Mạt Thế - Sinh Hoá Nguy Cơ

Chương 751:



Sau khi kết thúc huấn luyện thường quy, cũng trở về phòng hoàn thành ngâm ấm buổi sáng, Hàn Phong lúc này mới hài lòng ngồi vào bàn ăn, việc đầu tiên là bốc miếng gì đó màu vàng nhão nhão trên bàn lên nhét vào mồm, sau đó vừa nhai nuốt vừa ngắm trộm bờ mông no tròn ướt át của Hương Vẫn Tình.

Hình như váy hôm nay có hơi ngắn hơn mọi ngày thì phải, có phải không nhỉ, hừ hừ hừ, chắc chắn là bảo mẫu đang cố tình câu dẫn hắn...
Đây là đang ra tín hiệu cho hắn hãy mau mau tiến tới mà thúc cây láp vào từ phía sau có đúng không...

Có vẻ đúng rồi, tư thế ưỡn ẹo kia thì dám lắm, chỉ việc vén lên là tới công chuyện...

Đáng tiếc, ảo giác mãi là ảo giác, hiện thực thì phũ phàng, thứ đang bao khoả lấy đôi kiều đồn tròn lẳng kia không phải váy mà là quần bò, một chiếc quần bò cực dày, thảo nào mà Siêu Thị Giác khó nhìn xuyên qua như vậy.

Tại sao lại mặc quần bò vào buổi sáng chứ, đây là sai đồng phục quy định rồi.
Hàn Phong nhớ đã lén thêm vào nội quy rằng chỉ được phép mặc váy vào buổi sáng rồi mà...
Chẳng lẽ lại phạt 10.000 đồng Hi Vọng rồi đuổi việc ả này luôn cho rồi...

Còn nữa, Siêu Thị Giác bị hỏng rồi à, kỹ năng tam giai này không khỏi quá mức phế vật đi, có cái quần bò cũng không nhìn xuyên được.
Sau khi vắt óc nghĩ ngợi một hồi về lý do cho chiếc quần bò bên kia, Hàn Phong chợt cúi đầu nhìn xuống dưới háng mình.
Hình như hắn cũng không mặc váy...



Luật có lỗ hổng rồi, đáng lẽ phải cụ thể hoá quy định rằng chỉ có nữ mới phải mặc váy thôi.
Thôi tạm bỏ qua vụ phạt vậy...
Sau khi xúc thêm hai muỗng đồ ăn, hắn bắt đầu xụ mặt ra mà chép miệng than thở.
Đồ ăn quá chán.

Nói thật là hiện tại hắn đang rất muốn nhổ luôn cái thứ gì đó ngọt ngọt mềm mềm trong mồm mình ra rồi nhào qua bên kia ăn món khác ngọt hơn mềm hơn cơ.

Món bên kia mà ăn sống thì không chỉ có ngon tuyệt mà còn phê với sướng nữa, đảm bảo chỉ cần vục mặt vào thôi, vậy thì có thể húp hết cả nước cả cái tới tắt thở mới ngừng được.

Ân, mặc dù việc này có thể sẽ khiến Entropy của hắn tăng mất kiểm soát, cũng có thể khiến hắn bị tát cho vài phát, bị nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ kinh tởm, thậm chí còn phải ra điều trần trước phòng pháp chế, bất quá, rất đáng cân nhắc, rất đáng đánh đổi...

Kể mà có ngũ giai Se Duyên thì tốt rồi, một chiêu xuất ra, gái xinh sẽ tự mình mò tới dâng hiến, đây là điều tuyệt vời biết bao chứ...

Ôi, làm lãnh đạo cũng thật là khổ, lúc nào cũng phải tỏ ra nghiêm chỉnh gương mẫu, không được phép bát nháo vồ vập, không được thể hiện sự "bình thường" của một người bình thường, chẳng những vậy, ban đầu làm sao hắn lại giả nhân giả nghĩa quá trớn như vậy, cái gì mà đồ ăn dâng tận mồm rồi còn nhè ra không chịu ăn, để rồi bây giờ thật quá mức khổ sở, quá mức bị bó tay bó chân, không phát tiết được bản tính ra ngoài.

Đời cơ bản là buồn...
Nếu đời dính vào phi phàm, vậy thì đời còn buồn hơn.

Kỹ năng chức nghiệp tổng hợp Người Bất Tử sử dụng một loại tài nguyên tâm trí gọi là "Cái Tôi Xã Hội", được dùng để tạo thành khuôn phi phàm. Nếu bây giờ hắn liên tục "sống trái" với những gì người khác đang nghĩ về mình, sống trái với những gì mà bản thân đang theo đuổi, vậy thì hình tượng hư ảo mà hắn xây dựng sẽ dần vặn vẹo, thậm chí có khả năng vỡ vụn cùng sụp đổ, khuôn kỹ năng sẽ dần biến dạng...

Linh hồn tàn khuyết được sinh ra từ thứ này sẽ không đồng nhất, sẽ làm hỏng cấu trúc còn yếu ớt của Người Bất Tử, lúc đó thì hai vế phi phàm - bình phàm sẽ xuất hiện sự xung đột, những liên kết thần bí mà hắn đang xây dựng với quần thể xã hội trấn Hi Vọng nơi này cũng sẽ dần dần lụi tàn, hắn sẽ bị phản phệ ngay lập tức, thậm chí lạc lối tới vĩnh viễn cũng không thể thăng chức.

Nếu như kỹ năng đại thành, "cái tôi xã hội" tích luỹ đủ sự biến hoá, có thể tương thích trước mọi thay đổi của quần thể xã hội, vậy thì nhược điểm "dập khuôn" này chắc chắn sẽ được tẩy rửa. Chẳng qua, ở vào thời điểm sơ thành như hiện tại thì không thể.

Khi đã sống lại nhờ năng lượng của xã hội, vậy chắc chắn phải sống đúng với những gì mà xã hội đang kỳ vọng hay định hình, phải hoà nhập vào hệ thống xã hội dưới một nhân cách độc lập và thực thụ, từ đó mới có thể nuôi dưỡng linh hồn tàn khuyết giữ được sự ổn định, từng bước hấp thu năng lượng phi phàm từ quần thể để biến thành của mình.

Nếu như dám vi phạm vào nguyên tắc cân bằng phi phàm - bình phàm vào thời điểm này, vậy thì cứ xác định được phi phàm tặng cho một voucher nhuộc tóc miễn phí.
Chưa bao giờ việc "làm người xấu" lại khó khăn như lúc này.

Hàn Phong có cảm giác như mình đang phải "tu hành" dục đạo trong khi con mắt thế nhân đang nhìn chằm chằm vậy, giờ mà có cái võng và bộ râu ở đây, hắn đảm bảo bản thân sẽ lập tức biến thành thầy ông nội của Tịnh Thất Bồng Lai luôn chứ không có nghi ngờ gì nữa.
Cứ thế này thì ch.ết mất...

Ôi, làm tiếp một miếng bánh soufflé phô mai vậy...
Sau khi đớp khoảng 5 cân thực phẩm vào bụng, Hàn Phong bây giờ mới chịu đưa mắt nhìn tới trước mặt, sau đó hắn lại càng muốn đập đầu vào tường...

Đối diện hắn là "hai người" một mèo đang vui vẻ giao tiếp với nhau, chính xác hơn là thư ký của hắn và thằng ranh con Harry Deuteri đang nói, con mèo ngu xuẩn phế vật ngồi nghiêng đầu chăm chú nghe ngóng, thái độ của bọn này thế mà vô cùng hứng khởi.

Hai người này đang trao đổi cái gì đó về di tích khảo cổ học của gia tộc Bourbon và những đột phá trong cách mạng văn hoá châu Âu thời kỳ khai sáng cuối thế kỷ 17 đầu thế kỷ 18, còn nói tới cái hội Freemasonry gì gì đó... Nói chung là bọn họ bàn luận rất sôi nổi, chủ đề toàn xoay quanh quý tộc, tôn giáo, giai cấp, viễn chinh, khoa học, nghệ thuật, âm nhạc... Họ đối đáp qua lại cũng rất thuần thục thông tuệ, con mèo cam bên cạnh nghe rất chăm chú, mùi thức ăn rất thơm, và một kẻ phàm phu tục tử đầu óc bã đậu chỉ biết châu Âu đang bơm vũ khí cho U Cà như Hàn Phong thì nghe không hiểu...

Nhưng hắn vẫn vô cùng tức giận.
Tại sao bọn họ lại bàn luận ba cái chuyện vớ vẩn kia vào lúc này chứ.

Hôm nay thư ký ăn mặc vô cùng hấp dẫn với chiếc mini dress siêu ngắn màu trắng từ lụa latex, tà váy bó sát vào cơ thể, theo từng nhịp hít thở đều uyển chuyển lay động như dòng nước, hoàn toàn tôn lên dáng người ma mị uyển chuyển, phần cổ áo tuy không khoét quá sâu nhưng vẫn tinh tế tô điểm tới một mảnh non mềm trắng nõn, vừa nhìn liền biết món này rất mềm mại, trên cổ thư ký vậy mà còn đeo theo một choker màu đỏ đen, chiếc chuông nhỏ gắn bên trên kia theo mỗi nhịp cười khúc khích liền rung rinh tới nhức mắt, bên dưới mới thật sự là ô mai gốt, tất ren dài màu đen tuyền xuyên thấu phối cùng giày cao gót stiletto 10 cm, cái này đã tăng thêm một tỉ điểm khiêu gợi kích tình, đặc biệt là chiếc garter belt chỉ buộc có một bên kia, làm sao lại buộc lệch như vậy, khiến cho người ta vừa nhìn vào liền muốn tháo ra buộc lại, hoặc tháo luôn cho xong.

Không, là muốn phạm tội luôn cũng được...

Hàn Phong nuốt xuống một ngụm nước bọt, nuốt luôn cả hương vị ướt át mềm mại khiến người ta cương cứng xuống bụng. Mộc Diễm Lâm thật sự quá mức hấp dẫn rồi, mái tóc uốn nhẹ, thả hững hờ sau lưng, vài lọn buông xuống trước ngực, gió thổi qua liền rung rinh khẽ động, bốn năm sợi còn to gan chảy xuống tận cổ áo rồi biến mất tăm hơi, cũng không rõ bọn chúng ở bên trong đang được lả lướt trên thứ gì, phong cách nửa kín nửa hở này càng làm nổi bật lên gương mặt sắc sảo với đôi môi đỏ rượu và ánh mắt khói sâu hun hút.

Hôm nay thư ký của hắn trông giống hệt như một kiều nữ bán hoa đang trên đường đi gọi vốn vậy, tư thế khiêu khích này hoàn toàn không giống một thư ký gì cả, đây không phải cố tình câu dẫn sao, cái này khiến hắn thật sự muốn phạm tội ngay lập tức đây!

Đáng ch.ết nhất là, vị trí mà nàng ta vẫn thường ngồi phải là ngồi cạnh bên hắn, cả người áp sát vào hắn, chứ không phải ngồi bên kia.
Chính bởi vì thằng ranh con Harry Deuteri và con mèo ngu cũng tên Harry Deuteri kia xen ngang hắn mới không tận dụng được cơ hội này để "làm rơi bút" rồi nhờ nhặt hộ.

Chỉ cần họ Mộc kia cúi người xuống nhặt bút như mọi ngày thôi, vậy thì hôm nay nàng ta chỉ có lết trên giường chứ tuyệt đối không thể thở nổi.
Em gái nó nữa!
Mỡ dâng tới miệng mèo rồi mà mèo lại bị trói.

Harry Deuteri không nhận ra "nguy hiểm" cận kề, cậu ta vừa nhét miếng trứng benedict vào miệng, vừa cười nói:

- Ừm... Ngon quá... Ngay cả cho tới ngày nay, các quân vương của Tây Ban Nha và Luxembourg cũng đều thuộc Nhà Bourbon đó... Ở vào thời kỳ toàn thịnh, gia tộc này vươn vòi tới toàn bộ châu Âu, kể cả cách mạng Pháp có suýt huỷ diệt họ, nhưng rồi họ vẫn như cũ thần kỳ phục hồi.

Mộc Diễm Lâm không để ý tới âm thanh hừ nhẹ phát ra từ phía đối diện, vẫn rất vô tư mà vén tóc, ngạc nhiên hỏi lại:
- Thật sao? Nghe nói Vua Mặt Trời Louis XIV, người đã xây dựng cung điện Versailles, cũng là người thuộc gia tộc Bourbon?

- Đúng vậy đúng vậy, tiểu thư, cô thật là một người hiểu biết, Louis XIV trị vì tới 72 năm, là triều đại dài nhất trong bất kỳ vương quốc châu Âu nào... Ừm, nhưng tôi không thích ông ta lắm, ông ta quá mức xa hoa...
Keng!

Âm thanh nĩa thả xuống bàn leng keng vang lên, khuôn mặt Mộc Diễm Lâm chợt xuất hiện biểu cảm ngơ ngác, bởi vì đứa trẻ con ngoại quốc mà Hàn Phong dắt về đã đột nhiên biến mất đi đâu rồi.

Nàng không khỏi nhìn quanh một vòng, lại nhìn về phía đối diện, ân, chỗ đó cũng chỉ còn một chiếc mâm sắt bản rộng quen thuộc với chút thức ăn bỏ thừa bên trên, về phần người, tất nhiên cũng đã biến mất.

Lúc này nàng không khỏi nhếch miệng cười một cái, bàn chân uyển chuyển bước qua đảo bếp mà ôm chầm lấy Hương Vẫn Tình, tinh quái nói:
- Vẫn Tình tỉ tỉ, ɖâʍ tặc kia vậy mà đã bỏ đi rồi... Muội nói rồi mà, hắn vẫn chỉ dám nhìn thôi, hihi...

Hương Vẫn Tình nghe được lời này, khuôn mặt không khỏi xuất hiện chút ửng hồng, sau đó lại nghe được thanh âm dụ dỗ của người phía sau như ma nữ thủ thỉ truyền tới:
- Lần sau tới lượt tỉ tỉ mặc đồ khiêu gợi đó nhé... Hừm, hay là đừng mặc nội y luôn xem sao...
- ...?
- A? Không... Không muốn đâu...

------
Hàn Phong sử dụng Băng Ảnh biến mất, tới khi xuất hiện trở lại, hắn đã ngồi tại phòng tiếp khách.
Bên cạnh hắn tất nhiên là thằng ranh con mặt mèo vẫn còn đang vừa ăn bánh kếp tẩm mật ong vừa lảm nhảm:
- Ài, tôi thấy việc bá tước Saint Germain... Ủa?

Harry Deuteri dùng vài giây định hình xung quanh một vòng, sau khi nhận ra bản thân đã bị lôi khỏi phòng thủ lĩnh, cậu ta nhanh chóng nhét nốt đồ ăn vào miệng nuốt xuống, ʍút̼ ʍút̼ ngón tay, cười gượng nói:
- Đại ca à, đồ ăn không thể giúp tăng tốc độ phục hồi năng lượng của Băng Hồi...

Hàn Phong nghe vậy thì hừ nhẹ một tiếng viện cớ trách cứ:
- Không hỗ trợ phục hồi được thì sao còn ăn lắm thế? Có biết gần đây lương thực rất trân quý không?!

Đứa nhóc 11, 12 tuổi này bị người ta mắng mỏ, mắt mèo không khỏi hơi giãn ra, mái tóc tai mèo lay động vài cái, theo bản năng muốn móc mỉa lại một câu, chẳng qua cậu ta rất nhanh liền xìu xuống, cúi đầu khóc lóc:
- Tôi không cố ý...
Hàn Phong nhìn thấy phân thân khóc, trong lòng không khỏi thầm hô hỏng bét.

Thằng này hôm nay đề cập tới các chủ đề của quê hương bên kia bán cầu nhiều như vậy, đây chắc chắn là biểu hiện của việc nhớ nhà, điều này nói rõ Người Bất Tử đang càng lúc càng hoàn thiện hơn, phân thân cũng vì thế mà trở lên tự chủ hơn, tư duy độc lập của họ cũng đang trở nên mạnh mẽ...

Những luồng tư duy này hoàn toàn không mang theo màu sắc tư duy do bản thể định hình,
Đây rõ ràng là chuyện tốt, tư duy phân thân đột phá, bản thể sẽ thu thập được nhiều thông tin hơn, nhưng nếu nó xuất hiện ở vào thời điểm hiện tại thì lại là chuyện xấu.

Ở ngày thứ 41, rõ ràng Hàn Phong chưa thể thực sự nắm giữ được cách để quản lý các luồng suy nghĩ độc lập này, nếu không quản lý tốt mà cứ để chúng tự phát triển, vậy thì có thể dẫn tới nguy cơ phân thân đưa ra các quyết định lệch lạc, trái với ý nguyện tổng thể của hắn, thậm chí nếu như không cẩn thận hắn hoàn toàn có thể bị phân thân ảnh hưởng, dẫn tới loạn danh tính, loạn ký ức, loạn thần, tâm thần phân liệt.

Hoặc nghiêm trọng hơn, khi phân thân nắm giữ quá nhiều tính tự chủ, chúng có thể làm phản.
Không hề dễ dàng chút nào...
Sau khi đã "buộc tội" cho Harry Deuteri xong, cảm giác tội lỗi của Hàn Phong dần giảm xuống, hắn lúc này mới phất phất tay, nhàm chán nói:

- Đừng có ỉ ôi khóc lóc nữa, ra ngoài thông báo một chút đi.
- Hức hức... Vâng...
Harry Deuteri đưa tay lau nước mắt rồi xoay người chạy ra ngoài, một lúc sau, vài vị khách đã được nhân viên phòng nội vụ dẫn tới.
Là người tới từ Tam Giang, Xuân Hà.

Sau khi tất cả chào hỏi xong xuôi cùng phân chỗ ngồi xuống, Hoàng Khải mới trước hết mở lời:
- Hàn thủ lĩnh, những ngày qua vẫn khoẻ mạnh chứ, chúng tôi muốn mua 20.000 lon nước chống chịu.
Hàn Phong nghe vậy, nheo mắt suy nghĩ ba trong giây, khoé miệng dần nhếch lên.
Hắn quay qua Harry Deuteri đang đứng đó thản nhiên nói:
- Pha trà.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com