Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 37: Bậc Tám?



Ba ngày sau, Ngô Khải Sơn trực tiếp tới gọi Long Phàm.

Cửa tĩnh thất vừa mở, Long Phàm đã nhận ra thần sắc người trước mặt khác hẳn thường ngày.

Vẫn là trường bào đen.

Vẫn là gương mặt góc cạnh lạnh như đá.

Nhưng khí tức quanh thân Ngô Khải Sơn không còn thu liễm hoàn toàn. Quanh vai và sau lưng ông ta, từng sợi vân khí xanh đen thỉnh thoảng hiện lên rồi tan đi.

Sinh Vân sơ kỳ.

Chỉ riêng dấu hiệu ấy đã đủ để Long Phàm hiểu Bắc viện đã xảy ra chuyện lớn.

“Đi.”

“Xuống tế đàn?”

Ngô Khải Sơn nhìn hắn một cái.

“Xuống rồi nói.”

Sâu trong thức hải, Mạc Dược Sinh lập tức lên tiếng:

“Đến rồi.”

Long Phàm không đáp.

Hắn thu trận bàn dưới bồ đoàn, tắt những lớp cấm chế tự bố trí rồi đi theo Ngô Khải Sơn ra ngoài.

Ba ngày qua, hắn vẫn luôn chờ động tĩnh tiếp theo từ dưới lòng đất.

Từ sau lần Cửu U Minh Hỏa truyền tới ý niệm thứ hai, nhịp hỏa dưới Bắc viện đã không còn ổn định. Có lúc một nhánh hụt mất nửa nhịp, có lúc hỏa lực đột ngột tăng mạnh rồi rút xuống, có lúc âm ý lạnh lẽo trong nguyên khí trở nên nặng hơn, khiến vài đan thất buộc phải ngừng luyện.

Những dấu hiệu ấy ghép lại chỉ có một kết luận.

Hệ dẫn hỏa đang bị lực lượng sâu hơn ảnh hưởng.

Phong cấm phía dưới đã bắt đầu thay đổi.

Và hôm nay, tình hình rõ ràng đã vượt khỏi mức Ngô gia có thể tiếp tục che giấu.

Hai người xuyên qua Bắc viện nhanh hơn mọi lần trước.

Ngô Khải Sơn đi thẳng qua khu đông bắc, xuyên ba dãy viện rồi rẽ vào hành lang bí mật. Ngay từ tầng ngoài, Long Phàm đã nhìn thấy từng tốp hộ viện Khởi Nguyên và Tụ Hoàn liên tục chạy qua, xen lẫn tu sĩ Hiển Ảnh mang ngọc lệnh truyền tin, kiểm tra các điểm trận dọc hành lang.

Không ai nói lớn.

Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến không khí càng thêm nặng nề.

Từ mấy dãy đan thất gần đó còn thoang thoảng mùi khét sau khi đan đỉnh mất khống chế.

Long Phàm vừa đi vừa thả một tầng thần thức rất mỏng xuống nền đá.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Ba nhịp.

Sắc mặt hắn dần trầm xuống.

Mạc Dược Sinh hỏi:

“Bao nhiêu?”

“Năm.”

“Ta chỉ cảm được bốn.”

“Một điểm nữa nằm ngay dưới trung tâm Bắc viện.”

Mạc Dược Sinh im lặng.

Cả hai đều biết điểm thứ năm nằm ở đâu.

Tế đàn dẫn hỏa.

Ngô Khải Sơn phía trước bất chợt lên tiếng:

“Đêm qua có ba đan thất phải phong bế.”

“Đan thất phát loạn?”

“Ừ. Một cái nổ đỉnh, hai cái bị âm hỏa nhập mạch.”

“Người thì sao?”

“Một người trọng thương. Hai người thần hồn nhiễu loạn, đến giờ vẫn chưa tỉnh.”

Long Phàm không hỏi thêm.

Như vậy đã đủ chứng minh vấn đề không còn nằm ở vài nhánh phụ.

Mà là cả gốc đang loạn.

Bức tường đá cuối hành lang mở ra.

Một luồng nhiệt pha âm lạnh lập tức tràn lên, mạnh hơn trước rõ rệt.

Ngay khi bước vào hành lang ngầm, hạt nhân xanh ngọc của Mộc hệ Dị Nguyên Căn trong đan điền Long Phàm đã tự động rung nhẹ. Từng tia sinh cơ lan quanh thức hải.

Căn hạch hỏa hệ đỏ tím cũng động.

Còn hố đen xoay nhanh thêm một vòng rồi chậm lại, như vừa cảm nhận được thứ quen thuộc.

Long Phàm lập tức vận chuyển Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết, kéo toàn bộ khí tức quanh thân xuống mức thấp nhất.

“Đừng để lộ.” Mạc Dược Sinh nhắc.

“Ta biết.”

Càng xuống sâu, dao động càng rõ.

Khi đi qua thạch điện có hồ hỏa dịch, Long Phàm dừng mắt nửa nhịp.

Mặt hồ đỏ sẫm liên tục dâng lên từng đợt sóng lớn. Mỗi lần mặt hồ gợn lên, hỏa tức trong không khí lại tăng mạnh, còn tia âm ý ẩn bên trong càng bám sâu vào thần thức.

Mấy cột trận quanh hồ cũng chớp sáng liên tục. Nguyên quang đỏ tím đã mất đi nhịp thống nhất.

Ngô Khải Sơn vừa đi qua đã hỏi:

“Lại lệch?”

Một hộ viện lập tức chắp tay.

“Đúng. Ba nhịp trước vừa chỉnh, giờ đã lệch lại.”

“Giữ vị trí.”

“Rõ.”

Ngô Khải Sơn không dừng.

Long Phàm tiếp tục đi, nhận định trong lòng càng thêm chắc chắn.

Không phải từng nhánh tự loạn.

Mà là phần gốc đang kéo lệch cả hệ thống.

Khi bước vào thạch điện dẫn hỏa, Long Phàm vừa qua cửa đã nheo mắt.

Khác hoàn toàn những lần trước.

Mười hai cột đá đen quanh đại điện đều đang phát sáng. Từng đường nguyên quang đỏ tím trở nên dày hơn, căng hơn.

Ba tầng tế đàn giữa điện rung theo từng nhịp nhỏ. Trận văn trên mặt đá chỗ sáng chỗ tối, không còn đồng đều.

Chín sợi xích đá nối cổ đỉnh với các cột trận liên tục ngân lên.

Ông—

Ông—

Mỗi lần rung, không gian quanh cổ đỉnh đều méo nhẹ.

Dưới đáy đỉnh, hỏa quang đen tím cũng xuất hiện dày hơn. Không còn chỉ là một tia thoáng qua, mà đã biến thành những vệt ngắn lúc hiện lúc tắt, như có thứ gì đó phía dưới đang liên tục thử chạm vào lớp khóa.

Trong điện đã có đủ người.

Ngô Tẫn đứng gần cổ đỉnh trung tâm.

Ngô Tố Tâm đứng phía đông tế đàn, quanh thân lơ lửng bảy viên dược châu xanh nhạt, liên tục tỏa thanh quang ổn định thần hồn và hỏa ý.

Ngô Thanh Trúc đứng thấp hơn, hai tay giữ một khối ngọc bàn xanh trắng. Trên mặt ngọc bàn, năm điểm đỏ đang nhấp nháy, tương ứng với những nhánh hỏa mạch đang phát loạn.

Ngô Khải Sơn vừa bước vào đã đi thẳng sang phía tây nam tế đàn.

Long Phàm nhìn quanh.

Không thấy Ngô Chấn Hạc.

Mạc Dược Sinh nói:

“Sinh Vân trung kỳ chưa tới.”

Ánh mắt Long Phàm hơi dừng, hắn đáp:

“Ta nghĩ, chưa tới mức cần lão.”

Ngô Tẫn thấy hắn liền gọi:

“Lại đây.”

Long Phàm bước tới.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Hai canh giờ trước, Tầng Cửa Thứ Ba tự rung ba lần.”

Ánh mắt Long Phàm lập tức sâu xuống.

“Không ai mở?”

“Không.”

Ngô Tẫn nhìn sang ngọc bàn trong tay Ngô Thanh Trúc.

“Năm nhánh cùng lệch sau lần rung thứ ba.”

Năm điểm đỏ vẫn chớp sáng liên tục.

Mạc Dược Sinh trầm giọng:

“Phong cấm đang kéo ngược.”

Long Phàm cũng nghĩ vậy.

Ngô gia dùng hệ dẫn hỏa để rút lực lượng từ phía dưới nuôi Bắc viện. Còn phong cấm cổ sâu hơn dường như đang hút ngược lực từ hệ dẫn để tự duy trì hoặc điều chỉnh.

Hai hệ thống đang giằng nhau.

Thế cân bằng đã gần vỡ.

Ngô Tẫn nhìn thẳng Long Phàm.

“Ta cần ngươi xuống Tầng Cửa Thứ Ba, dừng ở bậc thứ bảy.”

“Vẫn vị trí lần trước?”

“Không. Lần này chạm vào cổ trận.”

Không khí quanh đó lập tức trầm xuống.

Đây chính là bước tiếp theo đã được nhắc tới từ trước.

Không chỉ nhìn.

Không chỉ nghe.

Mà là trực tiếp chạm vào.

Mạc Dược Sinh cười lạnh:

“Bọn chúng đẩy ngươi xuống nhanh thật.”

Long Phàm chỉ hỏi:

“Muốn ta làm gì?”

“Không ép, không phá, không dùng hỏa.” Ngô Tẫn nói. “Chỉ dùng mộc hệ chân tức tiếp xúc. Ta cần biết điểm lệch thật sự nằm ở đâu.”

Long Phàm hiểu.

Ngô gia vẫn không đọc được hoàn chỉnh phong cấm cổ.

Còn hắn chính là chìa khóa duy nhất có thể dò sâu vào trong đó.

“Có chuẩn bị?”

Ngô Tố Tâm phất tay.

Một khay đá bay tới.

Trên đó có Thanh Tâm Áp Hỏa Đan, Định Thần Phù, Huyền Hỏa Tỏa Mạch Tuyến, Khóa Thần Hoàn, Tán Hồn Ngọc và một miếng ngọc trắng mỏng hình tam giác.

Long Phàm nhìn món cuối cùng.

“Đây là?”

“Đoạn Mạch Ngọc. Nếu cổ trận phản phệ theo chân tức của ngươi, nó sẽ tự cắt liên kết, không cho phản lực chạy thẳng vào đan điền.”

Mạc Dược Sinh nói:

“Có tác dụng.”

Long Phàm gật đầu.

Hắn nuốt Thanh Tâm Áp Hỏa Đan, dán Định Thần Phù lên cổ tay trái, quấn Huyền Hỏa Tỏa Mạch Tuyến ba vòng bên phải, đeo Khóa Thần Hoàn, đặt Tán Hồn Ngọc trước ngực rồi buộc Đoạn Mạch Ngọc sát cổ tay.

Ngô Tẫn bước lên bậc thứ hai của tế đàn.

“Mở cửa.”

Ngọc bội bên hông lão sáng lên.

Ba đạo ấn thức lần lượt kết thành.

Trận văn đổi nhịp.

Mười hai cột trận đồng thời tối đi nửa sát na.

Chín sợi xích đá kéo căng.

Cổ đỉnh rung lên.

Ầm—

Vòng trận trung tâm chậm rãi tách ra.

Tầng Cửa Thứ Ba mở.

Một luồng âm lực lập tức tràn lên như thủy triều lạnh, mạnh hơn trước ít nhất một tầng.

Vòng ngọc hộ thần trên cổ tay Ngô Thanh Trúc lập tức sáng lên.

Ngô Tố Tâm phất tay. Một viên dược châu bay lên trên đầu nàng, thanh quang tỏa xuống, ngăn âm ý xâm nhập thần hồn.

Ngô Khải Sơn bước lên.

Vân khí xanh đen quanh thân ông dâng ra, kéo thiên địa nguyên khí từ bốn phía hội tụ, tạo thành một vùng thế lực phủ quanh Tầng Cửa Thứ Ba, ép luồng âm ý không thể tản quá xa.

Ngô Tẫn quay đầu.

“Xuống.”

Long Phàm bước vào.

Bậc thứ nhất, âm ý quấn lên chân.

Bậc thứ hai, Định Thần Phù sáng nhẹ.

Bậc thứ ba, Khóa Thần Hoàn lạnh xuống.

Bậc thứ tư, Tán Hồn Ngọc rung lên.

Bậc thứ năm, mộc hệ chân tức tự động lan quanh thức hải.

Bậc thứ sáu, hố đen xoay nhanh.

Bậc thứ bảy.

Long Phàm dừng lại.

Đây là nơi ba ngày trước Cửu U Minh Hỏa từng truyền tới ý niệm “mở ra”.

Nhưng hôm nay không có tiếng gọi.

Chỉ có từng nhịp rung nặng nề từ sâu bên dưới truyền lên.

Ầm.

Một nhịp.

Ầm.

Lại một nhịp.

Ba lớp cổ trận xám đen trên vách cũng rung theo.

Lớp ngoài còn tương đối nguyên vẹn.

Lớp giữa đã mòn nhiều chỗ.

Còn lớp sâu nhất xuất hiện vài đường nứt cũ rõ ràng.

Ngô Tẫn nói từ phía trên:

“Bên trái.”

Long Phàm nhìn sang mảng cổ trận đang sáng hơn.

“Chạm.”

Mạc Dược Sinh lập tức nhắc:

“Chậm.”

Long Phàm đưa tay trái ra, chỉ tụ một lớp mộc hệ chân tức cực mỏng trên đầu ngón rồi chạm vào trận văn.

Ông—

Cả cánh tay lập tức tê cứng.

Hàng trăm nhịp lực khác nhau đồng thời truyền qua đầu ngón tay.

Một lớp ép xuống.

Một lớp giữ ngang.

Một lớp kéo ngược.

Ba tầng cổ trận khớp vào nhau, vừa đối kháng vừa bù lực cho nhau.

Long Phàm nhắm mắt cảm nhận.

Chỉ sau vài nhịp, hắn đã nhận ra điều bất thường.

Lực kéo không bắt nguồn từ ba lớp cổ trận.

Nó nằm sâu hơn.

Mỏng hơn.

Nhưng mỗi lần xuất hiện, cả ba tầng trận văn đều bị kéo lệch theo cùng một hướng.

Long Phàm mở mắt.

“Ngô Tẫn.”

“Thế nào?”

“Bên trái không phải điểm gốc.”

“Ở đâu?”

“Phía dưới.”

“Bao sâu?”

“Không rõ. Nhưng không phải ba lớp này tự lệch. Có một lực lượng sâu hơn đang kéo chúng.”

Ngô Tố Tâm nhìn sang Ngô Tẫn.

Ngô Khải Sơn cũng hơi nghiêng đầu.

Ngô Tẫn im lặng một nhịp.

“Tiếp tục.”

Long Phàm đưa thêm một sợi mộc hệ chân tức cực mảnh, men theo nhịp vận hành của lớp ngoài, xuyên qua lớp giữa rồi tiến sát lớp thứ ba.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Ba nhịp.

Ngay khi sợi chân tức chạm tới đường trận sâu nhất, một dao động kỳ lạ đột nhiên truyền ngược trở lại.

Mỏng.

Thanh.

Tinh thuần đến mức gần như không lẫn một tia tạp chất.

Không phải hỏa tức.

Không phải chân tức.

Cũng không giống thiên địa nguyên khí của Thiên Long Tinh.

Một mảnh tri thức trong truyền thừa chợt hiện lên trong đầu Long Phàm.

Linh khí?

Ý niệm ấy vừa xuất hiện—

ẦM!

Một tiếng nổ trầm lập tức truyền lên từ sâu dưới chân hắn.

Ba lớp cổ trận đồng thời rung mạnh.

Những đường trận vốn khớp chặt vào nhau bắt đầu trượt lệch. Một khe đen rất mỏng xuất hiện giữa lớp thứ ba và tầng đá phía dưới.

Luồng khí kỳ lạ kia lập tức theo khe hở tràn lên.

Long Phàm cứng người.

Chỉ một hơi, hắn đã cảm thấy kinh mạch trong cơ thể tự động mở rộng.

Hố đen trong đan điền lập tức phản ứng.

Ầm!

Lực hút suýt mất khống chế.

Long Phàm cưỡng ép ghìm lại.

Trong đầu, những mảnh thông tin truyền thừa từ quả cầu đen đồng thời hiện lên.

Không sai.

Chính là linh khí.

Loại lực lượng từng được nhắc tới trong truyền thừa, nhưng chưa từng xuất hiện trên Thiên Long Tinh, lại đang tồn tại sâu dưới Tầng Cửa Thứ Ba.

Tại sao?

Long Phàm không có thời gian nghĩ tiếp.

Bởi cùng lúc linh khí trào lên, Cửu U Minh Hỏa phía dưới hoàn toàn bùng nổ.

ẦM!

Một cột hỏa quang đen tím phun thẳng qua khe.

Ba lớp cổ trận rung dữ dội.

Ngô Khải Sơn quát:

“Trụ thứ chín lệch!”

Ngô Tẫn lập tức đổi ấn.

“Giữ!”

“Ta đang giữ!”

Vân tầng xanh đen quanh Ngô Khải Sơn dâng lên. Thiên địa nguyên khí từ bốn phía bị kéo tới, đồng loạt ép vào bốn cột trận phía tây.

Trên ngọc bàn trong tay Ngô Thanh Trúc, năm điểm đỏ biến thành sáu.

Rồi bảy.

Rồi tám.

“Phía nam cũng lệch!”

“Đông viện mất nhịp!”

Một điểm đỏ đột nhiên phụt tắt.

Sắc mặt Ngô Thanh Trúc trắng đi.

“Một nhánh đã đứt!”

Ngô Tẫn lấy ra một miếng ngọc phù đen rồi bóp vỡ.

Rắc!

Một dao động vô hình xuyên ra ngoài thạch điện.

Chưa tới mười nhịp, thiên địa nguyên khí ngoài cửa điện bỗng chậm lại.

Một bóng người bước vào.

Trường bào nâu đen.

Tóc hoa râm.

Là Ngô Chấn Hạc.

Sinh Vân trung kỳ.

Ngô Tẫn không quay đầu.

“Khải Sơn, tiếp tục giữ phía tây.”

“Được.”

“Chấn Hạc, trấn trung tâm!”

Ngô Chấn Hạc chỉ nhìn tình hình một lần rồi bước thẳng tới sau cổ đỉnh.

Vân tầng xám sẫm bắt đầu sinh ra quanh thân lão.

Mỏng hơn vân tầng của Ngô Khải Sơn.

Nhưng vừa xuất hiện, thiên địa nguyên khí trong toàn bộ thạch điện lập tức tự phân thành từng luồng, từng lớp.

Một luồng chảy vào cổ đỉnh.

Một luồng trấn xuống Tầng Cửa Thứ Ba.

Một luồng phủ lấy sáu cột trận phía đông.

Ngô Khải Sơn mượn thế để tăng lực.

Ngô Chấn Hạc đã có thể phân thế, dẫn thế và ép thế.

Hai lực lượng đồng thời trấn xuống.

Một bên, lực lượng dưới cổ trận đang đẩy ba tầng phong cấm trượt lệch.

Một bên, hệ dẫn hỏa của Ngô gia cố giữ chúng tại vị trí cũ, không cho toàn bộ trận thế tan vỡ.

Hai hệ thống lập tức cắn vào nhau.

Và khe lệch xuất hiện.

Long Phàm nhìn thấy.

Ngay phía trên bên phải.

Giữa tầng dẫn hỏa do Ngô gia dựng và cổ trận sâu phía dưới.

Đúng vị trí hắn đã suy đoán.

Mạc Dược Sinh gần như quát:

“Long Phàm!”

“Chưa.”

“Còn chưa?”

“Chưa đủ gần.”

Hắn vẫn đang đứng ở bậc thứ bảy.

Khe đã mở, nhưng điểm thuấn di còn quá xa.

Nếu cưỡng ép xuyên vào từ đây, sai số quá lớn.

Hắn cần xuống sâu hơn.

Long Phàm lập tức ngẩng đầu.

“Ngô Tẫn!”

“Điểm lệch nằm ở phía dưới.”

Ngô Tẫn biến sắc.

“Ngươi muốn xác định?”

“Muốn xác định phải xuống.”

Ngô Chấn Hạc lập tức nhìn Long Phàm.

“Ngươi muốn xuống đâu?”

“Bậc thứ tám.”

“Không được.”

Ngô Chấn Hạc từ chối ngay.

Long Phàm lạnh giọng:

“Vậy các ngươi tự tìm.”

Ầm!

Một cột trận lại rung mạnh.

Ngô Khải Sơn quát:

“Không còn nhiều thời gian!”

Ngô Tẫn nhìn Long Phàm.

Rồi nhìn cổ đỉnh.

Một nhịp.

Hai nhịp.

“Cho hắn xuống!”

Ngô Chấn Hạc quay đầu.

“Ngô Tẫn!”

“Không tìm được điểm lệch, chúng ta không xử lý nổi!”

Ngô Tẫn quát lại:

“Cho hắn xuống!”

Sắc mặt Ngô Chấn Hạc lạnh tới cực điểm.

Nhưng lão không ngăn nữa.

Long Phàm rút tay.

Quay người.

Bước xuống bậc thứ tám.

Ầm!

Ngay khi chân hắn chạm xuống, Định Thần Phù trên cổ tay lập tức sáng rực. Khóa Thần Hoàn siết mạnh, còn Tán Hồn Ngọc liên tục rung lên trước ngực.

Âm ý nơi này mạnh hơn bậc thứ bảy gần một nửa.

Nhưng khoảng cách đã đủ.

Khe lệch chỉ còn cách hắn ba trượng.

Một lần thuấn di là có thể xuyên qua.

Nhưng hắn phải canh đúng thời điểm.

Ngô Tẫn hỏi:

“Thấy chưa?”

“Chờ một chút. Ta đang dò.”

Long Phàm nhắm mắt.

Hắn thật sự đang dò.

Không phải diễn.

Muốn đoạt hỏa, hắn phải biết chính xác nhịp mở.

Một.

Hai.

Ba.

Tầng dẫn hỏa co lại.

Lúc này, Ngô Tẫn cũng buộc phải tham gia ép trận. Vân tầng đỏ thẫm quanh thân lão dâng lên, khí tức Sinh Vân sơ kỳ hoàn toàn bộc phát.

Nhịp thứ tư.

Cổ trận đẩy lên.

Nhịp thứ năm.

Ngô Khải Sơn ép xuống.

Nhịp thứ sáu.

Ngô Chấn Hạc điều thế.

Nhịp thứ bảy.

Khe lệch xuất hiện.

Long Phàm mở mắt.

Nhớ rồi.

Bảy nhịp.

Cứ mỗi bảy nhịp, khe lệch sẽ xuất hiện một lần.

Nhưng chưa đủ rộng.

Phải có một biến động mạnh hơn.

Như cảm nhận được suy nghĩ của hắn, Cửu U Minh Hỏa phía dưới đột nhiên bùng lên, chủ động đánh mạnh vào phong cấm.

ẦM!

Một cột hỏa quang đen tím đánh thẳng lên đáy cổ đỉnh.

Cổ đỉnh rung dữ dội.

Chín sợi xích đá đồng thời kéo căng.

Trụ thứ chín—

Rắc!

Vết nứt kéo dài dọc thân trụ.

Sắc mặt Ngô Khải Sơn đổi hẳn. Vân tầng xanh đen quanh thân ông bùng lên toàn lực.

“Trụ thứ chín sắp vỡ!”

Ngô Chấn Hạc quát:

“Ta giữ trung tâm!”

Tu vi Sinh Vân trung kỳ hoàn toàn bộc phát.

Vân tầng xám sẫm lập tức phủ lấy nửa thạch điện. Thiên địa nguyên khí từ mọi hướng bị kéo tới, ép thẳng xuống cổ đỉnh.

Ngô Tẫn liên tục đổi ấn, vân tầng đỏ thẫm dâng cao.

Ngô Tố Tâm tung toàn bộ bảy viên dược châu. Vân khí vàng nhạt quanh thân bà đồng thời mở rộng, hòa vào thanh quang của dược châu, phủ lấy chín sợi xích đá.

Ngô Thanh Trúc dồn toàn bộ chân tức vào ngọc bàn, tiếp tục theo dõi những nhánh hỏa mạch còn lại.

Tất cả đồng thời hành động.

Không ai còn nhìn Long Phàm.

Và nhịp thứ bảy tới.

Khe lệch xuất hiện.

Lần này rộng hơn trước.

Mạc Dược Sinh chỉ nói một chữ:

“Đi!”

Đường văn của Thái Hư Dị Cốt sáng lên tới cực hạn.

Long Phàm biến mất.

Không ai kịp phản ứng.

Bởi từ đầu tới cuối, không ai nghĩ một tu sĩ Tụ Hoàn viên mãn lại dám chủ động lao vào giữa phong cấm.

Thân ảnh Long Phàm xuyên qua khe lệch.

Không gian méo đi.

Một lực ép khủng khiếp lướt qua thân thể.

Huyền Hỏa Tỏa Mạch Tuyến cháy rụi.

Đoạn Mạch Ngọc tan thành vô số điểm sáng nhỏ.

Rồi tất cả biến mất.