Tô Nguyệt và Hàn Phong "chiến đấu" với nhau, lúc này bàn tay khẽ phất ra một cái, một cơn mưa máu đỏ quạch lập tức đổ ập vào vị trí kia, bám lấy thân ảnh đang càng lúc càng trở lên mờ mịt, thẩm thấu đi vào. Sau đó hắn chợt nhướng mày một cái nghi hoặc. Đâu rồi?
Đi đâu rồi? Phi phàm lực của hắn đâu rồi? Tại sao lại biến mất không thấy? Hàn Phong có kỹ năng hấp thụ năng lượng? Đúng lúc này, tiếng đàn tì bà đột ngột chấm dứt, sau đó bên tai mỗi người ở hiện trường đồng loạt vang lên thanh âm xa xôi thăm thẳm của Tô Nguyệt.
"Hàn Phong đã sử dụng kỹ năng di động bậc ngũ giai, hoặc trang bị level 5, hoặc cánh sao an toàn để rời đi rồi..." Nghe được lời này, toàn bộ những người xung quanh đều lâm vào trong một trận trầm trọng. Thật sự là trơn như cá chạch. Đến thế rồi mà cũng không bắt được.
Trầm Thành vung thánh kiếm chém một phát vào khoảng không, kiếm khí vù vù bay múa, hắn lúc này trợn mắt mà oang oang kêu lớn: - Hàn Phong, có giỏi thì ra đây chiến một trận một mất một còn, không liên quan tới ai cả! - ... Tất nhiên là không có thằng ngu nào xuất hiện tiếp chiến rồi.
Gió lạnh thổi qua, người xung quanh cũng dần tản đi bốn phía, hiện trường chỉ còn lại từng trận âm phong cuồn cuộn thổi quét cùng phi phàm loạn lưu tầm cấp tiến hoá giả tuỳ tiện tàn phá bốn phương tám hướng, khắc vào đêm đen muôn vạn dấu vết kịch liệt như sóng triều. - Oeeeeeeeeeee... ------