Một nữ t.ử vận trường bào sa trắng, đầu đội nón lá che mặt chậm rãi bước vào. Nàng ngẩng đầu nhìn kinh thành phồn hoa, dáng vẻ tựa như không biết nên đi về đâu.
Đúng lúc này, Khương Khuynh Thành thong thả bước tới, nhìn nữ t.ử kia rồi nói: "Đi thôi!"
Nữ t.ử nhìn thấy Khương Khuynh Thành, toàn thân khẽ run lên, sau đó im lặng bám theo phía sau. Chẳng mấy chốc, hai người đã dẫn nhau vào một gian phòng.
Căn nhà cũ của Tô Thập Nhất ở phố Hòe Thụ vốn không hề bán đi, mà ngược lại đã trở thành căn cứ bí mật của hắn.
"Sư tôn, người đã đưa tới!" Khương Khuynh Thành khẽ chắp tay cung kính với Tô Thập Nhất.
Tô Thập Nhất quay đầu nhìn về phía nữ t.ử đội nón. Nữ t.ử kia nhìn thấy hắn, cả người chấn động, thốt lên kinh ngạc: "Ngài là... Tôn thượng?"
Tô Thập Nhất khẽ gật đầu: "Thánh nữ, đã lâu không gặp!"
Đúng vậy! Người đến không ai khác chính là Thánh nữ Thiên Ma giáo - Nhiệm Hoan Hoan. Và người mà Tô Thập Nhất chờ đợi chính là nàng ta. Năm xưa, Nhiệm Hoan Hoan chính là một "fan cuồng" trung thành tuyệt đối của Tô Thập Nhất. Khi nghe tin Nhiệm Hoan Hoan hạ độc mình, phản ứng đầu tiên của hắn là không tin, hoặc giả chuyện này có ẩn tình gì đó bên trong.
Lần này, Khương Khuynh Thành giả làm Ma tôn ở Thượng Kinh chính là cơ hội tốt nhất để thử lòng Nhiệm Hoan Hoan. Nếu nàng vẫn là Nhiệm Hoan Hoan của ngày xưa, ắt hẳn sẽ tìm đến đây. Còn nếu nàng không tới, chứng tỏ nàng thực sự có vấn đề. Nay thấy nàng xuất hiện, trong lòng Tô Thập Nhất cũng cảm thấy an ủi phần nào.
"Tôn thượng, con biết ngài vẫn còn sống mà, hu hu..."
Nhiệm Hoan Hoan tháo nón lá, lộ ra một dung nhan khuynh quốc khuynh thành. Đáng nói hơn, nàng trời sinh có mị cốt, mỗi ánh mắt nụ cười đều tự toát ra vẻ quyến rũ c.h.ế.t người, hiếm có nam nhân nào cưỡng lại được.
Tô Thập Nhất nhìn nàng, thản nhiên hỏi: "Nói đi!"
Nhiệm Hoan Hoan biết hắn muốn nghe về việc hạ độc năm xưa. Nàng mím môi, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng vào hắn, run giọng nói: "Tôn thượng, năm đó chất độc 'Bích Hải Thanh Thiên' đúng là do con hạ..."
"Đồ khốn kiếp! Ngươi dám hạ độc sư tôn ta?" Khương Khuynh Thành nghe vậy liền nổi trận lôi đình, giơ tay định một chưởng đ.á.n.h c.h.ế.t Nhiệm Hoan Hoan.
Tô Thập Nhất giơ tay ngăn cản, trầm giọng: "Nói tiếp đi!"
Nhiệm Hoan Hoan nhìn hắn, cười khổ: "Tôn thượng, năm đó có một vị tiên nhân, ông ta tên là Minh Hộc tiên nhân đã tìm đến con. Ông ta bàn bạc về việc đối phó với ngài. Lúc đầu con đương nhiên không đồng ý, nhưng..."
"Nhưng cái gì?" Khương Khuynh Thành quát lớn.
Nhiệm Hoan Hoan hít sâu một hơi: "Tôn thượng, ngài không biết ở Hư Thiên Giới có bao nhiêu tiên nhân đâu. Minh Hộc tiên nhân chỉ là một kẻ hạng bét trong số đó, vậy mà thực lực đã vô cùng khủng khiếp. Con lo... con lo ngài chọc giận tiên nhân sẽ gặp họa, nên mới nghĩ cách để ngài tránh khỏi cuộc đại chiến do tiên nhân sắp đặt đó. Con hạ độc ngài..."
"...Con hy vọng ngài vì trúng độc mà không đi nữa. Nhưng không ngờ ngài vẫn quyết chí tham gia. Hơn nữa, chất độc Bích Hải Thanh Thiên dường như không có tác dụng gì với ngài. Nào ngờ đến lúc đại chiến, độc tố mới phát tác... Đều là lỗi của con, con hổ thẹn với Tôn thượng, xin ngài ban cho con tội c.h.ế.t!"
Đôi mắt Tô Thập Nhất lóe lên tia sáng kỳ lạ, hắn nhìn nàng hồi lâu mà không nói lời nào. Bên cạnh, Khương Khuynh Thành vẫn nghiến răng kèn kẹt: "Đồ nghiệp chướng, ta phải c.h.é.m c.h.ế.t ngươi..." Nói đoạn liền giơ tay định hạ thủ. Nhiệm Hoan Hoan cũng không hề né tránh.
Ngay khi bàn tay Khương Khuynh Thành chỉ còn cách đỉnh đầu Nhiệm Hoan Hoan chưa đầy một tấc, Tô Thập Nhất đã đưa tay chặn lại: "Bỏ đi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nhưng... Sư tôn, mụ ta hạ độc ngài, mụ ta..." Khương Khuynh Thành cuống quýt.
Tô Thập Nhất thở dài: "Thôi, nàng ta cũng là bị kẻ khác mê hoặc, tâm ý ban đầu vẫn là vì bản tôn. Tha cho nàng ta lần này đi."
Thực tế là Tô Thập Nhất đã sớm buông bỏ. Hắn đã chán cảnh đao quang kiếm ảnh, giờ đây chỉ muốn cùng nương t.ử bình yên qua ngày. Những thứ khác không còn quan trọng nữa. Chỉ cần biết Nhiệm Hoan Hoan năm đó không phải tâm địa độc ác muốn hại hắn, thì mọi chuyện đều có thể xóa sạch.
Khương Khuynh Thành bấy giờ mới hậm hực thu tay.
"Tôn thượng có thể tha thứ, nhưng con không thể tha thứ cho chính mình. Tôn thượng, kiếp sau con xin được hầu hạ ngài tiếp!" Gương mặt Nhiệm Hoan Hoan đầy vẻ quyết tuyệt, nàng rút xoẹt thanh đoản đao, đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c mình.
Nhưng đúng lúc đó, Tô Thập Nhất khẽ phất tay. Thanh đoản đao bay ngược ra ngoài, rơi loảng xoảng xuống đất.
Hắn nhìn nàng: "Cần gì phải thế? Hơn nữa, ngươi chưa thể c.h.ế.t được, bản tôn còn việc cần ngươi làm!"
Mắt Nhiệm Hoan Hoan sáng rực lên, vội hỏi: "Tôn thượng, ngài muốn thuộc hạ làm việc gì?"
Tô Thập Nhất hít một hơi thật sâu, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn hiếm thấy: "Bản tôn muốn ngươi đi nhận mặt một người!"
"Nhận mặt một người?" Nhiệm Hoan Hoan nghi hoặc.
"Nương t.ử của bản tôn!" Tô Thập Nhất cố tỏ ra bình tĩnh.
"Hả? Tôn thượng... ngài kết hôn rồi sao? Chuyện này..." Nhiệm Hoan Hoan kinh ngạc thốt lên.
"Tôn thượng không chỉ kết hôn, mà còn mở một tiệm mì và một quán trọ nữa cơ!" Khương Khuynh Thành ở bên cạnh tỏ vẻ rất đắc ý khi nhìn thấy biểu cảm của Nhiệm Hoan Hoan. Ngày đó cô nàng cũng từng ngáo ngơ như thế này mà.
"Mở tiệm mì? Quán trọ?" Nhiệm Hoan Hoan trợn tròn mắt, không thể tin nổi. Ma tôn nhà nàng là nhân vật cỡ nào chứ? Lại đi mở tiệm mì với quán trọ? Chuyện này nói ra ai mà tin cho được? Việc Ma tôn kết hôn đã đủ gây sốc rồi, nay lại thêm cái nghề nghiệp bình dân này nữa, quả thực là chấn động tâm can.
Một lúc lâu sau, Nhiệm Hoan Hoan mới định thần lại, hỏi: "Tôn thượng muốn con nhận mặt phu nhân về điều gì?"
"Ngươi xem xem phu nhân nhà ta có phải là Thánh nữ tiền nhiệm của Nam Cương hay không!" Tô Thập Nhất nhắm mắt lại, tim đập thình thịch liên hồi.
Điều này vô cùng quan trọng đối với hắn. Nếu nương t.ử thực sự là Thánh nữ Nam Cương, và mọi thứ bấy lâu nay đều là nàng giả vờ... thì tất cả chỉ là một giấc mộng huyễn hoặc. Hắn đã sống trong sự dối trá, điều đó thật đáng sợ. Vậy mục đích nàng tiếp cận hắn là gì?
Tô Thập Nhất không dám chạm vào sự thật mong manh này, nhưng hắn biết mình phải đối mặt.
Nhiệm Hoan Hoan gật đầu: "Năm xưa con từng gặp vị Thánh nữ đó!"
Tô Thập Nhất hít sâu một hơi: "Đi đi!"
"Rõ, Tôn thượng!" Nhiệm Hoan Hoan quay người rời đi.
"Sư tôn..." Khương Khuynh Thành định nói gì đó nhưng Tô Thập Nhất nhắm mắt không đáp, lặng lẽ chờ đợi.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
...
Phía bên kia, Nhiệm Hoan Hoan đội nón lá đã đi đến trước tiệm mì. Nàng nhìn thấy Lâm Thanh Dao đang bận rộn quán xuyến, thân hình kiều diễm của nàng bỗng chốc khựng lại, run rẩy dữ dội...