Lựa Chọn Năm Ấy

Chương 9



Anh viết về cái c.h.ế.t của vợ,

giống như một cái gai mãi cắm trong tim.

Anh viết sau khi mẹ bị liệt,

anh đã một mình gánh vác mọi thứ như thế nào.

Anh viết về việc nhìn con trai lớn lên

trong ngôi nhà lạnh lẽo và ngột ngạt,

ngày càng trầm lặng.

Và anh cũng viết…

về việc trong vô số đêm khuya,

anh đã nhớ đến tôi hết lần này đến lần khác.

Nhớ đến những ngày tháng đẹp đẽ của chúng tôi.

Nhớ đến sự ngu ngốc và hèn nhát của mình năm xưa.

Trong thư có đoạn:

“Vãn Vãn, nếu thời gian có thể quay lại,

anh nhất định sẽ không buông tay em.”

“Anh sẽ đứng trước em,

che chắn cho em mọi giông gió.”

“Nhưng đáng tiếc… không có nếu như.”

“Người anh có lỗi nhất trong đời này là em.

Người anh yêu nhất… cũng là em.”

“Anh không dám mong em tha thứ.

Chỉ mong kiếp sau em đừng gặp lại anh nữa.”

Lá thư cuối cùng

được viết nửa năm trước.

Trên tờ giấy còn vài vết nước mắt đã khô.

Cùng với những bức thư đó

là một mẩu báo địa phương.

Chỉ là một tin xã hội rất nhỏ.

Nói rằng một người đàn ông họ Trần

do làm việc quá sức, mắc bệnh nặng,

đã qua đời trong căn nhà cũ ở quê cách đây một tháng.

Tôi cầm những bức thư,

ngồi trước cửa sổ rất lâu.

Tôi không khóc.

Cũng không buồn.

Trong lòng chỉ còn một khoảng trống bình lặng.

Với anh ta,

tôi đã không còn yêu cũng không còn hận.

Cuộc đời anh kết thúc trong sự cô quạnh như vậy.

Có lẽ với anh…

đó cũng là một sự giải thoát.

Những bức thư này

là lời sám hối với quá khứ,

cũng là lời tạm biệt của anh với chính mình.

Tôi đặt tất cả thư

trở lại chiếc hộp.

Sau đó đi ra vườn sau.

Tôi đào một cái hố.

Chôn chiếc hộp ấy xuống đất,

cùng với tất cả những quá khứ nặng nề.

Khi lớp đất cuối cùng được lấp lại,

tôi cảm thấy sợi dây ràng buộc cuối cùng giữa tôi và Trần Đông… cũng hoàn toàn đứt đoạn.

Cát bụi trở về với cát bụi.

Mong rằng kiếp sau anh sẽ trở thành một người đàn ông có trách nhiệm.

Và mong rằng mọi cô gái lương thiện trên thế gian này đều được thế giới dịu dàng đối đãi.

 

19

Sau khi chôn chiếc hộp ấy,

tôi cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.

Giống như vừa đặt xuống

một gánh nặng vô hình đã mang theo suốt nhiều năm.

Tôi không nói chuyện này với Cố Xuyên và Niệm Niệm.

Không cần thiết.

Đó là quá khứ của riêng tôi,

hãy để tôi tự mình khép lại nó.

Cuộc sống của tôi vẫn tiếp tục.

Tôi và Cố Xuyên tận hưởng tuổi già yên bình và ấm áp.

Chúng tôi trồng hoa, dắt ch.ó đi dạo.

Cùng nhau đến trường đại học dành cho người cao tuổi, học những điều khi còn trẻ từng muốn học mà không có thời gian.

Anh học thư pháp.

Tôi học quốc họa.

Trong phòng sách,

một người vung b.út mực,

một người vẽ tranh.

Thỉnh thoảng nhìn nhau mỉm cười.

Năm tháng êm đềm trôi qua.

Niệm Niệm ngày càng thành công trong công việc.

Con trở thành một nhân vật tiêu biểu trong giới luật sư công ích của cả nước.

Giúp đỡ vô số người.

Con cũng tìm được hạnh phúc của riêng mình.

Người đó là một bác sĩ có cùng lý tưởng,

thường xuyên tham gia tổ chức Bác sĩ Không Biên Giới.

Hai người tuy ít khi ở bên nhau,

nhưng tình cảm rất sâu sắc.

Họ không sinh con.

Toàn bộ tình yêu và sức lực

đều dành cho sự nghiệp chung của mình.

Tôi và Cố Xuyên tôn trọng và ủng hộ quyết định ấy.

Chúng tôi biết,

con gái mình đang dùng cách riêng của nó

để khiến thế giới này tốt đẹp hơn một chút.

Đó là niềm tự hào của chúng tôi.

Trương Thúy Lan sau khi ra tù vài năm

cũng qua đời.

Nghe nói người đưa bà đi

chính là cháu nội của bà — con trai của Trần Đông.

Đứa trẻ lớn lên giữa bất hạnh ấy

cuối cùng vẫn chọn trở thành người t.ử tế.

Chỉ là không ai biết

trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời,

Trương Thúy Lan khi nhìn lại cả đời mình

đã nghĩ gì.

Là hối hận?

Hay không cam tâm?

Hay chỉ còn trống rỗng?

Không ai biết.

Cuộc đời bà giống như một vở kịch trào phúng.

Lúc mở màn, bà tính toán đủ điều,

tưởng mình là người thắng lớn nhất.

Đến lúc hạ màn mới phát hiện

mình thua sạch.

Thua mất con trai.

Thua mất gia đình.

Và thua cả cuộc đời của chính mình.

Con người ta…

đừng tính toán quá nhiều.

Tính tới tính lui,

cuối cùng chỉ tính thiệt cho chính mình.

 

20

Năm bảy mươi lăm tuổi,

sức khỏe của Cố Xuyên bắt đầu có vấn đề.

Là tim.

Bác sĩ nói đó là căn bệnh để lại từ khi còn trẻ

do làm việc quá sức.

Anh phải nhập viện.

Ngày nào tôi cũng ở bên anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đút anh ăn.

Lau người cho anh.

Kể cho anh nghe những câu chuyện của chúng tôi trong quá khứ.

Anh luôn nắm tay tôi, cười nói:

“Vợ à, đời này cưới được em là phúc lớn nhất của anh.”

Tôi nói:

“Em cũng vậy.”

Bệnh tình của anh lúc tốt lúc xấu.

Nhưng tinh thần của anh

vẫn luôn lạc quan.

Anh nói:

“Con người rồi ai cũng phải c.h.ế.t, không có gì phải sợ.”

“Anh chỉ không nỡ rời xa em và Niệm Niệm thôi.”

Tôi biết anh đang an ủi tôi.

Một ngày nọ,

anh gọi tôi đến bên giường.

Rồi lấy từ dưới gối ra một chiếc hộp nhỏ.

“Vợ à, mở ra xem.”

Tôi mở hộp.

Bên trong là một chiếc nhẫn giống hệt chiếc nhẫn cưới tôi đang đeo.

Chỉ là kích cỡ nhỏ hơn một chút.

“Cái này là…”

Anh nắm tay tôi, ánh mắt đầy lưu luyến.

“Anh sợ sau khi anh đi, chiếc nhẫn em đeo sẽ cô đơn.”

“Anh đã nhờ Niệm Niệm

làm lại một chiếc theo kích cỡ ngón tay của em bây giờ.”

“Nếu một ngày anh không còn nữa…”

“Em hãy đeo chiếc này.”

“Coi như… anh vẫn đang ở bên em.”

Nước mắt tôi không thể kìm lại được nữa, rơi xuống như chuỗi ngọc bị đứt dây.

“Anh nói linh tinh gì thế! Anh sẽ khỏe lại thôi!

Chúng ta còn phải cùng nhau mừng thọ tám mươi, chín mươi tuổi nữa mà!”

Anh mỉm cười, giống hệt như khi còn trẻ.

Anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi.

“Ngốc à, đừng khóc.

Anh sẽ ở trên trời dõi theo em và Niệm Niệm.”

“Hứa với anh, phải sống thật tốt, phải vui vẻ lên.”

Tôi vừa khóc vừa gật đầu, không nói được lời nào.

Tối hôm đó,

anh ra đi bình yên trong vòng tay tôi.

Khi đi,

trên môi anh vẫn còn nụ cười.

Tang lễ của anh được tổ chức rất giản dị.

Theo di nguyện của anh,

tro cốt được rải xuống vùng biển nơi chúng tôi gặp nhau.

Tôi đứng bên bờ biển, nhìn tro của anh

theo những con sóng trôi dần ra xa.

Tôi biết…

anh không hề rời đi.

Anh chỉ đổi một cách khác để ở bên tôi mãi mãi.

Anh hóa thành gió,

hóa thành sóng,

hóa thành những vì sao trên bầu trời.

Mãi mãi bảo vệ tôi.

 

21

Sau khi Cố Xuyên ra đi,

tôi từng chìm trong nỗi đau rất lớn.

Nhưng rồi tôi nhớ đến lời anh dặn.

Anh bảo tôi phải sống thật tốt, phải vui vẻ.

Tôi không thể để anh thất vọng.

Tôi bắt đầu học cách sống một mình.

Mỗi ngày tôi vẫn đến trường đại học người cao tuổi, tiếp tục vẽ tranh.

Mỗi ngày tôi vẫn dắt chú ch.ó Golden Retriever mà chúng tôi cùng nuôi lớn, đi dạo trong công viên.

Mỗi dịp kỷ niệm, tôi vẫn mua một bó hoa hồng trắng — loài hoa anh thích nhất — đặt trước ảnh anh.

Rồi nói với anh:

“Tôi vẫn ổn.

Niệm Niệm cũng ổn.

Chúng tôi đều rất nhớ anh.”

Những ngày tháng cứ thế trôi qua

trong nỗi nhớ bình yên.

Tranh của tôi vẽ ngày càng tốt.

Tôi thậm chí còn tổ chức một triển lãm cá nhân nhỏ.

Chủ đề triển lãm là:

“Gửi người tôi yêu.”

Trong đó, tất cả những bức tranh

đều là về anh.

Có bức vẽ anh mặc áo sơ mi trắng trong lần đầu chúng tôi gặp nhau.

Có bức vẽ anh đội mũ bảo hộ trên công trường, làm việc nghiêm túc.

Có bức vẽ anh bế Niệm Niệm mới sinh, lúng túng không biết phải làm gì.

Và cũng có bức vẽ anh tóc bạc trắng, nắm tay tôi đi dạo dưới ánh hoàng hôn.

Mỗi bức tranh

là một câu chuyện.

Mỗi nét vẽ

đều chứa đầy tình yêu và nỗi nhớ của tôi.

Ngày triển lãm,

rất nhiều người đã rơi nước mắt.

Họ nói rằng trong tranh của tôi

họ nhìn thấy dáng vẻ đẹp nhất của tình yêu.

Đúng vậy.

Cuộc đời tôi,

dù khởi đầu không hề suôn sẻ.

Tôi từng gặp người sai,

từng trải qua những chuyện tồi tệ.

Nhưng tôi cũng may mắn biết bao.

Trong lúc tôi tệ nhất,

tôi đã gặp được ánh sáng của đời mình.

Anh chữa lành tôi,

sưởi ấm tôi,

và cho tôi một cuộc đời hạnh phúc trọn vẹn.

Giờ đây,

dù anh đã rời đi trước tôi.

Nhưng tôi biết,

tình yêu của chúng tôi chưa từng rời khỏi.

Nó đã hòa vào m.á.u thịt của tôi,

trở thành một phần của cuộc đời tôi.

Tôi sẽ mang theo tình yêu ấy,

mang theo những ký ức của chúng tôi,

mạnh mẽ và vui vẻ đi hết phần đường còn lại.

Rồi đến một ngày nào đó trong tương lai,

tôi sẽ lên thiên đường

gặp lại anh.

Lúc đó, tôi sẽ mỉm cười và nói với anh:

“Chào anh, anh Cố. Em đến rồi.

Em không thất hứa đâu —

cuộc đời này em đã sống rất tốt, rất hạnh phúc.”

Bởi vì…

cuộc đời của em

chỉ trở nên trọn vẹn khi có anh.

Em yêu anh.

Từ lần đầu gặp gỡ

đến lúc bạc đầu.

Từ kiếp này

đến kiếp sau.

Tình yêu ấy

không bao giờ dừng lại.

 

[ Hết ]