GIỚI THIỆU:
Trưởng tỷ là ánh trăng sáng trong lòng hai vị hoàng t.ử.
Nàng hiền lương thục đức, tư chất lan huệ, từ nhỏ đã bầu bạn cùng hai vị hoàng t.ử trưởng thành.
Lại khéo léo hòa giải những bất hòa giữa hai người.
Là khuê nữ được cả kinh thành tán dương.
Ai nấy đều cho rằng, sau này nàng ắt sẽ trở thành Thái t.ử phi hoặc Hoàng t.ử phi.
Thế nhưng, nàng lại vì Gia Dương Quận chúa mà mất mạng.
Khi c.h.ế.t, y phục không che nổi thân, dung nhan bị hủy hoại hoàn toàn.
Tổ mẫu đau buồn đến lâm bệnh nặng, ấu đệ hoang mang vô trợ.
Phụ mẫu thương tâm, nhưng không có thánh mệnh, không thể hồi kinh.
Chỉ còn ta một thân một mình, thúc ngựa ngày đêm trở về kinh thành, cuối cùng cũng kịp dự tang lễ của trưởng tỷ.
Trước linh cữu, Gia Dương Quận chúa khóc lóc nói:
“Đều là lỗi của ta… nếu không phải vì cứu ta, tỷ tỷ đã không rơi vào tay sơn phỉ, chịu tai họa này. Ta thà người c.h.ế.t là ta, chứ không phải tỷ ấy…”
Ta tay cầm trường thương, một thương đ.â.m thẳng vào mắt nàng, móc ra con ngươi.
“Tỷ tỷ ta tâm thiện, không nỡ nhìn ngươi c.h.ế.t.”
“Có một con mắt của ngươi bầu bạn cùng tỷ ấy — như vậy là đủ rồi.”