Lừa Được Một Chú Chó Con

Chương 11



Cậu ấy cao ráo, đẹp trai và khá nổi bật trong đám đông.



Cậu ấy thở hổn hển, giơ tay lau mồ hôi trên trán, đi về phía ghế dài bên cạnh, hình như là muốn đi lấy nước uống.



Bây giờ tôi mới chú ý tới, bên cạnh sân bóng có rất nhiều em gái vây xem, mà tầm mắt của các em ấy không lúc nào không hướng về phía Chu Kỳ.



Lúc này, có một nữ sinh ôm chai nước chạy về phía Chu Kỳ.



Tôi đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y, chuông cảnh báo vang lên: Có người đào chân tường của tôi!



Nhưng không biết xuất phát từ tâm trạng gì, tôi không bước lên ngăn cản.



Tôi muốn xem Chu Kỳ sẽ phản ứng như thế nào.



Nữ sinh đưa nước tới, Chu Kỳ không nhận, lắc đầu từ chối.



Tôi thở phào nhẹ nhõm.



Sau đó, nữ sinh kia lại nói gì đó với Chu Kỳ.



Cách xa, nên tôi không nghe thấy, cũng không thấy rõ nét mặt của Chu Kỳ.



Có lẽ là bởi vì giọng nữ sinh kia nhỏ, Chu Kỳ lễ phép khom lưng một chút.



Sau đó, gần như là trong nháy mắt, nữ sinh kia cất bước tiến lên, bắt lấy vạt áo Chu Kỳ, kiễng chân hôn lên má cậu ấy.



Một chậu nước lạnh dội lên sự hưng phấn và ngọt ngào của tôi khiến tôi lạnh thấu tim.



Tôi ngu vãi cả chưởng mà.



Em trai tôi "A ha" một tiếng, giọng nói không che giấu được hưng phấn: "Chị, em đã nói cậu ta không được rồi, con gái người ta trực tiếp hôn lên mặt cậu ta luôn kìa, chị mau đá cậu ta đi, em không thiếu đàn ông tốt... Ai, chị chờ em một chút, chị đi đâu vậy?!"



Tôi kéo vali xoay người bỏ chạy, tốc độ có thể so sánh với khi chạy nước rút 800m.



Tôi chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ như vậy trong cuộc đời này.



Tôi xuống máy bay, cả nhà cũng chưa về đã chạy tới gặp cậu ấy, kết quả nhìn thấy một màn như vậy?

Đúng, đúng vậy, là nữ sinh kia chủ động hôn cậu ấy.



Nhưng vấn đề là, nếu như bình thường cậu ấy không quen nữ sinh kia, không cho người ta ảo tưởng hay ám chỉ, người ta sẽ chủ động hôn cậu ấy sao?



Hiển nhiên là không.



Tôi càng nghĩ càng tức giận, càng nghĩ càng khổ sở, hốc mắt bất giác đỏ lên.



Tôi cúi đầu bước nhanh hơn, sợ bị người khác nhìn thấy bộ dạng chật vật của tôi, lại không cẩn thận đụng vào một người ở chỗ rẽ.



Tôi cúi đầu liên tục nói xin lỗi, đang muốn tiếp tục đi về phía trước, người nọ đột nhiên gọi tôi lại.



"Trương T.ử Ngạn?"



Giọng nói quen thuộc này, giọng nói quen thuộc này...



Tôi trực tiếp thăng thiên đây.



Cái gì gọi là phúc vô song chí*, cái gì gọi là họa vô đơn chí*! (Chiến thuật ngã ngửa ra sau?



*Sự may mắn không đi đôi.



*Hoạ đến dồn dập.



Sao tôi lại quên, tên bạn trai cũ ngu n*n của tôi, đang học nghiên cứu sinh ở trường đại học này!



Tôi nhìn Triệu Huy, Triệu Huy nhìn tôi.



Không khí có chút quỷ dị.



Đúng lúc này, em trai tôi đuổi theo: "Chị, sao chị lại chạy nhanh như vậy, chị đừng buồn, lát nữa em bảo thằng khốn Chu Kỳ kia xin lỗi chị... Triệu Huy, sao anh lại ở đây?"



Triệu Huy như cười như không: "Tôi cũng coi như là học trưởng của cậu, cậu quên rồi?"



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Em trai tôi bị anh ta làm nghẹn, vội kéo tay tôi: "Chị, em đưa chị về."



Triệu Huy: "Chu Kỳ là ai?"



Em trai tôi: "Không liên quan đến anh."



Triệu Huy không để ý đến em trai tôi, hỏi tôi: "Bạn trai mới?"



Em trai tôi: "Đã nói với anh rồi mà…"



"Không phải." Tôi ngắt lời em trai tôi: "Một người bạn mà thôi."



Tôi đang nổi giận, trong đầu đều là hình ảnh Chu Kỳ bị hôn.



Triệu Huy cười cười: "Đã lâu không gặp, có muốn cùng nhau ăn một bữa cơm không?"



Em trai tôi: "Sao anh còn không biết xấu hổ mà nói ra lời đó, chị tôi không…"



"Được." Tôi mỉm cười với anh ta: "Vậy đi ăn đi."



Em trai tôi: ...



Dựa vào cái gì mà chỉ có một mình tôi bị Chu Kỳ làm ảnh hưởng tâm trạng!



Chu Kỳ, cậu ấy bị người phụ nữ khác hôn, tôi đây sẽ ăn một bữa cơm cùng với người đàn ông khác.



Từ nay về sau coi như chia tay, không liên quan gì đến nhau.



Tôi đẩy cái vali cho em trai: "Trông giúp chị trước, cơm nước xong chị sẽ đến tìm mày."

Có câu nói nói thế nào nhỉ?



Xúc động là ma quỷ!



Vừa cùng Triệu Huy bước lên bậc thang khách sạn, tôi lập tức hối hận.



Sở dĩ tôi gọi Triệu Huy là tên bạn trai cũ ngu n*n, hoàn toàn là bởi vì người này rất khiến người ta chán ghét.



Anh ta là một người đàn ông mang tính điển hình, còn cực kỳ keo kiệt.



Khi yêu đương với tôi, chuyện tiêu tiền cơ bản đều là dựa vào tôi.



Anh ta còn rất tự luyến, dường như anh ta đang nghĩ, anh ta cho tôi cơ hội tiêu tiền cho anh ta thì đó là vinh hạnh của tôi vậy.



Mà anh ta còn thích lừa bịp, luôn thích trêu chọc các em gái khác, thủ đoạn cũng cực kỳ thấp kém, bị người ta tố cáo đến trước mặt tôi.



Còn có ...



Không thể nhớ lại nữa, nhớ lại nữa thì tôi sẽ nổ tung mất.



Lúc ấy tôi cũng ngu, luôn cảm thấy rằng anh ta có thể thay đổi.



Sau đó tôi không thể nhịn được nữa, sau cùng mới nói chia tay.



Kết quả qua nhiều năm như vậy, tên ngu này vẫn là tên ngu khi trước.



Tóm lại xin khuyên đông đảo các chị em, ngàn vạn lần không nên nhặt bạn trai trong thùng rác.



Tôi: "Tôi đột nhiên nhớ ra còn có chuyện khác, đi trước đây."



Triệu Huy: "Đã theo tôi đến cửa khách sạn rồi, mới nhớ ra có việc?"



Tôi: "Ừ."



Triệu Huy: "Cũng không cần em dùng tiền mời khách, nhìn em sợ kìa."



Tôi hít thở không thông.



Tôi dứt khoát ngả bài: "Tôi không muốn ăn cơm với anh nữa, tạm biệt."