Lấy Cả Giang Sơn Này, Kính Phu Nhân

Chương 11



Ta nghe thấy Thẩm Ý hít sâu một hơi, từ sau lưng cha ta bước ra.

 

Lưng thẳng tắp, vẻ mặt lại khôi phục sự lạnh lùng như trước: "Phó đại nhân, lâu rồi không gặp."

 

Phó đại nhân?

 

Một tia sáng lóe lên trong đầu ta.

 

Ta nhớ rồi, trước kia Thẩm Ý từng nhắc đến, vị hôn phu cũ đã từ hôn của nàng, giờ là Thị lang bộ Hộ, họ Phó, tên Phó Lãng!

 

Phó Lãng nhìn Thẩm Ý trong bộ áo vải thô cùng những vết thương còn chưa lành trên tay, lắc đầu than:

 

"A Ý, nàng là thiên kim của Thái phó, sao có thể hạ mình vào chốn sơn tặc thế này? Những năm qua, khổ cho nàng rồi."

 

Rồi hắn quay sang nhìn cha ta, ánh mắt lập tức trở nên sắc lạnh chán ghét:

 

"To gan! Dám bắt cóc mệnh phụ, giấu giếm binh khí! Bản quan niệm tình ngươi có công chống Man tộc, miễn tội c.h.ế.t, nhưng tội sống thì khó tha! Người đâu, bắt tên đầu lĩnh sơn tặc này lại cho ta!"

 

"Khoan đã!" Thẩm Ý quát lớn một tiếng, chắn trước mặt cha ta.

 

"Phó Lãng, ngươi muốn bắt người?" Thẩm Ý cười lạnh.

 

"Lúc bọn Man tộc vây thành, ngươi ở đâu? Lúc bách tính c.h.ế.t đói, ngươi ở đâu? Giờ đ.á.n.h thắng rồi, ngươi đến để giở giọng quan gia?"

Hồng Trần Vô Định

 

Phó Lãng cau mày: "A Ý, ta là muốn cứu nàng. Chỉ cần nàng theo ta hồi kinh, ta sẽ cầu xin thánh thượng khôi phục thân phận cho nàng. Nàng vẫn có thể là tiểu thư cao cao tại thượng của nhà họ Thẩm, cần gì phải lăn lộn nơi bùn nhơ này?"

 

"Cứu ta?"

 

Thẩm Ý bật cười như nghe chuyện nực cười nhất đời.

 

"Phó đại nhân, chắc ngươi quên rồi, năm xưa nhà họ Thẩm gặp nạn, kẻ đầu tiên tới từ hôn, giậu đổ bìm leo là ai?"

 

Mặt Phó Lãng cứng lại: "Đó là do gia tộc ép buộc, ta cũng chỉ là thân bất do kỷ..."

 

"Đủ rồi."

 

Thẩm Ý cắt lời hắn, đưa tay khoác lấy tay cha ta.

 

Cha ta toàn thân run lên, sau đó ưỡn n.g.ự.c đứng thẳng.

 

"Phó Lãng, nghe cho rõ."

 

Thẩm Ý từng câu từng chữ, giọng đanh thép vang dội.

 

"Nơi này không phải bùn nhơ, mà là nhân gian. Người nam nhân này, tuy thô lỗ, tuy không biết chữ, nhưng dám vì bách tính liều mạng, dám vì thê t.ử chắn dao. Trong mắt ta, chàng ấy sạch sẽ  gấp vạn lần kẻ miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, thực chất lại ích kỷ giả dối như ngươi!"

 

"Nàng!"

 

Phó Lãng tức đến mặt mày tái mét.

 

"Tốt! Tốt lắm! Nếu nàng cố chấp không tỉnh ngộ, thì đừng trách bản quan vô tình! Người đâu, quét sạch sơn trại này, không chừa một mống!"

 

Ngự lâm quân xung quanh đồng loạt rút đao.

 

Nhưng khoảnh khắc sau, tất cả bọn họ đều khựng lại.

 

Bởi vì Thẩm Tòng Văn dẫn ba nghìn nghĩa sĩ đã vây chặt xung quanh.

 

"Ai dám động đến tỷ phu ta!"

 

Thẩm Tòng Văn cắm phập thanh kiếm sứt mẻ xuống đất, sát khí ngùn ngụt.

 

Dân chúng dưới núi cũng ùn ùn kéo lên, tay cầm cuốc, liềm, vây chặt Ngự lâm quân.

 

"Không được bắt Diêm tướng quân!"

 

"Ai dám động đến Đại đương gia nhà chúng ta, chúng ta liều mạng với hắn!"

 

Phó Lãng nhìn cục diện trước mắt, rốt cuộc cũng hoảng hốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đây chính là lòng dân.

 

Thứ còn lợi hại hơn cả thánh chỉ.

 

18

 

Cục diện giằng co không dứt.

 

Trán Phó Lãng rịn ra mồ hôi lạnh, nhưng hắn dù sao cũng là trọng thần triều đình, cố giữ vẻ trấn tĩnh:

 

"Các ngươi muốn tạo phản sao? Mưu hại Khâm sai, tội ấy phải tru di cửu tộc!"

 

"Tạo phản à?" Thẩm Ý khẽ cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng mây bay.

 

Nàng từ trong lòng lấy ra một bọc vải dầu, đó là vật nàng luôn cất giữ bên mình.

 

"Phó đại nhân, nếu nói đến tạo phản, thiên hạ này ai có thể vượt qua được nhà họ Phó các ngươi?"

 

Vừa thấy bọc vải dầu ấy, con ngươi Phó Lãng chợt co rút lại.

 

Thẩm Ý từ từ mở bọc ra, bên trong chẳng phải binh khí lợi hại gì, mà là một quyển sổ sách và một xấp thư tín.

 

"Đây là sổ sách ghi lại chuyện nhà họ Phó cấu kết với Man tộc, buôn bán muối sắt trái phép."

 

Mỗi câu nàng nói ra, sắc mặt Phó Lãng lại tái đi một phần.

 

"Đây là thư tay của phụ thân ngươi gửi cho thủ lĩnh Man tộc, cam đoan rằng chỉ cần Man tộc phá được Thanh Châu, thì sẽ giúp bọn chúng xuôi nam, điều kiện là bảo toàn phú quý nhà họ Phó."

 

Toàn trại xôn xao.

 

Ngay cả cha ta cũng trợn tròn mắt: "Mẹ kiếp! Tên súc sinh này độc ác dữ vậy sao?"

 

"Ngươi... ngươi lấy được những thứ này từ đâu?"

 

Giọng Phó Lãng run rẩy, thần sắc hoàn toàn hoảng loạn.

 

Thẩm Ý nhàn nhạt nói:

 

"Ngươi cho rằng mấy năm nay ta lưu lạc giang hồ, chỉ để cầu sống sót thôi sao? Ta đã dò xét khắp các tuyến đường buôn biên ải, gom đủ mọi chứng cứ. Phó Lãng, ngươi thật cho rằng phụ thân ta năm xưa bị giáng chức? Người là đang dùng cả con đường quan lộ của mình để đổi lấy cơ hội điều tra lũ sâu mọt các ngươi!"

 

"Vớ vẩn! Ngậm m.á.u phun người! Mau g.i.ế.c, g.i.ế.c tiện nhân này cho ta!"

 

Phó Lãng gào lên điên cuồng.

 

Nhưng vị thống lĩnh Ngự lâm quân lại không động thủ.

 

Hắn tiếp nhận tập thư tín trong tay Thẩm Ý, càng xem sắc mặt càng thêm trầm trọng.

 

Là cận vệ của thiên tử, hắn phân biệt rõ thế nào là trung lương, thế nào là gian tà.

 

"Phó đại nhân," Thống lĩnh lạnh lùng cất lời.

 

"Việc này trọng đại, mạt tướng cần áp giải ngài hồi kinh, giao cho thánh thượng xử lý."

 

"Ngươi dám bắt ta? Ta là Thị lang bộ Hộ!"

 

"Áp giải!"

 

Phó Lãng bị áp lên xe tù.

 

Hắn trừng mắt nhìn Thẩm Ý, ánh mắt đầy căm hận và không cam lòng:

 

"Thẩm Ý! Là ngươi hủy hoại ta! Ngươi tưởng ngươi sẽ có kết cục tốt đẹp sao? Ngươi gả cho tên sơn tặc đó, cả đời đừng mong đặt chân về kinh thành nữa!"

 

Thẩm Ý đứng bên cha ta, khoác lấy tay người, nở nụ cười dịu dàng:

 

"Kinh thành tuy phồn hoa, nhưng quá dơ bẩn. Ta thà làm áp trại phu nhân trên núi Thương Ngô này, giữ lấy gia đình ta, giữ lấy non sông này."

 

Xe tù khuất dần nơi chân núi.