Bàng Chanh trước kia đã chẳng bận tâm người ta chê mình béo, giờ lại càng không để bụng: "Béo thì béo, 'hạnh phúc phì' đấy ông ạ. Còn ông sao lại gầy tọp đi như tia chớp thế kia?"
Từ An: "..." Đau lòng quá.
Ông nhận ra không thể để mặc ông bạn mình sung sướng như vậy được. Vì sức khỏe và vóc dáng của bạn, ông phải cử thêm vài người đến Lam Tinh để "chia lửa" mới được.
Từ An nhắn tin cho Sở Thu: [Dạo này áp lực công việc trồng trọt có lớn không cô?]
Nhìn thấy tin nhắn này, Sở Thu khựng lại một lúc.
Bàng Chanh là Bậc thầy trồng trọt cấp A, cấp bậc thấp hơn Từ An, tuổi tác lại gấp đôi. Ban đầu Sở Thu cứ tưởng do thiên phú của Bàng Chanh có hạn. Nhưng dạo gần đây, Bàng Chanh dốc sức giúp Lam Tinh trồng trọt, lờ mờ có dấu hiệu sắp thăng cấp.
Cô lập tức hiểu ra: Bàng Chanh là một con mèo Quất lười biếng, chỉ thích nằm ườn ở nhà dưỡng lão cho sướng thân.
Sở Thu: [Lớn lắm ông ạ!]
Sở Thu: [Từ tiên sinh còn người bạn nào giới thiệu đến đây được không?]
Từ An: [Tất nhiên là có.]
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Sở Thu: [Từ tiên sinh cho tôi xin địa chỉ, tôi sẽ gửi một ít đặc sản Lam Tinh cho ông nếm thử. À, còn có loại rượu mà dạo này ông Bàng cực kỳ mê nữa.]
Hiểu ý ghê! Từ An vui vẻ rung đùi, gửi ngay địa chỉ cho cô.
Trong lúc Sở Thu đang bận rộn sắp xếp đón tiếp những người bạn của Từ An, thì một tin nhắn mà cô chờ đợi từ lâu cuối cùng cũng đến.
Ngôn Tư Niên: "Ở Quân đoàn 3 không có ai tên Ngôn Băng mang dị năng hệ Băng. Tám quân đoàn còn lại cũng vậy, bất kể là ngoài sáng hay trong tối, đang tại ngũ hay đã hy sinh."
Chẳng lẽ Ngôn Băng không hề gia nhập quân đội?
Nhưng nếu vậy, tại sao Quân bộ lại nắm rõ những thông tin về Sở Thu đến thế?
Chu Tu Viễn lôi ra một bức ảnh: "Sở Thu, cô có nhận ra người này không?"
"Ngôn Băng!" Sở Thu quá quen thuộc với người này, nhận ra ngay lập tức. "Tìm thấy anh ta ở đâu vậy?"
Cô cứ ngỡ họ đã tìm ra manh mối mới, ai ngờ biểu cảm của Ngôn Tư Niên và Chu Tu Viễn lại xen lẫn sự hoang mang và chấn động khó tả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngôn Tư Niên khó khăn mở lời, bởi suy đoán này quả thực quá sức tưởng tượng: "Ông ấy là Ngôn Băng, một trong những người sáng lập Viện Nghiên cứu Liên Bang từ hơn một ngàn năm trước."
Sở Thu: ???
"Ông ấy đã qua đời hơn một ngàn năm rồi." Ánh mắt Chu Tu Viễn phức tạp: "Ngoại trừ dòng thời gian không khớp, thì từ họ tên, dị năng cho đến tính cách, tất cả đều trùng khớp hoàn toàn với những gì cô kể."
Sở Thu vội vàng lên Mạng Tinh Võng tra cứu cái tên "Ngôn Băng", và rất nhanh đã tìm thấy những chiến tích lẫy lừng của người này.
Năm xưa, khi nhóm người từ Lam Tinh tháo chạy đến tinh vực Tiên Nữ trong thời kỳ mạt thế, tình hình vô cùng hỗn loạn. Vừa phải chống trả Trùng tộc, vừa phải đối phó với bức xạ cực mạnh ở tinh vực mới. Viện Nghiên cứu Liên Bang được thành lập chính trong thời kỳ giông bão ấy.
Sản phẩm nghiên cứu đầu tiên của họ chính là lá chắn phòng hộ. Và người chịu trách nhiệm chính của dự án đó không ai khác chính là: Ngôn Băng.
Bên cạnh lá chắn phòng hộ được ứng dụng rộng rãi trên toàn Liên Bang ngày nay, Ngôn Băng còn tiên phong trong việc nghiên cứu cơ giáp và chế tạo ra dung dịch phục hồi thế hệ đầu tiên. Ông là vị tiền bối được vô số nhà nghiên cứu Liên Bang ngưỡng mộ, và là ân nhân được vô vàn quân nhân cùng bệnh nhân biết ơn sâu sắc.
Ông còn sở hữu vô số vinh quang và chiến công hiển hách khác, được ghi chép dày đặc đến mức kéo chuột mỏi tay cũng không thấy điểm dừng.
Sở Thu vừa chạm tay vào rìa sự thật, thì đồng thời lại bị bủa vây bởi sự hoang mang tột độ.
Ngôn Băng khi còn ở bên cạnh cô rõ ràng đảm nhận vai trò quân sư bày mưu tính kế. Sao vừa đặt chân đến kỷ nguyên tinh tế đã hóa thân thành nhà nghiên cứu rồi?
Hơn nữa, anh ta đã qua đời hơn một ngàn năm, vậy tại sao Quân bộ lại tường tận về cô đến thế?
Chu Tu Viễn lên tiếng: "Sở Thu, trí nhớ của cô có vấn đề gì không?"
Anh không đến mức hoang tưởng mà cho rằng người Sở Thu nhận là phó đội trưởng thực sự là nhân vật lịch sử từ ngàn năm trước. Anh chỉ nghi ngờ cô đã bị cấy ghép những ký ức kỳ quái nào đó.
Với sự tiến bộ của dị năng, hay công nghệ của Liên Bang và Đế quốc, việc này hoàn toàn có thể thực hiện được.
Là một quân sư, Chu Tu Viễn vốn dĩ đã quen suy nghĩ sâu xa. Lúc này, đầu anh lại nảy ra vô vàn thuyết âm mưu, thậm chí còn tự hỏi liệu có bàn tay của thế lực Đế quốc nhúng vào chuyện này hay không.
Ngôn Tư Niên không nghĩ xa xôi như vậy, anh chỉ hỏi điều mà bản thân luôn canh cánh trong lòng: "Tại sao cô lại đinh ninh Ngôn Băng là phó đội trưởng của mình?"
Nếu thực sự bị cấy ghép một ký ức kỳ lạ nào đó, thì với thân phận là Viện trưởng đời đầu của Viện Nghiên cứu Liên Bang, Ngôn Băng trong tâm trí Sở Thu đáng lẽ phải thuộc về Viện Nghiên cứu. Mắc mớ gì lại liên quan đến đội trưởng với phó đội trưởng?