Lần Nữa Xuân Thì

Chương 51: Thẩm Ứng



Đây là buff trợ giúp mà nhị thúc nói sao.

______________________

Khi Thẩm Ứng vừa xuất hiện, khung bình luận lập tức bùng nổ tiếng khóc than.

【A Ứng của tôi ơi, hu hu hu…】

【Nam chính trong truyện nam tần của tôi khiến tôi vẫn chưa hết đau lòng, trả A Ứng lại cho tôi!】

【Bắt cá trên đất khô anh cái đồ cá khô bạc tình, còn dám vẽ A Ứng đẹp thế này, anh là muốn mạng tôi đúng không!】

【Tuy là vậy, nhưng người vẽ A Ứng đẹp là Minh Yến.】

【Sếp Minh là đại mỹ nhân, đại mỹ nhân sao có thể sai được, tất cả là lỗi của cá khô!】

【Tôi chưa xem nguyên tác, mấy người khóc cái gì thế? Sau này Thẩm Ứng sẽ chết à?】

Tuy nhiên, fan nguyên tác ai nấy đều rất có văn hoá, không một ai hé miệng tiết lộ tình tiết truyện, chỉ chuyên tâm khóc than, vừa khóc vừa liên tục tặng quà, cầu xin tổ chế tác vẽ thêm cho Thẩm Ứng vài bộ y phục thật đẹp.

Phản ứng của mọi người kịch liệt đến vậy, là bởi Thẩm Ứng là nhân vật phụ quan trọng trong Xạ Thiên Lang, chàng vốn thông minh tuyệt đỉnh, là trợ thủ đầy quyền lực, nhưng lại qua đời ngay trước khi đại nghiệp của Hoa Văn Viễn thành hình, chết ngay khoảnh khắc bình minh ló dạng.

Khi truyện còn đang đăng tải Thẩm Ứng đã vô cùng được yêu thích; vì vậy cái chết của chàng ở cuối truyện đã tạo nên một làn sóng phản ứng dữ dội.

Năm đó, trang web tổ chức bình chọn “nhân vật phụ được yêu thích bình nhất” Thẩm Ứng vượt xa mọi “crush trong mộng”, để trở thành người nhận được nhiều phiếu bầu nhất, gấp mười lần số phiếu của người về nhì.

“Đại ca đầu bảng” Hồng Vũ Dương, khi tận mắt nhìn thấy Thẩm Ứng biết nói biết cười hiện ra, hốc mắt cậu ta cũng đỏ hoe.

Phía bên kia, Hoa Văn Viễn sắc bén quay đầu lại, Lục Vũ kịp thời ngăn trước, ra hiệu tay bảo không sao.

Hoa Văn Viễn nhận ra là “nhị thúc” lại đang bày trò, liền quen thói bỏ mặc, đưa mắt trở lại nhìn chàng thư sinh trẻ tuổi trước mặt.

Thấy Hoa Văn Viễn trầm mặc không nói, Thẩm Ứng khẽ nhoẻn môi cười gian: “Nói nhầm rồi, không phải theo giặc, mà là bỏ tối theo sáng.”

Khoé môi Hoa Văn Viễn khẽ giật giật: “Thẩm cử nhân là người có thiên phú, đáng lẽ phải dự kỳ thi xuân năm sau, sao lại muốn theo giặc được?”

Tuy miệng là khuyên, nhưng y cũng chẳng tránh chữ “theo giặc” nữa tức là ngầm thừa nhận bản thân đang tạo phản.

Thẩm Ứng lắc đầu, đặt chiếc hòm sách nặng trĩu trên lưng xuống: “Đỗ trạng nguyên thì sao chứ? Giang sơn này e rằng chẳng trụ nổi đến ngày ta vinh quy bái tổ, vậy còn phí sức làm gì?”

Trong lều trướng vang lên từng tiếng hít khí khe khẽ.

Những tướng sĩ hồ đồ đi theo Hoa Văn Viễn làm phản kia, chưa từng nghĩ kỹ vì sao y lại phản, chỉ đơn giản tin rằng hắn sẽ mang lại một tương lai tốt đẹp hơn hoàng đế. Giờ đến ngay cả vị cử nhân đại tài mà bọn họ kính ngưỡng cũng đến đầu quân, thậm chí còn tuyên bố thẳng thừng sự diệt vong của triều Đại Chu, sao có thể không kinh hãi được.

Đây là một thư sinh mà, sao một thư sinh lại có thể táo bạo đến vậy?

Đồng thời, những người ấy – kể cả gã thợ rèn cũng thở phào nhẹ nhõm.

Ngay cả trạng nguyên tương lai cũng đến đầu quân, chứng tỏ theo Hoa tướng quân tạo phản là một quyết định đúng đắn!

Hoa Văn Viễn cũng đang âm thầm quan sát vị “trạng nguyên tương lai” ấy.

Kẻ sĩ trọng nhất là khí tiết, đặc biệt là sĩ nhân Đại Chu, nho học thịnh cực, văn nhân đều tin “chết đói là chuyện nhỏ, thất tiết mới là chuyện lớn”.

Thẩm Ứng là nhân tài kiệt xuất trong giới sĩ tử, sao có thể “theo giặc” dễ dàng như thế?

Hơn nữa, làm sao Thẩm Ứng biết y làm phản rồi?

Thấy Hoa Văn Viễn đầy nghi hoặc, Thẩm Ứng không đáp, mà hỏi ngược lại: “Hoa tướng quân giờ này vốn phải dẫn binh đến Hàn Thành, cớ sao lại ở đây, đánh mấy thợ rèn nhỏ, chiếm một thành nhỏ xíu này?”

Lông mày Hoa Văn Viễn khẽ giật, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.

Thẩm Ứng cười nhẹ: “Thẳng thắn mà nói, tướng quân. Xin mời xem qua cái này trước. Đây là bài văn tiểu sinh viết trên đường đi.”

Chàng lấy từ hòm sách ra một tờ tuyên chỉ mỏng, chữ chi chít như nêm.

“Nếu tướng quân xem xong vẫn thấy tiểu sinh vô dụng, thì tiểu sinh lập tức lên đường, đi thi trạng nguyên rồi quay lại cũng chưa muộn.”

Hoa Văn Viễn cầm tờ giấy lên xem xét kỹ lưỡng, đồng tử bỗng co lại.

Trên giấy không phải là văn chương hoa mỹ gì, mà là danh sách ghi rõ những nhân vật tài năng ở quanh Giang Châu: tên họ, xuất thân, sở trường.

Có người là danh sĩ nổi danh, có người hiện giờ chỉ là ngươi bình thường vô danh, thậm chí vài cái tên y chưa từng nghe qua.

Hoa Văn Viễn ngẩng đầu nhìn lại Thẩm Ứng, đối phương mỉm cười hiền lành vô hại.

Hoa Văn Viễn bừng tỉnh.

Người này cũng trọng sinh rồi!

Thẩm Ứng có trí nhớ siêu phàm, nếu được trọng sinh, chắc chắn sẽ nhớ rõ từng chi tiết. Vì vậy, xét theo quỹ đạo của Hoa Văn Viễn hoàn toàn khác với kiếp trước, liền đoán ra y có điều gì đó không ổn.; quan sát thêm một hồi, ắt nhận ra y cũng trọng sinh và đã làm phản rồi.

Hoa Văn Viễn gấp tờ danh sách lại, trân trọng cất vào ngực áo.

Thứ này đối với y quá quý giá!

Một võ tướng như y vốn mù tịt với giới văn quan triều chính, đời trước lại sớm ra biên ải, tin tức trong triều biết chẳng bao nhiêu, không rõ ai trung ai gian, ai có đại tài, ai chỉ là kẻ hư danh.

Mà Thẩm Ứng nếu thật là người trọng sinh thì chàng đã từng đỗ trạng nguyên, bái sư danh sĩ, từng là cận thần của thiên tử, đi tuần khắp các phủ đạo châu huyện, chàng hiểu rõ hơn ai hết.

Đây chính là “buff trợ giúp” mà Nhị Thúc nói sao?

Hoa Văn Viễn lùi một bước, nghiêm cẩn cúi người hành lễ: “Tiên sinh nguyện giúp Hoa mỗ, là phúc của Hoa mỗ. Xin nhận của Văn Viễn một bái.

Đám cận vệ hai bên đều ngơ ngác không hiểu tướng quân nhà mình sao lại đổi sắc mặt, còn cúi đầu trước vị thư sinh kia.

Thẩm Ứng không tránh, cũng chẳng tỏ ra khách khí, thản nhiên nhận lễ.

Hoa Văn Viễn phất tay ra hiệu, mời Thẩm Ứng lên ngồi, lại bảo binh lính tới mang chiếc hòm sách khi nãy vứt trên đất đặt lên tấm thảm da hổ phía trước.

Thẩm Ứng tự nhiên ngồi xuống bên trái ghế chủ vị, cầm đống công văn trên bàn lên đọc.

Những giấy tờ rối rắm vô chương kia qua tay chàng liền được phân loại chỉnh tề, bút lướt như bay.

Hoa Văn Viễn dò hỏi: “Tiên sinh từng làm những việc này rồi sao?”

Thẩm Ứng không ngẩng đầu, trên giấy dần hiện ra từng hàng chữ khải đẹp như rồng bay phượng múa: “Làm mười năm rồi, khổ không kể xiết.”

Một câu ấy, chính là thừa nhận.

Thẩm Ứng quả thật là người trọng sinh, hơn nữa đời trước chết muộn hơn Hoa Văn Viễn.

Tận mắt chàng chứng kiến cảnh quốc phá gia vong mà lực bất tòng tâm.

Câu nói “khổ không kể xiết” chẳng biết là ám chỉ sự gian khổ của quan lại hay sự khó khăn khi bảo vệ một quốc gia đang suy vong.

Hoa Văn Viễn ngồi xuống bên cạnh, cười khổ: “Khổ không kể xiết, ha ha… xin tiên sinh chỉ ta giáo nhiều hơn.”

Tiểu binh giáp – Hồng Vũ Dương – hí hửng ôm chiếc hòm sách trúc, nhẹ nhàng đặt xuống, tò mò sờ hai cái, được Lục Vũ cho phép, liền ân cần rót trà cho Thẩm Ứng.

Nghe Thẩm Ứng khẽ “cảm ơn” mà chẳng ngẩng đầu nhìn, đại ca kia xúc động đến run lẩy bẩy, thở gấp như sắp ngất.

Lục Vũ vội kéo đại ca ra khỏi doanh trướng:

“Hóa ra anh là fan của Thẩm Ứng à? Tôi tưởng anh theo phe Hoa Văn Viễn cơ.”

Đại ca đáp: “Đúng rồi, tôi là mẹ ruột của nhân vật phụ! Tôi còn chưa tính sổ với cậu ưm…”

Lục Vũ vội lấy tay bịt miệng cậu ta, nhỏ giọng cảnh cáo: Cấm spoil.”

Dù người xem livestream phần lớn là fan nguyên tác, nhưng cũng có không ít người chưa đọc truyện. Không spoil thì họ sẽ tò mò đi tìm đọc, giúp cậu tăng lượt đăng ký, còn có tiền nhuận bút.

“Muỗi nhỏ cũng là thịt!”

Đại ca gật đầu: “Được rồi, nói sau khi kết thúc livestream chúng ta nói chuyện.”

Kết thúc livestream, Hồng Vũ Dương từ khoang mô phỏng bước ra, hưng phấn múa may vài cái mừng rỡ vì được gặp Thẩm Ứng, rồi ngước mắt nhìn Lục Vũ: “Này, lần này… cậu có thể để Thẩm Ứng sống được không? Cái bàn phím đó của cậu không phải có thể sửa kịch bản trực tiếp sao?”

Lục Vũ lạnh lùng đáp: “Không thể.”

“Tại sao? Cậu có điều kiện gì, nói đi.”

Hồng Vũ Dương chìa ra một cái chân to, ý là đại ca có tiền, cứ việc ra giá.

“Haiz, đây không phải chuyện tiền bạc.” Lục Vũ lắc đầu thở dài, xoay người giúp Minh Yến tháo dây an toàn, giấu mặt vào vai anh, cười khúc khích.

Minh Yến vỗ nhẹ cậu một cái, đứng dậy, dịu giọng khuyên: “Mỗi nhân vật đều có vận mệnh định sẵn. Nếu Thẩm Ứng không chết, cậu cũng sẽ không yêu cậu ấy đến vậy, đúng không?”

“Không phải! Cậu ấy sống tôi vẫn yêu cậu ấy!”

Hồng Vũ Dương siết chặt nắm tay, nghiến răng nói:

“Cậu ấy vì Hoa Văn Viễn mà làm biết bao nhiêu việc, dựa vào đâu mà phải chết? Cậu ấy đáng lẽ nên được phong làm Thừa tướng, quyền khuynh triều dã mới đúng!”

Lục Vũ khẽ lắc ngón tay, cười: “Không không không, Vũ đại ca, anh không hiểu, đây là nghệ thuật. Chỉ khi cậu ấy chết, con đường đế vương của Hoa Văn Viễn mới thật sự khép kín, mới trở nên hoàn mỹ.”

“Đừng gọi tôi là Vũ đại ca, nghe lạ lắm, phải gọi là Vũ nhị ca, tôi thứ hai trong nhà.”

Hồng Vũ Dương lẩm bẩm, song suy nghĩ vẫn rất rõ ràng: “Cái gì mà khép kín hoàn mỹ, làm hoàng đế chẳng phải càng cần trung thần lương tướng sao?”

Lục Vũ ngẩng đầu, nhìn ra ống kính livestream ngoài tường kính, bên kia tuy không thu được âm thanh, nhưng có thể thấy rõ cảnh trong phòng.

Cậu trầm giọng nhấc chiếc gối ôm Hoa Văn Viễn, đặt vào tay Vũ nhị ca, giọng nặng nề: “Chỉ có như vậy Hoa Văn Viễn mới có thể trở thành một vị hoàng đế hoàn mỹ, đạt được quyền lực vĩnh hằng, chịu đựng cô độc.”

Hồng Vũ Dương ôm gối Hoa Văn Viễn ngẩn người, ánh mắt dần trở nên kiên định:

“Cậu nói đi – bao nhiêu tiền?”