Lời Tình Tự Của Người Câm

Chương 3



 

Tuy cậu ấy không nói được, nhưng chỉ riêng sự tồn tại của cậu ấy thôi cũng đã đủ để mang lại cho tôi một cảm giác an toàn tuyệt đối.

 

"Bùi Tụng Thanh, sau này không được phép rời khỏi bên cạnh tôi đâu đấy, nghe thấy chưa?"

 

4

 

Khi trời vừa hửng sáng thì Bùi Tụng Thanh cũng vừa thức giấc.

 

Vốn dĩ ban đầu tôi chỉ định tiện đường đưa cậu ấy về nhà, ai dè lại cùng nhau "cố thủ" trong xe suốt cả một đêm dài, nghĩ lại tôi cũng thấy có chút ngượng ngùng.

 

"Cùng đi ăn sáng không?"

 

Vị tiểu thiếu gia nhà họ Bùi vừa mới tỉnh giấc nên ánh mắt vẫn còn phủ một tầng sương mờ màng.

 

Cậu ấy ngẩn người nhìn tôi vài giây rồi mới ngoan ngoãn gật đầu.

 

Tôi cho trợ lý và tài xế nghỉ một ngày, tự mình lái xe về nhà tắm rửa rồi thay sang một bộ quần áo mới. Liếc nhìn hàng loạt tin nhắn của lão Cố trên điện thoại, tôi quyết định hôm nay sẽ "cúp làm" một bữa cho bõ ghét.

 

Cái gã con rơi con rớt kia của ông ta mới về công ty có nửa năm mà đã phá hỏng không biết bao nhiêu dự án, lần nào cũng là tôi phải muối mặt đi "dọn bãi chiến trường", vậy mà gã còn dám vác mặt về mách lẻo cho bằng được.

 

Phải chăng chỉ vì tôi không mang thân phận nam nhi mà thế giới này lại đối xử hẹp hòi với tôi đến thế sao?

 

Tôi vô cảm ném điện thoại sang một bên. Gửi gã qua Châu Phi xem chừng vẫn còn quá hời, phải chi dứt khoát ném luôn ra hoang đảo cho gã tự sinh tự diệt thì mới hả dạ.

 

Bữa sáng được giải quyết gọn nhẹ tại tiệm hoành thánh ngay trước cổng trường cấp ba năm nào.

 

Bùi Tụng Thanh vốn ghét cay ghét đắng hành lá, thế nên tôi lại càng cố tình múc thêm một thìa đầy ụ vào bát cậu ấy.

 

Bùi Tụng Thanh: "..."

 

Cậu ấy bất lực nhìn tôi một cái, rồi lại lẳng lặng cầm đũa lên, nhẫn nại nhặt từng cọng hành ra ngoài.

 

Khi chúng tôi đang ăn dở thì quý bà Tần Lệnh Nghi đột nhiên gọi tới.

 

"Con làm cái gì thế hả? Đang giờ làm việc sao lại không có mặt ở công ty? Cha con gọi điện trách móc đến tận chỗ mẹ rồi đây này. Cái dự án hợp tác với nhà họ Bùi mà Cố Ngôn đang phụ trách là do con phân cho nó đúng không?"

 

"Đúng vậy, có vấn đề gì sao ạ?"

 

"Dự án xảy ra chút trục trặc, người phụ trách bên phía nhà họ Bùi đã đích thân qua đây, con mau về công ty ngay đi."

 

"Chậc."

 

Đúng là cái đồ vô dụng.

 

Sau khi cúp điện thoại, tôi cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà ăn với uống.

 

Nhìn sang Bùi Tụng Thanh vẫn đang cặm cụi nhặt hành, tôi chợt thấy mình cũng chẳng phải hạng tốt lành gì cho cam.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đặt thìa xuống, tôi báo với Bùi Tụng Thanh rằng mình phải về công ty gấp. Khi tôi đang định hỏi xem cậu ấy có muốn gọi thêm một bát khác không hành hay không thì cậu ấy đã khẽ lắc đầu.

 

[Vốn dĩ cũng không có khẩu vị gì mấy.]

 

Đôi tay cậu ấy chuyển động chậm rãi, ánh mắt dịu dàng như nước: [Chỉ là vì muốn ăn cùng cậu nên mới tới đây thôi.]

 

Đôi khi, ngôn ngữ ký hiệu không cần quá trau chuốt mà lại trở nên chân thành hơn mọi lời nói hoa mỹ trên đời.

 

Khoảnh khắc này Bùi Tụng Thanh chỉ thốt ra hai câu nói vô cùng bình thường thôi, vậy mà chẳng hiểu sao lại khiến tim tôi ngứa ngáy lạ kỳ.

 

Đáng ghét thật mà.

 

Ai dạy cậu ấy cái kiểu "thả thính" như thế hả!

 

5

 

Tôi vạn lần không ngờ rằng, người đại diện phía nhà họ Bùi lại chính là Bùi Yến Lễ.

 

Đại thiếu gia nhà họ Bùi, người thừa kế sáng giá nhất của giới thượng lưu, anh trai của Bùi Tụng Thanh, và cũng chính là "vết thương lòng" của tôi năm mười sáu tuổi.

 

Năm đó, trước khi anh ta ra nước ngoài du học, tôi đã dồn hết can đảm viết một bức thư tình, nhờ Bùi Tụng Thanh tận tay trao cho anh ta.

 

Suốt ba ngày ròng rã đợi chờ trong mòn mỏi, tôi chẳng nhận được lấy một lời hồi âm.

 

Đến ngày anh ta ra sân bay, tôi đ.á.n.h liều cúp học để chặn đường, khăng khăng đòi một câu trả lời thỏa đáng. Chẳng ngờ, tôi còn chưa kịp mở miệng thì anh ta đã nhíu mày trước.

 

"Cố Quan Chi." Bùi Yến Lễ khi ấy cao hơn tôi cả một cái đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn tôi đã mang dáng dấp của một vị tổng tài sắt đá sau này: "Hôm nay là thứ Sáu, bổn phận của một nữ sinh là phải ở trường học bài mới đúng."

 

Chỉ một câu nói ấy thôi đã đủ là một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi.

 

Tôi bối rối c.ắ.n c.ắ.n môi, nhưng vẫn không cam tâm từ bỏ: "Là vì tuổi tác sao? Vì em nhỏ hơn anh năm tuổi ư? Nhưng em sẽ lớn nhanh thôi mà!"

 

Bùi Yến Lễ đột nhiên nhíu c.h.ặ.t mày: "Nhưng anh không thích em."

 

Chỉ một câu nói đã chính thức tuyên án t.ử cho mối tình đầu chớm nở của tôi.

 

Nhiều năm trôi qua, khi hoàn thành chương trình thạc sĩ ở nước ngoài, anh ta đã chính thức tiếp quản cơ ngơi chi nhánh của nhà họ Bùi ở nước ngoài và cũng đã trở thành một "Tiểu Bùi tổng" hô mưa gọi gió trên thương trường.

 

Còn tôi thì gánh trên lưng áp lực của cha mẹ mà thi đậu vào trường đại học top đầu trong nước, tốt nghiệp xong liền vào làm việc ở công ty nhà mình.

 

Đoạn tình cảm dang dở thời thiếu nữ ấy, sau cùng chỉ còn là một "vết đen lịch sử" mà tôi chẳng bao giờ muốn lật lại.

 

Suốt buổi họp, tôi không hề dám nhìn thẳng vào mắt Bùi Yến Lễ lấy một lần.

 

Cũng chẳng biết cái dự án cỏn con này có gì đặc sắc mà lại khiến kẻ bận trăm công nghìn việc như anh ta phải trực tiếp thân chinh một chuyến.

 

Có lẽ là nể mặt cậu em trai nên Bùi Yến Lễ cũng không làm khó tôi trên bàn đàm phán.