Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa

Chương 149



Thẩm Vô Cữu nghĩ đến chuyện ngày đó mình có thể không có mặt, chắc hẳn ngày mai bệ hạ sẽ cho Lưu công công đến thu hồi hổ phù, những việc còn lại là chuyện của bệ hạ, bèn bảo Trình Hựu đi thêm một chuyến, bảo chủ tướng chờ chỉ thị của bệ hạ.

*

Ngày hôm sau, A Quy ăn sáng xong liền mang theo thanh kiếm gỗ mới có của mình chạy đến tìm Tứ hoàng tử chơi, thực ra là đến tìm công chúa thẩm thẩm.

Biết được công chúa thẩm thẩm sắp đến trang viên, hắn cũng muốn đi.

"Công chúa thẩm thẩm, Tứ điện hạ cũng đi sao ạ?"

A Quy nhìn cục bột đang bò trên sập ngồi, vì trời nóng nên chỉ mặc một cái yếm đỏ, lộ ra cánh tay trắng trẻo mũm mĩm, nhìn muốn cắn một miếng.

Cắn thì không dám cắn nhưng A Quy vẫn lén véo nhẹ một cái.

Ma ma bên cạnh giả vờ không nhìn thấy, mặc dù Tứ điện hạ thân phận tôn quý nhưng còn có Du Ninh công chúa ở đây.

Công chúa đối với Tứ điện hạ không phải là kiểu nâng niu như bảo bối, ngược lại, có thể xách có thể bế, tiểu công tử phủ tướng quân véo nhẹ một cái mà làm ầm lên thì là lỗi của họ.

"Ma ma, Tiểu Tứ có thể đi không?"

Sở Du Ninh cũng đưa ngón tay ấn nhẹ vào cánh tay mũm mĩm của cục bột, ấn một cái là lõm một hố.

Chủ yếu là nàng thấy nàng đi rồi, chỉ để cục bột ở lại phủ thì hơi kỳ, tính ra thì cục bột không phải là trách nhiệm của phủ tướng quân.

Cục bột quay lại muốn nắm lấy tay Sở Du Ninh, Sở Du Ninh liền giơ ngón tay lên cao rồi hạ xuống trêu nó, cục bột ngẩng đầu, bàn tay mũm mĩm theo động tác mà di chuyển, đôi mắt cũng đảo qua đảo lại, cuối cùng ngẩng đầu mệt rồi, ngồi phịch xuống đất, nắm lấy bàn chân mũm mĩm của mình chơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

"Công chúa, bệ hạ muốn người cùng phò mã đến trang viên tĩnh dưỡng."

Trương ma ma nhìn mà thấy mệt mỏi, bà ta thấy công chúa đối xử với Tứ điện hạ giống như đồ chơi, thế nhưng Tứ điện hạ lại rất thích tìm công chúa chơi.

Sở Du Ninh nói: "Tiểu Tứ còn chưa biết nói, có muốn ầm ĩ cũng không ầm ĩ được."

Tứ điện hạ không biết nói nhưng lại biết khóc.

Trương ma ma nhìn Tứ điện hạ lại bò lên người công chúa, cũng lo công chúa đến trang viên lâu rồi điện hạ lại làm ầm ĩ đòi nàng, bất đắc dĩ nói: "Nếu phò mã đồng ý thì đi đi, vừa hay trời cũng nóng rồi, coi như đi tránh nóng."

Mắt A Quy sáng lên: "Vậy ta đi cùng Tứ điện hạ được không?"

Sở Du Ninh chịu không nổi ánh mắt đáng thương của trẻ con, phất tay: "Cùng đi."

Nói là phải hỏi Thẩm Vô Cữu nhưng thực tế đến khi ra khỏi phủ, Thẩm Vô Cữu mới biết lần xuất hành này lại kéo theo một đám người.

Tiểu bối trong nhà đều mang theo, Thẩm Tư Lạc lớn tuổi hơn công chúa, rất có tâm cơ nói rằng gần đây nàng ta bị từ hôn nên cần giải khuây.

Hai đứa cháu gái cũng lấy dũng khí nói muốn đi, lần trước A Quy cùng công chúa thẩm thẩm ra ngoài làm chuyện lớn, bọn họ rất hâm mộ.

Vì vậy Sở Du Ninh phất tay, đều đi!

Thẩm Vô Cữu cũng không có ý kiến, phủ tướng quân cũng coi như là thế gia võ tướng, gia phong không tính là nghiêm ngặt, mấy đứa trẻ trong phủ cũng có tính tình thoải mái, như thứ muội của hắn còn học được chút quyền cước.

Cũng nhờ tính tình này mà mười tám tuổi còn bị từ hôn mới có thể bình tĩnh như thế, đổi thành người khác chắc chắn sẽ khóc lóc thảm thiết, trốn trong phòng không muốn ra ngoài gặp người.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com