Lương Thượng Yến

Chương 10



Khi chia tay ở cửa cung, hắn làm bộ làm tịch hành lễ, khiến mấy vệ binh hoàng cung gần đó cúi đầu nín cười.

Ta nhìn hắn mà bất lực: "Ngài nên đứng đắn chút đi, dù sao cũng là quan tứ phẩm triều đình."

Giang Thời gãi đầu: "Không phải muốn làm cô cười sao? Cô vào cung rồi đi thẳng đến Nội Hoa Quán, Hoàng thượng đã sắp xếp cho cô, ta sẽ đến tìm cô lúc ăn trưa."

"Tìm ta? Đây là hoàng cung, quy củ nhiều, lễ nghi nghiêm ngặt, đừng gây chuyện."

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

"Hoàng thượng bảo ta chăm sóc cô, ai dám kháng chỉ?"

Ta: "..."

Miệng Giang Thời, dối trá như quỷ, thường ngày là thiếu niên điềm tĩnh, gặp ta lại thích nói nhảm.

Nhưng ta không dám dễ dàng tranh luận với hắn.

Vì chắc chắn hắn sẽ lại dùng câu "nước mặn đổ đậu phụ" của Hoàng thượng để lấp liếm.

Ngoài ta, trong Nội Hoa Quán còn có ba học sĩ và mười hai nữ quan.

Sau khi vào Nội Hoa Quán, công việc hàng ngày của ta là cùng các nữ quan sắp xếp sách theo danh mục, sao chép bản cổ, chú giải sách cổ.

Những việc này với ta vô cùng đơn giản, vì vậy thời gian rảnh rỗi ta bắt đầu thử chú giải lại "Đạo Đức Kinh".

Trong tháng Chạp, Vũ Lâm vệ tăng cường phòng bị hoàng cung, nhưng Giang Thời, vị chỉ huy sứ này, vẫn cách vài ngày lại đến Nội Hoa Quán quấy rầy ta.

"Cô hãy để ngự y khám cho cô, chỉ khám một lần thôi."

Giang Thời mặc quan phục màu tím càng thêm vẻ thần thái, chỉ là khi không mở miệng thì tốt, mở miệng ra là phá vỡ hết phong thái tuấn tú.

Ta bất đắc dĩ: "Thuốc ta đã uống nhiều đến mức có thể đổ đầy một bể rồi. Ta đã khỏe, không cần khám nữa."

"Nhưng quầng thâm dưới mắt cô vẫn còn, lừa ai được?"

"Đó là do ta đêm qua chú giải binh pháp trong 'Đạo Đức Kinh', thức khuya hơi lâu."

Nghe đến "binh pháp", ánh mắt Giang Thời càng sáng hơn: "Binh pháp của Lão Tử so với 'Binh pháp Tôn Tử', 'Ba mươi sáu kế' và 'Bảy mươi hai kế' thế nào?"

"'Đạo Đức Kinh' nói về 'Đạo', còn 'Ba mươi sáu kế' và 'Bảy mươi hai kế' là 'Pháp', là 'Thuật'. Còn 'Binh pháp Tôn Tử' nói về chiến tranh để chấm dứt chiến tranh, là 'thượng binh phạt mưu, kỳ thứ phạt giao, kỳ thứ phạt binh, kỳ hạ công thành', là 'bất chiến mà khuất nhân chi binh, thiện chi thiện giả dã', còn Lão Tử cho rằng 'dĩ chính trị quốc, dĩ kỳ dụng binh, dĩ vô sự thủ thiên hạ', là 'đại quân chi hậu, tất hữu hung niên', Lão Tử không thích chiến tranh, chủ trương khi buộc phải chiến đấu thì phải khiêm tốn, lấy Đạo làm gốc."

"Chả trách Hoàng thượng giảm lao dịch, giảm thuế, đơn giản hóa chính trị, giảm nhẹ hình phạt, thì ra đây là 'dĩ vô sự thủ thiên hạ'."

Ta gật đầu: "Hoàng thượng tôn trọng học thuyết Hoàng Lão, trị nước không can thiệp, nên dân chúng mới có những ngày thái bình như hiện tại."

"Thẩm học sĩ có ý kiến hay, nhưng cô đừng nghĩ vậy là có thể không uống thuốc nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Ta: "..."

Giang Thời thật là một kẻ bướng bỉnh, quanh co một hồi, cuối cùng vẫn quay lại chuyện khám bệnh uống thuốc.

Thì ra ta đã phí công nói.

Buổi chiều, mây vàng rực rỡ, có vẻ lại sắp có trận tuyết đông, gió lạnh lùa qua cửa sổ, khiến ta rùng mình.

Ta đột nhiên hỏi Giang Thời: "Còn bao nhiêu ngày nữa là hết năm?"

Giang Thời vừa tức vừa cười: "Hôm nay là hai mươi chín tháng Chạp rồi, chắc cô ở trong cung khó chịu đến phát ngốc rồi."

Thời gian trôi nhanh.

Thì ra lại một năm nữa sắp qua.

"Ngày mai ngài trực trong cung sao? Có thể bẻ cho ta một cành mai đỏ ở vườn sau Giang phủ không?"

"Cô thích mai đỏ đó? Được thôi, mai ta sẽ bẻ vài cành cho cô."

"Thích, vì cây mai đó do mẹ ta trồng trước khi mất."

Giang Thời sửng sốt: "Chả trách, chả trách năm ngoái cô đứng khóc một mình trước cây mai."

Giang Thời giữ lời, dù cuối năm trong cung bận rộn, hắn vẫn dành thời gian về Giang phủ bẻ vài cành mai đỏ mang đến Nội Hoa Quán.

Ngày tháng trong cung trôi nhanh, thoáng chốc đã đến mùa xuân năm Cảnh Hòa thứ hai.

Ngày mùng sáu tháng Ba, Giang Nam, con gái chính thất nhà họ Giang, mười lăm tuổi, nhập cung, được phong làm Thục phi, ở tại Phương Thúy Điện.

Hoàng thượng rất sủng ái Giang Nam, liên tiếp mấy ngày đều ở lại trong cung của nàng.

Vì sợ nàng cô đơn, Hoàng thượng còn đặc biệt dặn ta thường xuyên đến Phương Thúy Điện bầu bạn với nàng.

Trong Phương Thúy Điện, Giang Nam mới làm phi tần, đầu đội hoa lệ, dung mạo xinh đẹp.

Nhưng chưa đầy một tháng, trên mặt nàng đã có chút u buồn.

"Vi tỷ tỷ, hậu cung nhiều quy tắc, mỹ nhân cũng nhiều, dù Hoàng thượng hiện tại sủng ái ta, nhưng lòng ta ngày đêm lo lắng, thực sự rất sợ."

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, liên tục an ủi:

"Ta biết, là hoàng hậu mấy ngày trước cố tình gây khó dễ cho muội, hoàng hậu không phải người xấu, chỉ là tính tình thẳng thắn, thấy muội được sủng nên tức giận."

"Nhưng Hoàng thượng biết chuyện cũng không nói đỡ cho ta."


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com