Loạn Khuyết

Chương 12



Chỉ là, với tư cách là hành cung tế lễ, sự yên tĩnh này lại có phần quá mức.

 

“Hầu gia, đã đến đây rồi, sao không ra gặp một lần?”

 

Ta lặng lẽ giấu chiếc hộp đá sâu hơn, giọng nói vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch.

 

Rừng cây xung quanh xao động một trận, trong chớp mắt, những đốm đuốc đã bùng lên như lửa cháy lan đồng cỏ.

 

Cùng là lão giả ngoài năm mươi, nhưng Tĩnh An Hầu trông sắc bén hơn nhiều.

 

Ta… không, Giang Anh ở Tĩnh An Hầu phủ những năm này, kỳ thực chưa từng gặp ông ta mấy lần, dù có gặp, cũng chỉ cúi đầu từ xa.

 

Trong phủ thường nói ông ta không ưa tức phụ xuất thân thấp kém này, nếu không vì phu nhân mà ông ta yêu nhất, tuyệt sẽ không đồng ý cho nàng bước vào cửa.

 

Nhưng theo ta thấy, lại hoàn toàn ngược lại.

 

“Chất nữ, nhiều năm không gặp, vẫn bình an chứ?”

 

Ta không động thanh sắc lùi lại hai bước: “Hầu gia nói gì vậy? Anh nhi không hiểu.”

 

Ông ta cười lớn, lắc đầu: “Là Anh nhi, hay là… Doanh nhi đây?”

 



 

“Vẫn không nhận?” 

 

Tĩnh An Hầu thở dài, giơ tay khoa tay:

 

“Lúc nhỏ, bản hầu còn từng bế ngươi đấy. Khi ấy, ngươi còn chưa cao bằng thanh bội đao của ta. Phụ mẫu ngươi quản giáo ngươi rất nghiêm, bản hầu và tiểu thúc của ngươi thường lén dẫn ngươi ra ngoài chơi.

 

Ngươi khi nhỏ thông minh như vậy, không sợ trời không sợ đất, giống tiểu thúc của ngươi đến thế.

 

Bản hầu đến con mình còn không thích, lại chỉ thương ngươi và ca ca ngươi. Ngươi như vậy, thật khiến bản hầu đau lòng a.”

 



 

Ta lặng lẽ nuốt nước bọt, ngón tay giấu dưới áo choàng khẽ run.

 

“Thôi, mang lên.”

 

Thấy ta không nói, ông ta phất tay, thuộc hạ kéo ra một khối thịt m.á.u me be bét:

 

“Ngươi còn nhớ nàng là ai không?”

 

Nhớ chứ.

 

Dù trên người không còn một chỗ da lành, ta vẫn nhận ra.

 

Đích nữ trưởng phòng Giang gia, Giang Như.

 

“Ngươi nói đi, kể cho bản hầu nghe, rốt cuộc nàng lộ sơ hở thế nào?”

 

“A a! Đừng… đừng g.i.ế.c ta!”

 

Nữ t.ử kia sợ đến lăn lộn trên đất, Tĩnh An Hầu lạnh lùng liếc nàng ta một cái, nàng ta mới miễn cưỡng kìm lại nỗi sợ.

 

“Cốt giáng ly! Là cốt giáng ly!”

 

Nàng ta nhìn ta một cái, rồi sụp đổ co rúm lại:

 

“Trên người Giang Anh có cốt giáng ly, nhưng hai tháng trước ta mới phát hiện, con mẫu cổ của nó đã c.h.ế.t từ lâu rồi. Mẫu cổ c.h.ế.t, nàng ta tất nhiên hồn phi phách tán. Ngươi… ngươi là ai? Ngươi là người hay là quỷ?”

 

Trên người Giang Anh cũng có cốt giáng ly?!

 

Thứ này người nước Sở ai cũng có sao?

 

Không đúng, nếu trên người Giang Anh cũng có, vậy vì sao những năm này chưa từng phát tác?

 

Trừ phi…

 

Người hạ cổ chính là người nàng yêu.

 

Vệ Xước đã hạ cổ lên nàng???

 

Nhưng vì sao?

 

Hắn hoàn toàn không có lý do làm vậy…

 

“A!”

 

Ta còn đang suy nghĩ, Giang Như bỗng bị một kiếm từ phía sau xuyên tim.

 

C.h.ế.t không nhắm mắt.

 

Nụ cười của Tĩnh An Hầu càng thêm u ám.

 

“Ta đã nói con ch.ó điên ở Đông Cung dạo này sao lại đổi tính, hóa ra là bản tôn trở về rồi.

 

Nhưng bản hầu không hiểu, năm đó ngươi rốt cuộc sống sót bằng cách nào? 

 

Còn đ.á.n.h tráo thân phận, thay Giang Anh trở thành người của Vệ gia ta. 

 

Rõ ràng Hồng nhi đã c.h.ế.t, vậy mà ngươi vẫn còn sống. Tiêu Trường Doanh, ngươi thật đúng là được trời che chở.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng không sao, ca ca ngươi yêu thương ngươi như vậy, bản hầu bây giờ sẽ tiễn ngươi đi gặp hắn.”

 

Ông ta từng bước ép tới, ta từng bước lùi lại.

 

Binh lính xung quanh vây kín.

 

Tên lính đầu tiên vừa xông lên, liền bị một ám vệ từ trên trời giáng xuống c.h.é.m đôi đầu.

 

“Nương nương, thuộc hạ đến muộn…”

 

Ám vệ quay đầu, phát hiện ta đã chạy xa.

 

…?

 

“Nương nương! Quay lại!”

 

Ta không nghe thấy.

 

Nếu không thể giúp, thì cũng không thể lúc này lại trở thành gánh nặng.

 

Ta chạy một mạch lên núi, không quay đầu, bước chân nhanh như bay.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Cho đến khi bị cánh cổng chùa đóng c.h.ặ.t chặn đường.

 

T.ử Lăng phong khép kín, phía sau, không còn đường lui.

 

Ta chậm rãi quay đầu, đối diện thẳng với gương mặt của Tĩnh An Hầu.

 

Ông ta rất đắc ý, gương mặt già nua vì hưng phấn mà vặn vẹo, bao nhiêu uất ức, nhẫn nhịn nửa đời trước dường như đều được bù đắp trong khoảnh khắc này.

 

“Chạy cái gì? Thiện Nguyên đã c.h.ế.t, Thái t.ử giờ cũng tự thân khó giữ, trên núi còn ai có thể cứu ngươi?

 

Tiêu gia các ngươi trước kia có huy hoàng đến đâu, kết cục chẳng phải cũng diệt vong dưới tay bản hầu sao?”

 

Ông ta giơ đao, lưỡi đao lạnh lẽo phản chiếu gương mặt ta.

 

“Đừng sợ, thế thúc tự tay tiễn ngươi lên đường…”

 

“Choang!!!”

 

Tiếng đao kiếm va chạm ch.ói tai vang lên.

 

Ta mở mắt, trước mắt là một mảng m.á.u.

 

Vật nặng rơi xuống đất.

 

Là… cánh tay của Tĩnh An Hầu.

 

Cục diện đảo ngược quá nhanh, ông ta hoàn toàn không kịp phản ứng, đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.

 

“Sao có thể! Ngươi…”

 

Trường kiếm rút ra, với tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bịt tai, kề sát cổ ông ta.

 

Thanh kiếm này ta giấu trong áo choàng suốt một ngày, cuối cùng cũng phát huy tác dụng.

 

Ta cười.

 

“Thúc sai rồi, ta quả thật không nhớ gì cả. Nhưng những năm này cũng thường nghe nói, trước kia ta… rất giỏi võ công. Thật ra ta cũng không ngờ bắt được ngươi lại dễ đến vậy, dù sao đã lâu ta không cầm kiếm. May mà những năm này thúc thúc cũng chẳng tiến bộ gì.”

 

Thấy sắc mặt ông ta tái xanh, ta lại không khỏi cảm khái.

 

“Phu quân ta những ngày này thường nhắc lại chuyện cũ với ta, ta còn tưởng hắn lừa ta, không ngờ là thật.”

 

Tĩnh An Hầu theo phản xạ hỏi: “Cái gì?”

 

“Kiếm pháp chưa từng bại của đương kim Thái t.ử… là do ta dạy.”

 

23

 

Khi ánh mặt trời buổi sớm vừa nhô lên, con hải đông thanh lượn vòng trên đỉnh T.ử Lăng Phong vượt qua từng tầng người, đáp xuống vai Thái t.ử. 

 

Tạ Kinh Đàn hoàn toàn không để ý ánh mắt của mọi người lúc này, thản nhiên tháo mảnh giấy buộc trên chân chim. 

 

Tất cả mới chỉ bắt đầu. 

 

Tất cả cũng sắp kết thúc. 

 

Sau đó, bàn tay xương khớp rõ ràng của hắn tiến gần đến nén hương cầu phúc. 

 

Mật tín bị thiêu thành tro. 

 

Vô cùng khinh suất. 

 

Từ khi lễ tế bắt đầu đến giờ, hắn vẫn luôn là thái độ này. 

 

Ngay cả giả vờ cũng lười giả vờ, đối với sinh t.ử của Sở đế thờ ơ lạnh nhạt.

 

“Chuyện hôm nay đã xong.”

 

Hắn nói một cách hờ hững: “Chư khanh nếu không còn việc gì, cô đi trước.”

 

“Xin chậm đã!”