Tôi cười khẩy, hất tay anh ta ra, ánh mắt nhìn anh ta chỉ còn lại sự khinh bỉ.
"Cố Thành Tiêu, tôi còn nên cảm ơn anh vì chưa đưa cô ta lên giường của tôi sao?"
"Cẩm Thời, xin lỗi em! Anh hứa sau này sẽ cố gắng không liên lạc gì với cô ấy nữa!"
Anh ta cuống quýt, thậm chí còn mang theo chút van xin: "Chúng ta đã kết hôn bao nhiêu năm, bây giờ còn có cả Khuynh Vi, anh sẽ không ly hôn! Vì con, đừng rời bỏ anh, anh cầu xin em!"
Tôi nhìn thấy cảm xúc hỗn loạn trong mắt anh ta, chỉ cảm thấy xa lạ và mệt mỏi.
"Cố Thành Tiêu, con gái tôi tên là Duyệt Kỷ, Lục Duyệt Kỷ."
"Tôi mong anh đừng làm phiền đến cuộc sống của chúng tôi nữa, vì anh không xứng làm bố."
Tôi cúi người nhấc vali lên, không muốn nhìn anh ta thêm một giây nào nữa, đi thẳng ra cửa.
Sau lưng truyền đến tiếng anh ta nghẹn ngào: "Cẩm Thời, cho anh một cơ hội nữa… Hơn nữa… hơn nữa bây giờ em đang trong thời kỳ cho con b.ú, ly hôn đâu có dễ thế!"
"Anh sẽ không đồng ý ly hôn đâu!"
Tôi bình thản nhìn anh ta: "Nếu anh không đồng ý ly hôn thuận tình thì chúng ta ra tòa. Dù có phải chờ hai năm sống ly thân, tôi cũng không ngại."
"Anh cũng biết tôi đang trong thời kỳ cho con b.ú, quyền nuôi con anh không giành được đâu, khỏi tranh làm gì."
"Cố Thành Tiêu, chúng ta nên kết thúc trong êm đẹp, chấm dứt tại đây."
"Cẩm Thời…"
Tôi không quay đầu lại, nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại, để ngôi nhà từng gọi là "tổ ấm" cùng những ký ức dây dưa, mãi mãi khép lại sau lưng.
7
Cửa thang máy mở ra, tôi lại chạm mặt Lâm Vi.
Dáng vẻ quá đỗi quen thuộc của cô ta khiến tôi không thể không hiện rõ sự chán ghét trên mặt.
Khu dân cư cao cấp bảo vệ rất nghiêm ngặt, cô ta có thể lên được tầng này chứng tỏ Cố Thành Tiêu đã mở khóa thẻ thang máy cho cô ta.
"Chị Lục."
Cô ta nở nụ cười dịu dàng, lịch thiệp. Khuôn mặt được trang điểm kỹ càng, mỉm cười rạng rỡ.
"Làm ơn tránh đường."
Tôi không muốn giả vờ thêm với cô ta, lạnh mắt bước tránh sang vào thang máy.
"Chúng ta có thể nói chuyện một lát không?"
Cô ta giơ tay chặn cánh cửa thang máy đang từ từ khép lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tôi không thấy giữa chúng ta có gì đáng để nói cả."
"Tôi và Thành Tiêu đã chia tay từ năm năm trước rồi, hiện giờ chỉ là bạn bè thôi, chị đừng hiểu lầm nhé."
"Chúng tôi chỉ muốn đặt dấu chấm hết cho mối tình dang dở năm xưa mà thôi."
Miệng thì nói là hiểu lầm, nhưng ánh mắt nhìn chiếc vali bên cạnh tôi lại tràn đầy vẻ tự tin và đắc thắng.
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt dây chuyền ngọc bội sáng rõ treo trên cổ cô ta, khẽ cười một tiếng: "Vậy sao? Là kiểu bạn bè có thể ôm hôn nhau à?"
"Cô Lâm đúng là vất vả quá rồi, biết tôi đang ở cữ không tiện chăm sóc chồng, nên đã bay về tận đây để chăm sóc thay tôi."
Nụ cười trên mặt Lâm Vi khựng lại trong thoáng chốc, tay cô ta vô thức siết c.h.ặ.t quai túi xách.
"Chị Lục, thật sự là chị hiểu lầm rồi… Thành Tiêu là người đàn ông có trách nhiệm, anh ấy cảm thấy có lỗi với tôi nên mới tìm cách bù đắp… Chị đừng vì tôi mà gây gổ với anh ấy."
Tôi suýt nữa bật cười thành tiếng.
"Lâm Vi, ở đây không có ai khác, chúng ta đều là phụ nữ, trong lòng cô toan tính điều gì tôi biết rõ."
"Có trách nhiệm? Thứ trách nhiệm cô nói là bỏ rơi vợ mình vừa mới vượt cạn suýt c.h.ế.t, bỏ rơi con gái sơ sinh đỏ hỏn, để đi ôn lại kỷ niệm với người yêu cũ sao?"
"Xin lỗi..."
Mắt Lâm Vi đỏ hoe, c.ắ.n môi ấm ức nói: "Là chúng tôi đã suy nghĩ không thấu đáo… Cứ tưởng anh ấy đã sắp xếp cho chị ở trung tâm chăm sóc sau sinh hơn hai mươi vạn, thì chị sẽ được chăm sóc tốt nhất rồi..."
"Chị Lục, tôi biết tôi không có tư cách để nói điều này, nhưng công việc của Thành Tiêu rất vất vả, chị đừng làm khó anh ấy nữa. Mấy chuyện bỏ nhà bỏ đi kiểu lạt mềm buộc c.h.ặ.t, anh ấy ghét nhất đó…"
"Cô đúng là không có tư cách." Tôi lạnh lùng nói: "Lâm Vi, chúc mừng cô, cô đã thành công."
"Giữa tôi và cô, Cố Thành Tiêu đã chọn cô. Chúng tôi sắp ly hôn rồi."
Lâm Vi sững người: "Ly hôn?"
Cô ta cố che giấu sự phấn khích trong ánh mắt, vờ như hoảng hốt: "Chị Lục, tôi thật sự không có ý đó, tôi chưa bao giờ muốn phá hoại hôn nhân của hai người..."
"Tôi chỉ là… không nỡ rời xa Thành Tiêu… Nhưng tôi làm sao có thể xứng với anh ấy, đến một đứa con tôi cũng không thể sinh cho anh ấy..."
Lâm Vi vừa nói vừa cúi đầu lau nước mắt.
Tôi tức đến đau gan, trực tiếp vạch trần: "Lâm Vi, cô nghĩ người khác đều ngu, không đoán được cô đang nghĩ gì sao?"
"Chẳng phải cô thấy giờ Thành Tiêu đã có con, nên định làm mẹ kế giá rẻ đó à?"
"Tôi nói cho cô biết, cô đừng mơ. Con gái tôi chẳng có liên quan gì đến Cố Thành Tiêu cả!"
Lâm Vi trợn mắt nhìn tôi, giọng ấm ức: "Tôi chưa bao giờ muốn tranh giành con với chị! Chị Lục, sao chị có thể nghĩ tôi như vậy!"