Đi qua một sân bóng rổ nhỏ, có hai cậu bé dáng dấp học sinh tiểu học đang chơi bóng rổ.
Chúng tôi đứng bên cạnh xem một lát, hai cậu bé lại đột nhiên xuất hiện tranh chấp.
Có vẻ như vì một hành động nào đó, một cậu bé nghĩ thế này, một cậu bé khác lại nghĩ thế kia.
Tôi cảm thấy có chút đáng yêu, đang bật cười trong lòng, Chu Kỳ đột nhiên bước tới.
Cậu ấy nói gì đó với hai cậu bé, sau đó nhận bóng rổ từ trong tay cậu bé, tương đối đẹp trai chuyển bóng, khoe kỹ thuật, ném rổ.
Rồi cậu ấy quay lại nhìn tôi.
Tôi lập tức đọc hiểu cậu ấy mắt của cậu ấy: mau khen em, mau khen em đi.
Tôi giở trò xấu, tôi không khen.
Chu Kỳ không nổi giận, tiếp tục chơi bóng rổ một cách đẹp trai trước mặt tôi...
Và hai học sinh tiểu học.
Có hơi buồn cười ha.
Nhưng tôi vẫn luôn đứng sau bọn họ, làm một khán giả đầy hứng thú.
Cho đến khi cậu ấy nhảy lên một lần nữa, quả bóng rổ bị mắc kẹt trên vành bóng rổ đã cũ.
Tôi nhịn không được cười ầm lên.
Học sinh tiểu học nhìn tôi, sau đó hỏi cậu ấy: "Chị ấy là bạn gái của anh sao?"
Tôi sửng sốt, vội vàng đi lên giải thích: "Chị không phải."
Chu Kỳ lại nói: "Tạm thời không phải, nhưng sau này thì khó mà nói."
Trong lòng tôi giật mình, theo bản năng nghiêng đầu nhìn cậu ấy.
Bởi vì vừa mới vận động, cậu ấy hơi thở dốc, từ độ cao so với mực nước biển của tôi, chỉ có thể nhìn thấy yết hầu nhô ra cùng với đường hàm dưới ưu việt của cậu ấy.
Học sinh tiểu học có vẻ mặt "Em hiểu rồi".
Tôi cảm thấy gò má nóng bừng, vội nói sang chuyện khác: "Cậu mau nghĩ làm sao lấy quả bóng rổ kia xuống kia kìa?"
Chu Kỳ đi lên phía trước, tôi nghĩ cậu ấy muốn nhảy lên lấy, không ngờ cậu ấy quay đầu lại: "Chị, chị lại đây."
Vẻ mặt tôi mơ hồ đi lên phía trước.
Chu Kỳ: "Đứng trước mặt em."
Tôi: ?
Mặc dù không hiểu lắm, nhưng tôi vẫn làm theo.
Sau đó, dưới tình huống tôi không hề phòng bị, Chu Kỳ từ phía sau nâng lấy nách của tôi, nâng cả người tôi giơ lên.
Tôi sợ tới mức la lên kêu loạn.
Sau đó tôi ngồi lên vai Chu Kỳ.
Chu Kỳ: "Chị, chị đưa tay đẩy bóng rổ xuống đi."
Tôi: ...
Thì ra cậu ấy có ý định này!
Và tôi vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Sau khi quả bóng rổ rơi xuống đất, hình như Chu Kỳ cũng không có ý lập tức thả tôi xuống.
Tôi ngồi trên vai cậu ấy, tầm nhìn ở một độ cao chưa từng thấy.
Chạng vạng tối, ráng chiều màu lam xen lẫn hồng nhạt nhuộm phía chân trời xa xa, gió nhẹ nhàng lay động sợi tóc.
Cách lớp vải mỏng manh, tôi cảm giác được rõ ràng độ ấm trong lòng bàn tay Chu Kỳ, còn có tiếng tim đập mạnh của mình.
110 hả? Ai đó đang đ.á.n.h cắp trái tim tôi này.
Ngay khi tôi đang đắm chìm trong bong bóng màu hồng của trái tim thiếu nữ, tôi đột nhiên nhận ra một điều...
Bây giờ tôi đang mặc một cái váy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cho nên tôi ngồi trên vai Chu Kỳ, tiếp xúc thân thể với cậu ấy tôi, chỉ cách......
Một cái quần lót?!!
Tôi: "Em trai, cậu thả chị xuống."
Chu Kỳ: "Sao vậy?"
Mặt tôi càng ngày càng đỏ, ho nhẹ hai tiếng: "Chị mặc váy, sẽ lộ hết."
Có vẻ như Chu Kỳ mới đột nhiên ý thức được hành vi thẳng nam của mình, vội vàng buông tôi xuống.
Nhưng động tác tương đối chậm chạp, sợ tôi thật sự lộ hết.
Sau đó tôi phát hiện, người đỏ mặt không chỉ có một mình tôi, so với tôi thì mặt cậu ấy còn đỏ hơn, thậm chí cả ch.óp tai cũng ửng đỏ nhàn nhạt.
Đột nhiên tôi không còn thẹn thùng nữa, trong đầu đều nghĩ cách làm sao trêu chọc cậu ấy.
Tôi cười xấu xa: "Em trai, sao em lại đỏ mặt thế?"
Chu Kỳ nhỏ giọng trả lời: "Em đã quên chị mặc váy, còn để chị ngồi trên vai em, vượt quá giới hạn tiếp xúc cơ thể..."
Tôi: ...
Thật sự xin lỗi, tôi không nên tự tin trêu chọc cậu ấy như vậy.
Mặt tôi lại đỏ nữa rồi!
Sau đó, hai chúng tôi, những người lớn, rời khỏi sân bóng rổ với khuôn mặt đỏ bừng.
Lúc gần đi, tôi nghe thấy một học sinh tiểu học nói với một học sinh khác: "Hai người bọn họ sắp hẹn hò đấy."
Tôi: ...
Cậu bạn nhỏ, có phải nhóc biết quá nhiều rồi không?
Tôi mời Chu Kỳ cùng ăn cơm tối, cậu ấy sống c.h.ế.t không chịu.
Đoán chừng là vì bữa cơm tối hôm qua ăn ra bóng ma tâm lý.
Tôi: "Được rồi, chị tiễn cậu đến ga tàu điện ngầm."
Cậu ấy lắc đầu: "Không, để em tiễn chị."
Tôi: "Nhà chị ở ngay bên cạnh, có gì vui mà tiễn?"
Chu Kỳ nghiêm túc nhìn tôi chằm chằm, tôi lại đỏ mặt.
Cậu ấy: "Chị, em muốn nhìn chị về nhà an toàn."
Được rồi.
Vì thế tôi dẫn Chu Kỳ đi bộ về phía dưới lầu nhà tôi.
Tôi: "Được rồi, chị đến rồi, cậu cũng về sớm một chút đi."
Chu Kỳ: "Vâng."
Cậu ấy cúi đầu, tựa như còn có lời muốn nói.
Tôi cười: "Sao vậy, còn lưu luyến à?"
Cậu ấy đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đen kịt dưới ánh đèn đường sáng đến kinh người.
Cậu ấy tiến lên hai bước: "Chị, em có một thỉnh cầu."
Tôi: "Cái gì?"
Cậu ấy cúi người, chậm rãi ghé sát vào tai tôi, hạ giọng: "Lần sau em tới tìm chị, để em đi về nhà cùng chị nhé."
Nói xong, cậu ấy giống như người đã làm chuyện xấu, cấp tốc lui về phía sau: "Chị, tạm biệt."
Sau đó chạy đi như chạy trốn.
Để lại một mình tôi với khuôn mặt đỏ bừng trong làn gió hỗn độn.
Tôi không ngừng phân tích được câu nói kia của Chu Kỳ.