Lấy Cả Giang Sơn Này, Kính Phu Nhân

Chương 14



Trong lúc sắp xếp hòm sách cũ, vô tình làm rơi một quyển sổ đã úa màu.

 

Là bút ký ngày xưa của mẹ, nói đúng ra là nhật ký.

 

Ban đầu ta định nhặt lên cất lại, nhưng chợt liếc thấy một trang ghi rõ ngày tháng.

 

“Năm Kiến An thứ ba, mồng bảy tháng Ba.”

 

Tim ta chợt đập mạnh.

 

Ngày này, ta nhớ vô cùng rõ, vì hằng năm đến mồng bảy tháng Ba, cha ta đều uống một chầu lớn, gọi là để mừng ngày ông cướp vợ thành công.

 

Mà đó, chính là ngày trước khi mẹ bị "cướp" lên núi Thương Ngô.

 

Bị tò mò xui khiến, ta lật mở trang ấy ra.

 

Xem một hồi, hai mắt ta trừng lớn.

 

Cái này… mà là bị cướp sao?

 

Rõ ràng là…

 

3

 

【Kiến An năm thứ ba, ngày mồng bảy tháng ba, trời mưa】

 

Gió ở kinh thành, càng lúc càng tanh nồng.

 

Trước khi phụ thân vào ngục từng âm thầm truyền thư, nói rằng nhà họ Phó đã đầu hàng giặc, muốn mượn tay Man tộc thanh trừng dị kỵ.

 

Nếu ta trở về kinh, chẳng qua cũng chỉ là quân cờ để Phó Lãng dâng công với Man tộc, hoặc bị nhốt trong thâm trạch sâu thẳm, làm chim hoàng yến trong lồng son mà thôi.

 

Ta không cam tâm.

 

Thẩm Ý ta đọc sách thánh hiền, tu hành trị quốc, tuy là nữ tử, nhưng cũng ôm chí hướng cao vời, sao có thể như bèo nước mặc người c.h.é.m g.i.ế.c?

 

Nghe nói ở địa giới Thanh Châu có một ngọn núi tên Thương Ngô.

 

Chủ núi là Diêm Thiết Sơn, nguyên là hiệu úy tiền phong doanh, bởi không chịu làm điều gian tà mà phải ẩn náu nơi núi rừng.

 

Người này tuy xưng là thổ phỉ, nhưng đạo nghĩa phân minh, thường hay cướp của người giàu, cứu giúp dân nghèo, bảo hộ một phương bách tính.

 

Điều quan trọng nhất là, địa thế núi Thương Ngô hiểm trở, dễ thủ khó công, chính là con đường sống duy nhất trong thời loạn này.

 

Ta đã dò tuyến đường.

 

Ngày mai sẽ ngang qua địa phận Thanh Châu, thay vì ngồi chờ c.h.ế.t, chi bằng... đ.á.n.h cược một phen.

 

So với gả cho hạng ngụy quân t.ử như Phó Lãng, chẳng thà đ.á.n.h cược xem kẻ nghĩa phỉ trong truyền thuyết ấy có còn giữ được trái tim nhiệt huyết chưa nguội lạnh.

 

Nếu thua, chẳng qua cũng chỉ là một cái c.h.ế.t; nếu thắng, ắt biển rộng trời cao.

 

【Kiến An năm thứ ba, ngày mồng tám tháng ba, trời râm rồi chuyển nắng】

 

Phu xe Lão Mã vô cùng hoảng hốt, nói phía trước là ổ thổ phỉ.

 

Ta bảo hắn: "Đi đường nhỏ."

 

Bởi ta biết, đại lộ kia do quan binh canh giữ nghiêm ngặt, chỉ có con đường nhỏ men chân núi Thương Ngô kia, mới là nơi Diêm Thiết Sơn thường lui tới.

 

Quả nhiên, hắn đến thật.

 

Thô lỗ hơn tưởng tượng, râu ria xồm xoàm, trông như một con gấu đen.

 

Nhưng ánh mắt hắn nhìn ta, không có dâm tà, chỉ có kinh ngạc, và... một chút bối rối luống cuống.

 

Khoảnh khắc đó, ta biết rằng, mình đã thắng cược.

 

Khi hắn bế ta lên ngựa, ta ngửi thấy mùi mồ hôi và rượu trên người hắn – đó là mùi vị của sự sống.

 

Hắn đang run rẩy.

 

Thật thú vị, một tên thổ phỉ g.i.ế.c người không chớp mắt, vậy mà khi cướp một nữ nhân lại run rẩy.

 

Diêm Thiết Sơn, xin được chỉ giáo nhiều hơn trong quãng đời còn lại.

 

4

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Khép lại cuốn nhật ký, ta hồi lâu chẳng thể bình tâm.

 

Ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Ngoài sân, mẹ ta đang cẩn thận đắp một tấm chăn mỏng lên người cha.

 

Cha mơ mơ màng màng kêu khẽ hai tiếng, thuận tay nắm lấy tay mẹ, áp vào má cọ cọ, lẩm bẩm:

 

"Tức phụ nhi... đừng đi..."

 

Mẹ dịu dàng nhìn ông, trong mắt ngập tràn yêu thương chiều chuộng.

 

Thì ra là vậy.

 

Thì ra cái màn ‘cướp dâu’ tưởng chừng buồn cười năm xưa, vốn dĩ là một ván cờ mẹ ta đã dày công sắp đặt.

 

Ta đã nói mà!

 

Với trí tuệ của mẹ, nếu thật lòng không muốn lên núi, có cả trăm cách để bỏ trốn giữa đường, hoặc ít nhất khiến cha ta bẽ mặt quay về tay trắng.

 

Chỉ là người đã nhìn thấu thế đạo đục ngầu này, chủ động chọn mảnh đất hoang vu mà sạch sẽ này làm nơi nương thân.

 

Người đã lựa chọn người đàn ông tưởng như thô lỗ, kỳ thực lại hết mực chân thành.

 

Ta bước ra khỏi thư phòng, đi đến sân.

 

"Mẹ." Ta khẽ gọi.

 

Mẹ quay đầu lại, ngón tay đặt lên môi ra hiệu nhỏ giọng.

 

Ta giơ cuốn nhật ký trong tay lên: "Mẹ, chuyện này... có được coi là 'tiên nhân nhảy hố' không?"

 

Mẹ sững người, rồi trông thấy quyển sổ trong tay ta.

 

Trên gương mặt xưa nay có núi đổ trước mặt cũng không đổi sắc của người, hiếm hoi hiện lên một tia ửng hồng.

 

Người bước nhanh tới, giật lấy quyển sổ, giả vờ giận:

 

"Con nhóc c.h.ế.t tiệt, ai cho con tùy tiện lục lọi vậy?"

 

"Cha mà biết chân tướng, chắc ngất trong nhà xí luôn quá!"

 

Ta cười gian.

 

"Cả đời ông ấy huênh hoang chuyện năm xưa, hóa ra là bị mẹ tính kế gọn gàng."

 

Mẹ giấu quyển nhật ký vào tay áo, liếc nhìn cha đang ngủ say, khóe môi cong lên nụ cười tinh quái mà dịu dàng:

 

"Ngốc ạ, trên đời làm gì có nhiều mối tình vừa gặp đã yêu đến thế."

 

"Thứ gọi là duyên phận, chẳng qua là một người cố chấp muốn đặt cược, mà người còn lại, lại sẵn lòng đem cả mạng sống ra mà bầu bạn."

 

"Cha con tuy khờ, nhưng ông ấy... đã giúp mẹ thắng cả một đời."

 

5

 

Hồng Trần Vô Định

Sáng hôm sau.

 

Cha tỉnh dậy, vươn vai một cái, tràn trề sức sống.

 

"Tức phụ nhi! Sáng nay ăn gì? Ta muốn ăn bánh hành chiên!"

 

Mẹ đang ngồi trước bàn trang điểm chải tóc, nghe vậy chỉ hờ hững đáp: "Tự đi làm đi."

 

"Rõ rồi!"

 

Cha ta hí hửng chạy về phía nhà bếp, lúc lướt qua ta còn đắc ý nháy mắt liên tục.

 

"Thấy không, mẹ con thương ta lắm, biết ta thích nấu ăn nên cố ý nhường cho ta cơ hội trổ tài đó!"

 

Ta nhìn bóng lưng ông tất bật trong bếp, cái dáng tròn trịa, vừa làm vừa khe khẽ hát.

 

Rồi lại nhìn vào trong phòng, mẹ đang cài lên tóc một chiếc trâm bạc trước gương đồng.

 

Xong rồi, kiếp này cha ta xem như bị mẹ nắm gọn trong lòng bàn tay rồi.

 

Hoàn.