Còn Trình Mặc thì hai mắt đỏ ngầu, tay cầm trường kiếm, chĩa thẳng vào cổ Xuân Hồng.
Trong lòng ta hoảng hốt, nha đầu này là do ta đưa đến.
Nếu nàng ta thật sự c.h.ế.t dưới kiếm, lương tâm ta làm sao yên!
Ta vội lao tới, giữ c.h.ặ.t t.a.y cầm kiếm của hắn.
“Không được đâu, Mặc nhi!”
Hắn trúng t.h.u.ố.c, sắc mặt khác thường, nhưng vẫn cố giữ tỉnh táo.
“Mẫu thân, nha hoàn này không biết quy củ, muốn trèo lên giường, nhi t.ử đã cảnh cáo nàng ta nhiều lần, vậy mà nàng ta còn càng lúc càng quá đáng, lại dám hạ t.h.u.ố.c nhi t.ử, loại người này không thể giữ!”
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y hắn, ánh mắt sắc bén như d.a.o:
“Đúng! Nàng ta không thể giữ!”
“Hậu trạch xảy ra chuyện, là lỗi của ta, nên do ta xử lý!”
“Đôi tay này của con có thể nhuốm m.á.u, nhưng phải là m.á.u của loạn thần tặc t.ử! Là m.á.u của kẻ địch bên ngoài! Chứ không phải m.á.u của một nữ t.ử yếu ớt!”
Từng câu từng chữ của ta vang lên đanh thép như chuông.
Trình Mặc chấn động nhìn ta:
“Mẫu thân…”
“Nghe lời mẫu thân, buông kiếm xuống.”
Ta xoa đầu hắn, như vuốt lông một con thú nhỏ đang nổi nóng.
Dưới sự trấn an của ta, cánh tay đang giơ cao của Trình Mặc cuối cùng cũng chậm rãi hạ xuống.
Nhưng trong lòng ta lại dậy lên sóng lớn.
Bản chất của Trình Mặc giống hệt phụ thân hắn, tàn bạo, hung ác, tuyệt không phải kẻ hiền lành.
Xuân Hồng nằm dưới đất run rẩy toàn thân, nhưng đôi mắt lại nhanh ch.óng liếc ta một cái.
Khoảnh khắc đó, ta đọc được sự tính toán trong mắt nàng ta.
Quả nhiên, giây sau nàng ta gào khóc:
“Phu nhân, là người đưa ta đến đây, người không thể mặc kệ ta!”
Ánh mắt Trình Mặc khẽ động, tuy không biểu lộ, nhưng rõ ràng đã nghe lọt.
Ta lập tức cười lạnh một tiếng, đúng là con tiện tỳ.
“Ta đưa ngươi đến viện của Mặc nhi, nhưng ta bảo ngươi đi quyến rũ hắn sao? Bảo ngươi hạ t.h.u.ố.c hắn sao?!”
Giọng ta càng lúc càng cao:
“Hôm đó ta đã dặn đi dặn lại, phải hầu hạ thiếu gia cho tốt, không được vượt quá lễ nghi.”
“Nhìn người ta Thúy Bình kìa, ngoan ngoãn hiểu chuyện biết bao, lại nhìn ngươi! Thứ không lên được mặt bàn!”
Một tràng lời của ta ném xuống, Xuân Hồng lập tức sững người.
Miệng nàng ta há lớn, lại không biết biện bạch thế nào.
Quả thật ta chưa từng để lại sơ hở.
“Phu nhân!”
Nàng ta giận dữ nói:
“Người đưa chúng ta đến, chẳng phải là có ý đó sao?!”
Ta bật cười vì tức, không thèm để ý đến Xuân Hồng nữa.
Quay sang ma ma nói:
“Lôi xuống, tát miệng ba mươi cái, rồi bán đi.”
Sắc mặt Xuân Hồng trắng bệch.
Nói xong, ta lại liếc Thúy Bình:
“Nếu Xuân Hồng đã nói như vậy, ta cũng không thể giữ ngươi lại, thu dọn đồ đạc, chuyển sang viện khác.”
“Sau này trong viện thiếu gia, toàn bộ đổi thành gia đinh, không giữ lại một nha hoàn nào.”