Một khối lồi to bằng miệng bát đang không ngừng phun m.á.u ra ngoài, m.á.u b.ắ.n lên cửa kính, hòa cùng nước mưa chảy xuống như những chiếc lược răng thưa.
Đầu của Tần Dung biến mất rồi.
Nhưng nửa thân người vẫn còn mắc trong xe, duy trì tư thế thò người ra ngoài.
Tôi há miệng.
Giống như bị bóp nghẹt cổ họng, chỉ còn thở ra mà không hít vào được.
7
Tống Đại tìm thấy đầu của Tần Dung bên cạnh một hộp điện dựng cạnh bồn hoa.
Qua gương chiếu hậu, tôi thấy anh ấy xách cái đầu còn nhỏ m.á.u đi trở lại trong màn đêm, đặt vào cốp xe, sau đó lấy một tấm áo mưa phủ lên t.h.i t.h.ể không đầu của Tần Dung ở hàng ghế sau.
Tôi đờ đẫn nhìn động tác của anh ấy, hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ, thậm chí còn nghĩ trời mưa lớn thế này sao anh ấy không che ô.
Lúc Tống Đại lên xe, ánh mắt anh có chút thất thần, miệng lẩm bẩm:
“Không sao, chỉ cần rời khỏi con đường này là được, ra ngoài được là được…”
Rồi lại quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc nói:
“Tiểu Điệp, hai người họ đều c.h.ế.t ngoài ý muốn, em cũng nhìn thấy rồi đúng không? Chúng ta là vợ chồng, em làm chứng cho anh nhé. Bây giờ anh sẽ lái tới đồn cảnh sát báo án, nhìn đi, anh còn mang theo t.h.i t.h.ể của họ nữa, như vậy đủ chứng minh không phải anh hại c.h.ế.t họ đúng không?”
Tôi kỳ quái nhìn môi anh ấy đóng mở, rõ ràng nghe rõ từng chữ, nhưng lại như không hiểu anh ấy đang nói gì.
Anh ấy khởi động xe lần nữa.
Chúng tôi không ai nói gì thêm, trong xe yên tĩnh cực độ, chỉ còn tiếng mưa sấm ngoài cửa sổ và tiếng động cơ vang lên mơ hồ.
Không lâu sau, phía trước xuất hiện một tấm biển chỉ đường, trên đó viết:
【Khách sạn Sơn Trang Ngô Thành chào mừng quý khách】
Cùng lúc đó, giọng dẫn đường đã im lặng rất lâu đột nhiên vang lên:
“Phía trước đi qua cầu, tiếp tục lái xe 8 phút nữa quý khách sẽ đến nơi.”
Truyện nhà Hoa Anh Đào
Tôi mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng đầu óc hỗn loạn trì trệ khiến tôi không thể lần theo cảm giác ấy, cho đến khi một tia sét nổ vang trên đỉnh đầu làm tôi run b.ắ.n, đại não chợt tỉnh táo lại.
“Chẳng phải vừa rồi chúng ta đã quay đầu rồi sao?”
Tôi run giọng hỏi Tống Đại.
Nhưng chỉ thấy hai mắt anh đỏ ngầu, nhìn chằm chằm phía trước, miệng lẩm bẩm:
“Đều là ảo giác, không thể tin, không thể tin, đi tiếp về phía trước, đi tiếp về phía trước.”
Trong lòng tôi, Tống Đại từ trước đến nay luôn là người cảm xúc cực kỳ ổn định. Bao nhiêu năm nay dù gặp chuyện gì, anh ấy cũng luôn cười hì hì thoải mái, còn nói:
“Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, có vấn đề thì sẽ có cách giải quyết, quan trọng là bản thân không được rối loạn.”
Anh ấy luôn là người tôi tin tưởng và dựa dẫm.
Mà lúc này, anh ấy dường như đã rơi vào một trạng thái điên loạn nào đó.
Tôi sợ hãi vô cùng.
Sợ anh ấy giống Tống T.ử Thành và Tần Dung, đột nhiên như bị nhập, làm những chuyện trái lẽ thường, nói những lời kỳ quái, cuối cùng c.h.ế.t một cách quỷ dị.
“Đừng sợ Tiểu Điệp, anh sẽ đưa em ra ngoài, cho dù anh không ra được cũng sẽ đưa em ra ngoài! Đừng sợ!”
Tống Đại nhìn chằm chằm phía trước, nhưng dường như vẫn cảm nhận được sự hoảng loạn của tôi.
Tôi lập tức bật khóc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tống Đại, chúng ta phải cùng nhau ra ngoài. Anh nói rồi đấy, có quỷ thì có thần, chúng ta không làm chuyện trái lương tâm, thần linh nhất định sẽ bảo vệ chúng ta sống sót ra ngoài!”
Hai bàn tay chúng tôi siết c.h.ặ.t lấy nhau.
Dù đều đang run rẩy, nhưng dường như lại tìm được dũng khí và sức mạnh từ đối phương.
Mọi sợ hãi, kinh hoàng mà tối nay phải chịu đựng, cùng những nghi ngờ do lời Tần Dung mang tới, tất cả đều tan biến vào lúc này.
Niềm tin phải sống sót ra ngoài đã chiến thắng tất cả.
Lúc này, giọng dẫn đường lại vang lên, vẫn ôn hòa bình thản như cũ:
“Xin tiếp tục đi theo đường chính, lên cầu.”
Nhưng chiếc xe lại từ từ dừng lại.
Phía trước xuất hiện một cây cầu.
Nhưng ở lối vào cầu, chiếc xe bus quỷ dị kia đang lặng lẽ đỗ ở đó.
Xe bus không bật đèn, ánh đèn đầu cầu chiếu vào trong, có thể thấy bên trong trống rỗng.
Những người đó… đâu rồi?
Trong lòng cả hai chúng tôi đều có nghi vấn này, nhưng không ai dám hỏi ra.
Tống Đại không nói một lời, đột ngột xoay vô lăng.
Chiếc xe lần nữa quay đầu.
Giọng dẫn đường đúng lúc vang lên:
“Quý khách đã lệch tuyến, đang lập kế hoạch lại lộ trình, xin quay đầu.”
Tôi mím c.h.ặ.t môi, thoát khỏi ứng dụng dẫn đường.
Điện thoại vẫn trong trạng thái không có tín hiệu, tôi dứt khoát tắt máy luôn.
Thế nhưng sau khi lao nhanh hơn mười phút.
Cây cầu đó lại xuất hiện.
Chiếc xe bus vẫn đỗ ở đó.
Như thể cố chấp chờ chúng tôi vậy.
“Làm sao đây?” Tôi run giọng hỏi.
Tống Đại nghiến răng:
“Lách qua.”
Anh ấy từ từ xoay vô lăng, định men qua khoảng đất trống bên cạnh xe bus.
Chiếc xe từng chút một di chuyển.
Tim tôi đập thình thịch.
Đúng lúc này, trên trời đột nhiên lóe lên một tia chớp, hai hàng đèn đường ở đầu cầu đồng loạt tắt phụt, trước mắt lập tức chìm vào bóng tối, chẳng nhìn thấy gì nữa.
“Không đúng…” Tống Đại thấp giọng, “Đèn xe rõ ràng vẫn sáng, sao lại tối thế này.”
Vừa dứt lời, đèn đường đồng thời sáng trở lại.
Phía trước sáng trưng.
Răng tôi và Tống Đại cùng lúc va lập cập.
Cuối cùng chúng tôi cũng biết vì sao đèn xe còn sáng mà vẫn không nhìn thấy gì.