"Tạ tổng, hôm nay mời anh đến không phải vì chuyện gì lớn. Tôi cũng không muốn làm mọi chuyện tệ thêm. Nhưng anh xem, cũng phải để dân thường như tôi có đường sống chứ."
"Người ta chẳng phải nói rồi sao— Làm việc để lại đường lui, sau này còn gặp mặt."
Sau khi tôi nói vậy, hai con gà trống đang sắp lao vào nhau cuối cùng cũng có một người quay sang nhìn tôi.
"Muốn gặp cậu một lần khó đến vậy sao?"
Tôi làm ra vẻ ngạc nhiên.
"Đâu có. Chỉ cần anh nói một tiếng, tôi chẳng phải lập tức gọi taxi đến thỉnh tội sao?"
"Tiểu Yến..."
Dưới ánh mắt nửa cười nửa không của tôi, Tạ Thiên Dịch đổi cách gọi, nhưng vẫn giữ vẻ cao cao tại thượng.
Đối với hắn, thể diện còn quan trọng hơn mạng.
"Yến Nhược Hà, đừng nói mấy chuyện này ở đây. Chuyện trong nhà, không cần để người ngoài xem trò cười."
"Chuyện trong nhà?"
Tôi bật cười.
Đây mà gọi là chuyện trong nhà sao?
Tạ Thiên Dịch từ đầu đến cuối vẫn nghĩ tôi chỉ đang giận dỗi, như thể tôi là thứ đồ thuộc về hắn, chưa từng nghĩ thả tôi đi.
"Tôi nghĩ anh đã quên mất chuyện này rồi. Tôi chỉ là tình nhân thôi."
"À không... cũng chẳng tính là tình nhân."
"Chắc chỉ là một người giúp việc. Giữa chúng ta căn bản không có cái gọi là gia đình. Với tôi mà nói, anh chỉ là một ông chủ thuê người."
Tạ Thiên Dịch bị tôi chọc tức đến nổi gân xanh, nghiến răng nói: "Cậu thấy ông chủ nào với người giúp việc lại lên giường với nhau không?!"
Tôi làm ra vẻ bừng tỉnh.
"À đúng rồi. Tiền ngủ với anh khi nào anh trả cho tôi?"
"Với lại... kỹ thuật kém thì đừng nhắc mãi làm gì."
Dưới ánh mắt đánh giá từ trên xuống của Mục Thành, mặt Tạ Thiên Dịch lúc đỏ lúc trắng.
Nhưng hắn vẫn cố nhịn xuống, giọng bất lực:"Tôi không cho phép cậu nói mình như vậy."
Tôi chỉ muốn nôn ra tại chỗ.
Sao nào?
Chẳng lẽ tôi làm miễn phí à?
Đã làm thì nhận.
Nếu không có tình cảm, thì ít nhất cũng phải có tiền.