Lời Tình Tự Của Người Câm

Chương 8



 

Lẽ nào ông ta thực sự nghĩ rằng chỉ dựa vào một đứa con riêng vừa mới nhặt về chưa bao lâu như Cố Ngôn là có thể thay thế được vị thế mà tôi đã dày công gầy dựng và điều hành suốt hơn hai mươi năm qua sao?

 

"Tức giận rồi sao?"

 

Một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên từ phía sau, Bùi Yến Lễ tay cầm ly rượu bất ngờ xuất hiện bên cạnh tôi.

 

"Không hề." Tôi khẽ lắc đầu rồi nâng ly nhấp một ngụm nhỏ: "Chuyện này có gì đáng để em phải bận tâm chứ."

 

Bởi lẽ, tôi vốn đã quá quen với điều này rồi.

 

Anh ta liếc nhìn biểu cảm trên gương mặt tôi nhưng không nói thêm lời nào khác.

 

Đúng lúc đó, có một vị đối tác cầm ly rượu tiến lại gần.

 

Khi nhìn thấy Bùi Yến Lễ đứng bên cạnh tôi, ánh mắt ông ta lập tức hiện lên vẻ xum xoe nịnh bợ: "Sớm nghe danh Tiểu Cố tổng và nhị thiếu gia nhà họ Bùi vốn là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, nay được tận mắt diện kiến, hai vị quả nhiên là vô cùng xứng đôi vừa lứa!"

 

Lời ông ta vừa dứt, chưa kịp đợi Bùi Yến Lễ phản ứng, gương mặt tôi đã lập tức phủ một lớp băng giá.

 

"Trần tổng, nếu ông đã có tuổi và mắt mũi cũng kém cỏi rồi thì tốt nhất nên về nhà chữa trị sớm đi."

 

"Kẻo sau này nịnh nọt nhầm người thì e là khó xử lắm đấy."

 

Có lẽ do bình thường tôi luôn tỏ ra dễ gần nên Trần tổng hoàn toàn không ngờ bị tôi mỉa mai cay nghiệt như vậy, ánh mắt ông ta liền trở nên hoảng loạn và đầy luống cuống.

 

Cuối cùng, vẫn là Bùi Yến Lễ chủ động đưa cho ông ta một lối thoát bằng cách chìa ra tấm danh thiếp của mình.

 

"Chào ông, tôi là Bùi Yến Lễ."

 

"Tiểu Bùi tổng!"

 

Trần tổng run rẩy nhận lấy danh thiếp, bấy giờ mới bàng hoàng nhận ra mình đã nhận nhầm người.

 

Mồ hôi hột không ngừng vã ra trên trán, ông ta liên tục rối rít xin lỗi: "Ngại quá, thực sự vô cùng xin lỗi."

 

Vốn dĩ muốn tâng bốc một phen, kết quả lại thành ra nhận nhầm người.

 

Tình cảnh này thì đừng nói tới chuyện mượn danh nghĩa nhà họ Cố để móc nối với nhà họ Bùi, không bị ghim thù đã là may mắn lắm rồi.

 

Đợi đến khi Trần tổng run rẩy rời đi, Bùi Yến Lễ quay sang nhìn vẻ mặt lạnh tanh của tôi rồi bất chợt bật cười.

 

"Cần gì phải thế."

 

"Ông ta cũng chỉ là nhận nhầm người thôi mà."

 

"Vừa nãy nhìn thấy cảnh tượng kia em còn chẳng thèm đoái hoài, vậy mà giờ đây chỉ vì người ta nhầm lẫn giữa anh và Tiểu Thanh một chút mà em đã nổi trận lôi đình rồi sao?"

 

Tôi chợt cảm thấy bản thân không còn nhìn thấu được con người anh ta nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhớ lại năm xưa khi tôi tỏ tình, anh ta đã lạnh lùng xua đuổi tôi như tránh tà, dường như chỉ sợ dính dáng đến tôi dù chỉ một chút.

 

Vậy mà giờ đây, đứng trước sự hiểu lầm của người ngoài, anh ta lại chỉ bâng quơ thốt ra một câu nhẹ tênh như vậy.

 

Nhớ lại những lời anh ta đã nói trong lần gặp mặt trước, tôi bèn cất tiếng hỏi: "Bức thư tình đó, anh thực sự không nhận được sao?"

 

Nghe tôi hỏi vậy, anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn nói rằng mình chẳng có lý do gì để phải lừa dối tôi cả.

 

"Không sao, không nhận được thì bỏ đi."

 

Tôi khẽ lắc nhẹ ly rượu vang trên tay rồi đưa mắt nhìn về phía Bùi Tụng Thanh đang thong thả bước tới từ đằng xa.

 

Vốn đã sở hữu dung mạo xuất chúng, bộ vest trắng được cắt may thủ công khoác trên người dưới ánh đèn pha lê lung linh của phòng tiệc lại càng làm cậu ấy thêm phần tỏa sáng.

 

Bởi vậy mà mỗi bước cậu ấy đi qua đều thu hút không ít ánh nhìn ngưỡng mộ của những người xung quanh.

 

Có lẽ vì hiếm khi lui tới những nơi náo nhiệt thế này nên biểu cảm trên gương mặt cậu ấy vẫn còn chút ngượng ngùng, thế nhưng ngay khi vừa nhìn thấy tôi, khóe môi cậu ấy đã lập tức cong lên thành một nụ cười dịu dàng.

 

Tôi cũng mỉm cười rồi đưa tay vẫy vẫy cậu ấy.

 

Sau đó, tôi liếc mắt nhìn Bùi Yến Lễ rồi nhẹ giọng khẳng định: "Thế nhưng, em tin tưởng Bùi Tụng Thanh."

 

"Cậu ấy tuyệt đối sẽ không làm ra loại chuyện đó."

 

10

 

Trước khi rời đi, Bùi Yến Lễ chỉ bỏ lại một câu đầy ẩn ý: "Khi nào có thời gian, em hãy ghé thăm phòng vẽ tranh riêng của Tiểu Thanh một chút. Căn phòng nằm ở tít phía trong cùng ấy, biết đâu em sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn đấy."

 

Lời vừa dứt, tôi còn chưa kịp hỏi xem rốt cuộc trong căn phòng đó ẩn chứa thứ gì thì anh ta đã bưng ly rượu đi đến chào hỏi một vị trưởng bối khác.

 

Bùi Tụng Thanh tiến lại trước mặt tôi, thấy tôi vẫn đang đăm đăm nhìn theo bóng lưng của Bùi Yến Lễ, cậu ấy liền ra dấu tay đầy vẻ nghi hoặc.

 

[Sao thế? Anh hai đã nói gì với cậu à?]

 

"Không có gì đâu." Tôi khẽ lắc đầu.

 

Đúng lúc này, từ trên bục sân khấu vang lên tiếng micro, là lão Cố bắt đầu bài phát biểu của mình.

 

Vẫn như thông lệ hàng năm, đầu tiên ông ta gửi lời cảm ơn đến sự cống hiến không mệt mỏi của toàn thể nhân viên trong suốt một năm qua.

 

Thế nhưng ngay vào lúc tôi tưởng rằng chủ đề tiếp theo sẽ xoay quanh thành tích của các dự án trong năm, thì ông ta lại đột ngột chuyển hướng.

 

Ông ta nhẫn tâm đem toàn bộ công lao hoàn thành những dự án mà tôi đã phải nhọc lòng dọn dẹp tàn cuộc thay cho Cố Ngôn để quy hết về cho gã.

 

Đồng thời, ông ta còn diễn một màn tình cảm sâu nặng dành cho đứa con trai mới vừa được đón về này.

 

Trước hàng trăm con mắt đang đổ dồn vào mình, ông ta rành rọt tuyên bố trước đám đông rằng mình chuẩn bị chuyển nhượng 5% cổ phần cá nhân cho Cố Ngôn.