“Trình Lăng, anh thề với em: Chu Huân chưa từng ngoại tình trong hôn nhân! Nếu nói dối, c.h.ế.t không yên!”
Lồng n.g.ự.c anh ta phập phồng, thần sắc nghiêm trọng như đang chờ phán quyết.
Tôi lạnh nhạt nói:
“Tôi biết mà.”
Chu Huân sững người.
Vài giây sau, không thể tin nổi:
“Em biết anh không ngoại tình… mà em vẫn… vẫn đề nghị ly hôn?”
Tôi ngước mắt, bình tĩnh nhìn anh ta:
“Chu Huân, đừng nhầm lẫn quan hệ nhân quả. Anh không ngoại tình là vì tôi đã đề nghị ly hôn trước. Tôi chỉ là rút lui kịp thời trước khi mọi chuyện xảy ra, c.h.ặ.t đứt khả năng đó mà thôi.”
“Còn cái gọi là đau lòng, tức giận, hay thường xuyên nhớ về quá khứ. Tôi đề nghị ly hôn, chẳng phải đúng ý anh sao?”
Anh ta cứng đờ, định nói gì đó.
Tôi không cho cơ hội.
“Thời điểm đó anh chưa ngoại tình, nhưng tâm trí anh đã bị Ngô Tư Âm quấy nhiễu rồi. Tôi đề nghị ly hôn, anh thuận nước đẩy thuyền, trong lòng nghĩ chắc là nhân lúc chưa bị ràng buộc mà làm những chuyện trước kia không dám làm, rồi sau đó tìm cách tái hôn. Như vậy vừa thỏa mãn suy nghĩ bẩn thỉu của anh, lại không phải gánh cái danh ngoại tình trong hôn nhân.”
Tôi dừng lại, nhìn anh ta đầy châm biếm.
“Vậy nên bây giờ anh quay đầu, là vì đã chán Ngô Tư Âm rồi sao?
“Chu Huân, anh thật khiến người ta buồn nôn.”
Mỗi câu tôi nói, sắc mặt Chu Huân lại tái đi một phần.
Đến cuối cùng, cả người anh ta như sắp không đứng vững.
Bỗng nhiên…
Ngô Tư Âm từ đâu xông ra.
Cô ta căm hận nhìn tôi, giọng sắc nhọn:
“Anh ấy không hề buồn nôn! Anh ấy là người tốt! Là tôi tự nguyện!”
Cô ta kích động, tôi không muốn tranh cãi, liền đứng dậy, nhanh ch.óng cất khăn và nước vào balo, chuẩn bị rời đi.
Ngô Tư Âm c.ắ.n răng, mắt đỏ hoe:
“Trình Lăng! Cô căn bản không hiểu anh ấy, không trân trọng anh ấy! Cô có phải nghĩ tôi là loại người quyến rũ cấp trên để leo lên không? Không…tôi yêu anh ấy!”
Rùa
“Lúc trước bố tôi bị u.n.g t.h.ư phổi cần phẫu thuật, vay mượn khắp nơi cũng không đủ tiền, là Chu Huân—anh ấy đưa tôi hai trăm nghìn, còn không cần giấy vay! Cô có hiểu cảm giác tuyệt vọng đến mức không muốn sống, rồi đột nhiên có người kéo mình ra khỏi bóng tối không? Từ lúc đó tôi đã thề, dù bị người đời khinh bỉ, bị lên án, bị chỉ trích, tôi cũng phải báo đáp ơn cứu mạng này!”
Tôi muốn hỏi, nhưng cổ họng chỉ phát ra âm thanh khàn đục.
Lúc này, Kiều Duyệt khẽ thở dài, lại nói sang chuyện khác.
“Hôm đó em cố ý để chị nhìn thấy. Tình cờ em phát hiện trên cổ áo sơ mi của anh trai có dính sợi vải từ đôi ống tay của chị. Sau khi nghi ngờ, em bắt đầu quan sát… rồi phát hiện ra nhiều thứ hơn nữa… điều em không ngờ nhất là…chị lại chính là người đã cùng anh ấy đi 318 năm đó.”
“Từ nhỏ đến lớn, em luôn tự an ủi rằng anh trai vốn là người tình cảm rất nhạt, đối với em như vậy đã là rất tốt rồi. Cho đến khi em nhìn thấy anh ấy đối xử với chị… em mới biết tình cảm giữa người với người là khác nhau.”
Cô ấy cười khổ.
“Hôm đó nước chảy rất xiết, cuốn chị trôi xuống hạ lưu, không ai dám mạo hiểm. Chỉ có anh ấy…chạy từ trên núi xuống đến bờ sông, không dừng lại một bước, rồi trực tiếp nhảy xuống.”
Suy đoán trong lòng được xác nhận.
Nhưng không hiểu vì sao…
Tôi lại càng hoảng loạn hơn.
“Anh ấy đâu?”
Cuối cùng tôi cũng khàn giọng nói ra ba chữ.
Cô ấy nhìn tôi một lúc, rồi chậm rãi đưa mắt ra ngoài cửa sổ.