Tôi giật mình tỉnh giấc, tim đập thình thịch, vội lấy điện thoại ra xem giờ: 6 giờ sáng.
Giấc mơ vô cùng hỗn loạn.
Mở khung chat với Cố Sầm, tôi định gửi một tin "chào buổi sáng", nhưng tay vừa gõ được một nửa, tôi lại dừng lại. Anh còn phải đi làm thêm kiếm tiền, cứ để anh ngủ thêm lát nữa vậy.
Hôm nay là cuối tuần, rất ít người dậy sớm. Tôi thay đồ rồi xuống lầu, đi lang thang trong trường. Không biết từ lúc nào, tôi đã đi đến dưới lầu ký túc xá nam.
Điện thoại bỗng nhận được một tin nhắn.
"Không ngủ thêm lát nữa à?"
Tôi vui mừng ngẩng đầu lên, phát hiện Cố Sầm đang đứng bên cửa sổ nhìn tôi, thế là tôi hưng phấn vẫy vẫy tay: "Em nhớ anh!"
Điện thoại vang lên một tiếng "ting".
Cố Sầm: "Anh cũng vậy."
"Hôm nay anh có rảnh không?"
Cố Sầm im lặng một lát: "Buổi tối thì có."
"Được, vậy tối gặp." Mọi người đều nói không nên bám dính bạn trai quá. Ban ngày tôi còn có công việc của mình, còn buổi tối... tôi đã chuẩn bị một bất ngờ cho anh.
Buổi hẹn hò đầu tiên, tôi đã mặc chiếc váy voan màu xanh da trời đẹp nhất, đuôi tóc còn thắt một chiếc nơ bướm.
Tôi mua hai vé xem phim, hẹn lúc tám giờ tối. Như vậy lúc phim chiếu xong, giờ giới nghiêm của ký túc xá đã qua từ lâu. Cố Sầm có mọc cánh cũng khó thoát.
Anh đến đúng hẹn, bộ phim rất đặc sắc, suốt cả buổi Cố Sầm đều ngồi bên cạnh, cầm hộp bắp rang bơ giúp tôi, tay chân rất an phận.
11 giờ phim chiếu xong, tôi đi theo sau Cố Sầm, lề mề cà kê: "Muộn rồi, không về được nữa, cô quản lý chắc đã ngủ rồi."
"Không đâu, anh sẽ chịu mắng thay em, đừng sợ."
Tôi đột ngột dừng bước: "Cố Sầm, anh biết rõ ý em là gì mà."
Cố Sầm quay đầu lại, xoa xoa tóc tôi: "A Dư, em còn nhỏ."
"Em không còn nhỏ nữa." Tôi cúi đầu lấy chứng minh thư từ trong túi ra: "Em cầm cái này, không ai dám cản em. Cố Sầm, em thích anh, từ buổi chào đón tân sinh viên, từ khoảnh khắc anh đứng trên sân khấu, em đã thích anh rồi. Hai năm rồi, em không phải là đứa trẻ bồng bột, em biết mình đang làm gì."
Ánh mắt Cố Sầm thoáng d.a.o động.
Vẻ mặt tôi sa sút: "Giờ này mà về, cô quản lý sẽ rêu rao cho mọi người biết. Đến lúc đó, tất cả mọi người đều biết em và anh ở bên ngoài chơi bời đến 11 giờ mới về ký túc xá, họ sẽ nghĩ em thế nào..."
Cố Sầm cuối cùng cũng thỏa hiệp, bị tôi kéo vào một khách sạn.
Lễ tân khách sạn vô cùng thành thạo, sau khi xem chứng minh thư của cả hai, liền đưa chìa khóa phòng. Trước khi vào phòng, Cố Sầm đột nhiên siết c.h.ặ.t năm ngón tay, nắm cổ tay tôi đến phát đau.
"Em thường xuyên đến đây à?"
Tôi chớp chớp mắt: "Anh đoán xem."
Miệng thì cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng trong lòng tôi lại căng thẳng đến mức tim đập loạn.
Lần này, Cố Sầm ra tay trước khi tôi kịp phản ứng. Anh đẩy mạnh cửa, kéo tôi vào trong. Ngay sau đó, cánh cửa đóng sầm lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hơi thở nóng rực phả vào mặt, theo sau đó là nụ hôn mạnh mẽ đến mức không cho tôi có cơ hội phản kháng. Trong nụ hôn ấy, có gì đó giống như sự giận dữ xen lẫn bối rối.
Đôi môi sạch sẽ dính son của tôi, khiến Cố Sầm trông vừa quyến rũ, vừa mang theo d.ụ.c vọng.
Tôi thở hổn hển, nhưng miệng vẫn không chịu thua: "Anh ra ngoài cũng mang theo chứng minh thư à..."
Vẻ mặt Cố Sầm căng thẳng, yết hầu trượt xuống, anh do dự hồi lâu, rồi cúi xuống hôn.
Người đàn ông vốn điềm đạm, kiềm chế như Cố Sầm, đêm nay lại như được tháo bỏ phong ấn, hôn đến khi son môi của tôi lem hết cả.
Hai tiếng sau, tôi tức đến phát khóc: "Anh có phải là 'không được' không đấy?"
Thấy được mà không ăn được.
Cố Sầm giống như anh chàng người mẫu đẹp trai trên poster phòng tập gym, để bạn nhìn, để bạn sờ, nhưng tuyệt đối không cho tiến xa hơn.
Anh lau mồ hôi trên trán tôi, hơi thở nóng rực, cách một lớp chăn, anh nói: "Trước khi em tốt nghiệp, đừng hòng nghĩ đến chuyện đó.”
6.
Ngày hôm sau, Cố Sầm đi làm thêm. Trước khi đi, anh còn chu đáo đặt sẵn đồ ăn sáng cho tôi, đúng chín giờ sẽ giao đến tận nơi.
Hỏi giá xong, tôi giật cả mình.
Một bữa sáng 50 tệ, bằng hai tiếng Cố Sầm làm việc quần quật ở quán cà phê.
Tôi bắt đầu lo lắng, có khi nào anh để mình c.h.ế.t đói không?
Kết quả là vừa đi đến cổng trường, tôi nhận được lời mời kết bạn của Trần Du.
Tôi nhớ lại giấc mơ vô lý đó, đột nhiên có dự cảm không lành.
Sau khi tôi đồng ý, Trần Du nhanh ch.óng gửi đến một tin nhắn: "Chúng ta gặp nhau đi, tôi có vài chuyện muốn nói với cậu."
"Được thôi, tôi đang ở trường."
"Không, cậu đến bệnh viện thành phố đi."
Khi tôi đến bệnh viện, Trần Du đang ngồi trên hàng ghế dài dưới lầu. Thấy tôi, cô ấy đứng dậy, một cơn gió thoảng qua, tà váy quấn lấy thân hình mảnh mai của cô ấy.
Sắc mặt cô ấy tái nhợt, hỏi: "Cậu đã gặp mẹ của Cố Sầm chưa?"
Tôi lắc đầu.
Cách một tấm kính, tôi nhìn thấy mẹ Cố Sầm nằm đó, toàn thân cắm đầy ống, nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt.
"Bệnh tim, cách duy nhất là ghép tim. Bác gái đã nhận mấy thông báo về tình trạng nguy kịch rồi. Không lâu trước đây đã tìm được nguồn tim tương thích, nhưng còn thiếu tiền.”
Vẻ mặt cô ấy lộ rõ sự giằng xé: "Cậu có thể... xin ba cậu thêm chút tiền nữa không?"
"Thêm?" Tôi nhạy bén nắm được điểm mấu chốt: "Ý cậu là ba tôi đã từng cho tiền rồi?"