[Làm Nông] Gây Dựng Lam Tinh Từ Con Số

Chương 171



 

Ngôn Tư Niên đáp: "Vì bản thân Trùng tộc phát ra một lượng bức xạ khổng lồ. Loại bức xạ này làm hội chứng cuồng bạo thêm trầm trọng."

 

Hội chứng cuồng bạo vốn không có một tiêu chuẩn đo lường cụ thể. Liên Bang phải thông qua nhiều năm nghiên cứu mới định lượng được tiêu chuẩn này dưới dạng chỉ số cuồng bạo.

 

Chu Tu Viễn tiếp lời: "Trải qua bao nhiêu năm, Liên Bang đã nghiên cứu ra lá chắn phòng hộ có khả năng cản một phần bức xạ từ Trùng tộc. Nhưng những lá chắn này rất khó ứng dụng trên chiến trường..."

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Khởi động lá chắn phòng hộ ngốn một lượng năng lượng khổng lồ. Việc sử dụng cơ giáp vốn dĩ đã tiêu tốn năng lượng. Cơ giáp càng lớn, càng nặng thì càng tốn nhiều năng lượng. Chính vì vậy, mỗi cỗ cơ giáp đều được tính toán năng lượng vừa khít, cùng lắm chỉ mang theo một, hai viên năng lượng dự phòng.

 

Binh lính điều khiển cơ giáp phải tiêu hao thể lực và tinh thần lực nhất định. Khi năng lượng dự phòng cạn kiệt cũng là lúc thể lực và tinh thần lực của họ đạt đến giới hạn, cần phải nghỉ ngơi.

 

Vật liệu chế tạo không gian lưu trữ rất có hạn. Để tối ưu hóa nguồn tài nguyên, những không gian lưu trữ này thường chỉ được trang bị cho cơ giáp từ cấp S trở lên và các chiến binh tinh nhuệ. Những người khác không thể cất giữ năng lượng dự phòng trong không gian lưu trữ.

 

Nhằm giảm thiểu tiêu hao năng lượng, dồn toàn lực vào việc tiêu diệt Trùng tộc, các chiến binh Liên Bang không bao giờ bật lá chắn phòng hộ của cơ giáp. Dần dà, chức năng này cũng bị gỡ bỏ khỏi cơ giáp.

 

Những điều này, chỉ những ai từng theo học trường quân đội hoặc những chuyên gia đam mê cơ giáp mới nắm rõ.

 

Sở Thu có hứng thú với cơ giáp, nhưng bận rộn với công cuộc tái thiết Lam Tinh và kiếm tiền nên chưa có thời gian rảnh. Nghe Chu Tu Viễn giải thích, cô lập tức hiểu ra vấn đề.

 

"Tôi thấy câu nói 'vạn vật tương sinh tương khắc' rất có lý. Nơi nào có rắn độc thường xuất hiện, nơi đó ắt hẳn có thảo d.ư.ợ.c giải độc. Vậy liệu cách khắc chế bức xạ của Trùng tộc có nằm ngay trên chính cơ thể chúng không?"

 

Ngôn Tư Niên hiểu ý đồ của cô: "Cô định dùng Trùng tộc ngâm rượu xem có chữa được hội chứng cuồng bạo hay không à."

 

Khóe miệng Chu Tu Viễn giật giật. Dù rượu Trùng tộc có trị được hội chứng cuồng bạo thật đi chăng nữa, anh cũng chẳng dám uống cái thứ đó đâu.

 

"Chỗ chúng tôi cái gì cũng thiếu, chỉ có Trùng tộc là dư dả. Thử nghiệm này không khó, tôi sẽ cho người đi làm ngay."

 

Vừa nói, anh vừa thao tác trên quang não, truyền lệnh xuống dưới.

 

Sở Thu dặn dò thêm: "Phải phân loại rõ ràng ngâm rượu bằng Trùng tộc sống hay c.h.ế.t. Cần có nhóm đối chứng cho các khoảng thời gian ngâm khác nhau. Và đừng quên thử nghiệm trên nhiều loại Trùng tộc khác nhau nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Dù trong thâm tâm rất ác cảm với món rượu ngâm Trùng tộc, nhưng Chu Tu Viễn không đời nào lơ là chuyện này.

 

Thấy vẻ mặt không yên tâm của Sở Thu, anh vội trấn an: "Cô cứ yên tâm, loại Trùng tộc nào tôi cũng bắt một mớ. Nếu tóm sống được cả Tướng Trùng, tôi cũng sẽ tống hết vào bình ngâm rượu."

 

Ngôn Tư Niên trầm ngâm: "Chỗ chúng tôi không có loại rượu nào uống trực tiếp được. Chắc phải dùng cồn y tế pha với nước để thử nghiệm."

 

Sở Thu: "... Uống cồn y tế pha nước nhiều là ngộ độc đấy."

 

Chu Tu Viễn xua tay: "Cô đừng lo chuyện đó. Đã có dị năng giả hệ Chữa trị ở đây rồi. Hơn nữa, chúng tôi sẽ chọn những Thú tộc có khả năng kháng độc để thử nghiệm trước."

 

Bất kỳ loại t.h.u.ố.c nào trước khi tung ra thị trường đều phải trải qua vô số đợt thử nghiệm lâm sàng. Bọn họ sẽ không bỏ qua bất kỳ bước nào.

 

Rõ ràng hai người họ còn quan tâm đến sức khỏe của các quân nhân Quân đoàn 9 hơn cả Sở Thu, nên cô cũng chẳng cần nói thêm gì nữa.

 

"Thời gian eo hẹp, nếu không kịp thử nghiệm hết, thì ưu tiên ngâm những loại Trùng tộc có độc tính như bọ cạp, rết."

 

Lấy độc trị độc sao? Bốn chữ đó vụt qua trong đầu Chu Tu Viễn, nhưng anh không nói gì thêm: "Được."

 

Được Lam Tinh làm hậu phương vững chắc, những lô d.ư.ợ.c liệu quý giá liên tục được chuyển tới, mọi người không còn phải nơm nớp lo sợ về hội chứng cuồng bạo nữa. Gần đây, tỷ lệ thương vong của Quân đoàn 9 đã giảm mạnh tới bảy phần! Bảy phần đấy!

 

Số thương vong còn lại đa phần là do bị thương quá nặng trên chiến trường, không kịp cứu chữa, hoặc hy sinh trực tiếp trong lúc giao tranh.

 

Những trường hợp vì hội chứng cuồng bạo mà lôi kéo Trùng tộc tự bạo, hay cầu xin đồng đội kết liễu mình để giải thoát... đã hoàn toàn biến mất khỏi Quân đoàn 9.

 

Đừng nói là Sở Thu chỉ muốn ngâm rượu Trùng tộc. Kể cả cô có yêu cầu Chu Tu Viễn lái cơ giáp ra khắc nguyên một bông hoa lên đầu Tướng Trùng, anh cũng sẵn sàng liều mạng làm cho bằng được.