Lựa Chọn Của Trình Lăng

Chương 9



Tôi nhìn về phía cánh cửa sau lưng anh.

Anh bắt được ánh mắt đó, khẽ nói:

“Đừng vội đi, được không? Dù phải mượn sinh nhật của Kiều Duyệt để đưa em đến đây, nhưng anh đảm bảo, sẽ không làm gì khiến em khó chịu nữa. Những ngày qua anh đã làm rất tốt, đúng không?”

Tôi không nói gì.

Lý trí bảo tôi nên rời đi.

Nhưng rượu trong người đang cháy.

Thiêu rụi hết mọi đúng sai.

Kệ đi.

Không đi nữa.

Âm nhạc ngoài kia dồn dập mà mơ hồ, khiến sự tĩnh lặng trong căn phòng này trở nên rõ ràng đến lạ.

Tạ Liễm lên tiếng, giọng trầm thấp:

“Chị thật nhẫn tâm… đi mà chẳng nói một lời.”

“Sau khi trở về, trong vòng nửa năm, anh đã giải quyết xong những tranh chấp gia đình mà trước đây tưởng rằng cả đời cũng không muốn đối mặt, rồi bắt đầu đi tìm em. Anh nghĩ, chỉ cần em còn tồn tại, anh nhất định sẽ tìm được. Anh muốn hỏi thẳng em…chẳng lẽ với em, mối quan hệ của chúng ta chẳng là gì sao? Dựa vào đâu mà em có thể vứt anh đi như vứt một con ch.ó hoang?”

Anh dừng lại một chút, giọng thoáng nghẹn:

“Anh tìm em rất lâu… nhưng vẫn không tìm thấy.”

“Về sau, anh bắt đầu nghĩ linh tinh, thậm chí còn đoán em mắc bệnh nặng, đi du lịch để hoàn thành tâm nguyện, rồi sau đó… đã c.h.ế.t. Nực cười là ý nghĩ đó cứ bám lấy anh như phát điên. Anh còn quay lại tuyến 318, đứng giữa hoang dã mà thề…chỉ cần được thấy em vẫn sống khỏe mạnh, anh sẵn sàng kiếp sau làm một con ch.ó hoang.”

“Cuối cùng, anh vẫn tìm được em. Em khỏe mạnh, làm việc chăm chỉ, cuộc sống bình lặng… và đã kết hôn với người khác.”

“Anh không dám làm phiền em. Anh nghĩ, như vậy đã là kết cục tốt rồi. Chỉ là em dường như không còn vui vẻ như trước. Vì thế anh làm những gì trong khả năng của mình…ví dụ như mua lại công ty này, giúp chồng em thăng chức tăng lương.”

“Từ lâu anh đã học cách chấp nhận rằng đời người mười phần thì chín phần không như ý. Nhưng đêm biết em ly hôn, anh ngồi trên sofa suốt một đêm. Sáng sớm hôm sau liền lái xe đi. Đến giờ anh vẫn nhớ buổi sáng hôm xe chạy vào thành phố này…đường phố yên tĩnh, hoa ven đường nở rất đẹp, tim anh đập loạn, phải đưa tay lên giữ c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c.”

“Anh tiếp quản công ty của em, trở thành cấp trên của em. Em nghiêm túc, lạnh nhạt, giữ khoảng cách. Ban đầu anh nghĩ em bị tổn thương trong hôn nhân nên tự khép mình. Nhưng em lại lén nhìn chim ngoài cửa sổ khi nghe người khác báo cáo, mắng cấp dưới xong lại đến chỗ anh tranh luận cho họ, khi báo cáo thì chú ý đến chậu lan trên bàn anh, thậm chí còn lén tưới nước một lần khi anh không có mặt.”

Ánh mắt anh dịu lại.

“Vậy nên anh biết…dù em ở ngoài đời có thế nào, em vẫn là em. Nhưng anh không dám hành động liều lĩnh, sợ em lại biến mất. Anh chỉ có thể từ từ tiến tới.”

“Đêm đó… anh vẫn vội vàng quá. Không ngờ trong hoàn cảnh như vậy, em vẫn có thể cứng rắn phủ nhận, thậm chí còn dọa nghỉ việc. Chị à… chị vẫn là chị. Trước mặt em, anh dường như lúc nào cũng bất lực.”

“Chị… đừng trốn nữa.. được không? ….Cho dù không thể quay lại như trước, ít nhất chúng ta cũng có thể làm bạn bình thường, …đúng không?”

Anh nói một hơi xong, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng, cúi đầu chăm chú nhìn tôi.

Tôi đẩy nhẹ gọng kính, ngẩng đầu đối diện ánh mắt anh.

Ánh nhìn của anh sâu thẳm, khó dò…

Bề ngoài có vẻ kiên định, nhưng rõ ràng vẫn ẩn chứa sự bất an và căng thẳng.

16

Trong phòng trở nên yên tĩnh.

Ánh trăng trắng dịu trải giữa tôi và anh, giống như bãi cát nơi vùng hoang mạc không người năm nào.

Từ đầu đến cuối, tôi không nói một lời.

Chỉ có anh lên tiếng…

Đầy đủ, rõ ràng, như đang thực hiện một lời tỏ tình trang trọng và nghiêm túc.

Lúc này…

Tôi cúi đầu, chậm rãi tháo kính xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cẩn thận gập lại, cất vào túi.

Rùa

Sau đó đưa tay đặt lên cổ áo khoác của anh ở hai bên.

Anh khẽ mở to mắt.

Không hiểu chuyện gì, nhưng cũng không nhúc nhích.

Như một con rối mặc người điều khiển.

Tôi khẽ thở dài.

Dùng sức kéo anh lại gần.

Rồi kiễng chân, đặt lên môi anh một nụ h.ô.n.

Anh khựng lại trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh đã đáp lại, siết c.h.ặ.t vòng tay ôm trọn tôi vào lòng.

Anh dùng lực quá mạnh, đến mức mất kiểm soát.

Tôi bị cuốn theo nhịp điệu dữ dội ấy, lảo đảo lùi lại, ngã xuống sofa bên cạnh.

Anh quỳ một chân, ép nửa người tôi xuống, bàn tay giữ sau gáy tôi, h.ô.n xuống mãnh liệt, nóng bỏng.

Chỉ một phút trước còn lý trí và kiềm chế, giờ đây lại mãnh liệt đến mức như muốn nuốt trọn tôi vào trong.

Tay tôi bấu vào lưng anh, qua lớp áo cảm nhận rõ từng khối cơ căng c.h.ặ.t và nhịp tim dồn dập.

Nụ hôn này….

Mang theo năm năm xa cách và khao khát.

Thật kỳ lạ.

Dù đã cách nhau năm năm.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc…

Chúng tôi tự nhiên quay lại với những ngày tháng cũ.

Như chưa từng chia xa…

Không biết đã qua bao lâu.

Anh buông tôi ra, hơi thở nặng nề, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy tôi.

“Em uống rượu rồi?”

Ánh trăng từ cửa sổ rơi xuống, phủ lên bờ vai lộ ra của tôi.

Cả anh cũng áo quần xộc xệch.

“Vậy… em chắc chứ?”

Anh thở dốc hỏi, giọng khàn đặc.

Tôi nhìn anh, không nói gì.

Chỉ đưa tay lại gần anh.

Cơ thể anh lập tức cứng lại.

Hàng mi khẽ run lên hai lần.

Kinh ngạc, vui sướng, và cả những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu…

Tất cả đều dâng lên trong đôi mắt đỏ hoe ấy.

“Chị…”