Buổi trưa cả nhà Tần Trấn Việt sang Nam viện ăn cơm.
Tần Trấn Hà đã sớm bảo Giang thị và hai người con dâu chuẩn bị xong cơm canh, khi ông ta biết Tần Dung không đến, vô cùng thất vọng, sự nhiệt tình trên mặt cũng theo đó mà giảm đi rất nhiều.
Như vậy ngược lại lại khiến cả nhà Tần Trấn Việt thoải mái hơn một chút.
Ít nhất lúc bọn họ ăn cơm, không cần phải ăn một miếng thức ăn, lại phải uống một ly rượu với Tần Trấn Hà.
Trên bàn ăn Tần Trấn Hà bỗng nhiên hỏi: “Nghe nói hôm qua các đệ theo Đại ca ra ngoài xem mặt bằng? Các đệ định mua mặt bằng sao?”
Đường Mật: “Không phải mua, chỉ là thuê thôi ạ.”
“Các cháu thuê mặt bằng làm gì?”
“Chúng cháu muốn mở một cửa tiệm trên trấn bán đậu hũ.”
Nghe vậy, mắt Tần Trấn Hà sáng rực lên, ông ta lập tức nói: “Cả nhà các đệ đều sống ở Đông Hà Trang, mỗi ngày còn phải bận rộn làm đậu hũ, chắc chắn không có thời gian quản lý cửa tiệm trên trấn. Vừa hay ta và Nhị thẩm của các cháu không có việc gì làm, sau này chúng ta có thể giúp các cháu trông coi cửa tiệm.”
Tần Trấn Việt lại nói: “Chuyện này chúng đệ đã bàn bạc xong với Đại ca Đại tẩu rồi. Sau này nếu cửa tiệm mở ra, sẽ nhờ Đại ca Đại tẩu đến giúp trông coi, cho nên không cần phiền đến Nhị ca và Nhị tẩu đâu.”
“Không phải, ta nói này Lão Tứ à, sao đệ có chuyện gì cũng nghĩ đến Đại ca Đại tẩu vậy? Sao đệ không nghĩ đến ta và Nhị tẩu của đệ chứ? Chúng ta với đệ cũng là người một nhà, đệ không thể bên trọng bên khinh được.”
“Đại ca Đại tẩu những năm qua đã giúp đỡ chúng đệ không ít, nghề mộc của Đại lang nhà đệ cũng là học từ Đại ca mà ra, Đại ca có ân với cả nhà chúng đệ.”
Lời này nói rất uyển chuyển, nhưng ý tứ lại rất rõ ràng ——
Đại ca có ân với cả nhà bọn họ, nhưng Nhị ca với cả nhà bọn họ lại hình đồng mạch lộ (như người dưng nước lã).
Hai bên so sánh, thân sơ lập tức hiện rõ.
Sắc mặt Tần Trấn Hà có chút ngượng ngùng: “Ta biết những năm qua các đệ chịu không ít khổ cực, người làm Nhị ca như ta không thể giúp được gì cho các đệ, là chúng ta làm chưa đủ tốt, bây giờ ta vô cùng hối hận. Nhưng chúng ta dù sao cũng là huynh đệ ruột thịt đ.á.n.h gãy xương còn dính lấy gân, ta hy vọng đệ có thể cho chúng ta thêm một cơ hội để bù đắp.”
Lúc này Giang thị cũng hùa theo: “Đúng vậy, các đệ giao cửa tiệm cho chúng ta trông coi, chúng ta nhất định sẽ giúp các đệ quản lý cửa tiệm đâu ra đấy!”
“Mở tiệm buôn bán, mánh khóe trong đó nhiều lắm, cả nhà các đệ không có kinh nghiệm rất dễ bị lừa gạt, chi bằng giao cửa tiệm cho chúng ta, chúng ta đối với những chuyện trên trấn này rõ như lòng bàn tay, chắc chắn không ai lừa được chúng ta đâu.”
“Các đệ cân nhắc một chút đi!”
Tần Trấn Hà và Giang thị mỗi người một câu, nói vô cùng hăng say.
Tuy nhiên Tần Trấn Việt lại từ đầu đến cuối không hề đáp lời.
Mãi cho đến khi Tần Trấn Hà lại gặng hỏi thêm mấy câu, Tần Trấn Việt lúc này mới chậm rãi mở miệng: “Chuyện này để sau hẵng nói đi.”
Vấp phải một cái đinh mềm, Tần Trấn Hà trong lòng bất mãn, nhưng lại không tiện bộc lộ ra ngoài.
Ông ta liếc nhìn Giang thị bên cạnh.
Giang thị hiểu ý, vội vàng nói: “Cả nhà các đệ hiếm khi mới về một chuyến, hôm nay vất vả lắm mới đến nhà chúng ta ăn một bữa cơm, thì đừng đợi sau này nữa, mau ch.óng quyết định chuyện này đi, cũng đỡ cho hai vợ chồng ta vì chuyện này mà vướng bận không yên.”
Tần Vũ đặt đũa xuống, chậm rãi ung dung nói: “Làm ăn buôn bán kỵ nhất là nóng vội, chuyện này bắt buộc phải từ từ mà làm, mới không dễ xảy ra sai sót. Nếu Nhị bá và Nhị thẩm thực sự muốn buôn bán, có thể tự bỏ tiền ra sang nhượng một mặt bằng. Mặt bằng trên trấn nhiều như vậy, Nhị bá và Nhị thẩm lại đều là người thông minh, nếu hai người có thể tự mình làm ông chủ, chắc chắn sẽ kiếm được đầy bồn đầy bát.”
“Nhìn cháu nói kìa, nhà chúng ta nếu có tiền sang nhượng cửa tiệm buôn bán, thì còn cần phải đi làm thuê cho các cháu sao?”
Giang thị vừa dứt lời, Tần Trấn Hà liền ho sặc sụa hai tiếng.
Ông ta bực tức mắng: “Chúng ta giúp cả nhà Lão Tứ trông coi cửa tiệm là xuất phát từ tình thân, bà nói hươu nói vượn cái gì vậy?!”
Giang thị bị mắng rất không vui, nhưng trước mặt người ngoài, bà ta không dám bác bỏ thể diện của nam nhân nhà mình, đành phải hừ một tiếng, quay đầu đi đút cơm cho cháu nội.
Tiếp đó cho dù Tần Trấn Hà có thuyết phục thế nào, cả nhà Tần Trấn Việt cũng không chịu nhả ra thay đổi chủ ý.
Đợi ăn xong bữa cơm, cả nhà bọn họ liền đứng dậy ra về.
Giang thị chỉ huy hai người con dâu dọn dẹp thức ăn thừa trên bàn, có rất nhiều món vẫn chưa ăn hết, bọn họ phải cất thức ăn đi để dành tối tiếp tục ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đích thân giám sát con dâu dọn dẹp xong thức ăn, Giang thị lúc này mới bế cháu nội trở về phòng.
Bà ta oán trách với Tần Trấn Hà: “Cả nhà Lão Tứ thà giao cửa tiệm cho hai vợ chồng Lão Đại quản lý, cũng không chịu để chúng ta đến giúp đỡ, thật sự là thiên vị đến vô biên rồi!”
Việc buôn bán đậu hũ của cả nhà Lão Tứ phát đạt đến mức nào, Giang thị cũng có nghe ngóng được, chỉ nhìn vào việc cả nhà Lão Tứ mua đất xây nhà, là biết bọn họ chắc chắn kiếm được không ít.
Nếu bọn họ có thể giao cửa tiệm trên trấn cho Nhị phòng quản lý, Nhị phòng chắc chắn có thể vớt vát được không ít dầu mỡ từ đó.
Tiếc là Lão Tứ không chịu.
Sắc mặt Tần Trấn Hà rất khó coi, những ngón tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m: “Ta còn không tin, với cái tính cách thật thà của Đại ca, có thể làm nên trò trống gì trong việc buôn bán?!”
Giang thị: “Lỗ vốn càng tốt! Đợi Đại ca làm hỏng việc buôn bán, Lão Tứ sẽ biết trong cái nhà này, rốt cuộc ai mới có thể giúp được bọn họ, đến lúc đó bọn họ còn không phải cầu xin chúng ta giúp quản lý cửa tiệm sao?”
Nghe vậy, Tần Trấn Hà nảy sinh một kế.
Ông ta nhìn về phía Giang thị: “Ta nhớ nhà mẹ đẻ bà có một người họ hàng xa là du hiệp nhi (kẻ du thủ du thực)?”
“Đúng vậy, ông hỏi cái này làm gì?”
Tần Trấn Hà cười một tiếng: “Không có gì, chỉ là muốn mời hắn uống một chọi rượu, tiện thể nhờ hắn giúp một việc nhỏ.”...
Sau khi ăn xong bữa trưa, Tần Dung lại hầu Phan huyện lệnh đ.á.n.h hai ván cờ, sau đó mới rời đi.
Đợi Tần Dung đi rồi, Huyện lệnh phu nhân đem những món quà hắn mang đến mở hết ra, phần lớn là một số đồ ăn tự làm ở nhà, nhìn bề ngoài, mùi vị chắc chắn rất không tồi.
Ngoài những đồ ăn này ra, còn có một hũ diện chi (kem dưỡng da).
Bao bì bên ngoài của hũ diện chi này khá độc đáo, hoa mẫu đơn trên đó trang nhã phóng khoáng, vô cùng tinh xảo.
Huyện lệnh phu nhân cất hũ diện chi này đi, định bụng sẽ dùng thử xem sao.
Tối hôm đó, đầu bếp đem viên huyết heo và lạp xưởng thịt xông khói mà Tần Dung mang đến xào thành món ăn, Phan huyện lệnh và phu nhân nếm thử xong, đều cảm thấy mùi vị vô cùng ngon.
Tết đến có rất nhiều Tú tài đến tặng quà tết cho Phan huyện lệnh, trong đó không thiếu những Tú tài gia cảnh giàu có, quà tết bọn họ mang đến giá trị không nhỏ, đắt tiền hơn nhiều so với quà tết Tần Dung mang đến.
Nhưng Huyện lệnh phu nhân lại chỉ nhớ duy nhất quà tết do Tần Dung mang đến.
Bà cười nói: “Quà tết cốt ở sự chu đáo, chứ không nằm ở sự đắt tiền, Tần Tú tài có lòng rồi.”
Vì chuyện này, Phan huyện lệnh càng thêm tán thưởng Tần Dung.
Hai ngày thoắt cái đã trôi qua.
Chủ nhân của tiệm bánh ngọt cuối cùng cũng trở về.
Ông ấy hẹn gặp người Tần gia tại nhà Quách Trung để bàn bạc.
Vì gặp ngoại nam không có chút quan hệ thân thích nào, Đường Mật liền không đi theo ra ngoài, Tần Trấn Việt dẫn theo Tần Mục, Tần Dung cùng đi.
Bọn họ ra khỏi cửa từ sáng sớm, mãi cho đến gần giờ Ngọ mới trở về.
Đường Mật vội vàng tiến lên đón: “Bàn bạc thế nào rồi ạ?”
Tần Dung mỉm cười với nàng: “Đã bàn bạc ổn thỏa rồi, đối phương bằng lòng bán mặt bằng cho chúng ta.”
“Bao nhiêu tiền?”
“Một trăm hai mươi lượng.”
Mức giá này nằm trong phạm vi dự tính của Đường Mật, không lỗ không lãi, khá là công bằng.
Đợi mọi người đều vào trong nhà, Tần Dung mới đem đầu đuôi sự việc kể lại một lượt.