Một tiếng ho nhẹ vang lên, Tô Nam Tịch lập tức đẩy Dịch Hành ra, lúng túng thoát khỏi vòng tay anh. Dịch Hành nhìn đôi gò má đỏ bừng của cô gái nhỏ, khóe miệng khẽ cong lên đầy ý cười.
"Hai người có thể chú ý một chút không, ở đây người qua kẻ lại đông thế này cơ mà." Trần Mạt đứng ở cửa, đưa hai túi kem qua: "Nè, mời hai người ăn kem."
Dịch Hành đón lấy túi kem, tùy ý buông hai chữ: "Cảm ơn."
"Khách khí quá." Trần Mạt thấy Tô Nam Tịch bên cạnh hơi phồng má, đầu cúi gằm vẻ thẹn thùng, bỗng nhiên nổi hứng muốn trêu chọc.
"Nam Tịch bảo bối ơi ~" Cô đi đến trước mặt Nam Tịch, dùng ngón trỏ nâng cằm cô lên, ép cô phải ngẩng đầu: "Nam Tịch bảo bối đáng yêu của chị, nhìn em thế này làm 'tỷ tỷ' đây ngứa ngáy hết cả lòng. Nào, gọi một tiếng chị nghe thử xem."
Tô Nam Tịch trợn tròn mắt, quả thực không thể tin nổi vào tai mình.
"Chậc." Dịch Hành đưa tay chen vào giữa hai người, một tay giữ lấy vai Nam Tịch đẩy nhẹ về phía sau, khiến tay Trần Mạt cũng thuận thế rơi xuống. Anh nói: "Không phải ai cũng giống Tần Ngọc Châu, thích cái sở thích đặc thù này của em đâu."
"Thích chứ." Trần Mạt c.ắ.n một miếng kem, đáp trả ngay lập tức: "Dịch học trưởng, em khuyên anh một câu, đừng có chiếm hữu quá mức, cũng đừng đa nghi quá nặng, Nam Tịch nhà em không thích kiểu nam sinh như vậy đâu nhé."
Tô Nam Tịch nhận thấy lực tay đang giữ trên vai mình nặng thêm vài phần, cô nghiêng đầu nhìn người đang "hộ" mình. Sắc mặt Dịch Hành không hẳn là lạnh lùng, nhưng có vẻ anh đã bị lời nói của Trần Mạt tác động.
"Mạt Mạt." Cô mở lời gọi Trần Mạt đang thảnh thơi ăn kem trước mặt: "Tớ chưa bao giờ nói thế cả."
Trần Mạt thu hết phản ứng của hai người vào mắt, cười nói: "Đúng rồi, em chưa nói, là chị nói bừa đấy."
"Mau ăn kem đi không lát nữa chảy hết bây giờ." Nói xong, cô xoay người đi vào trong nhà: "Hai người các người đứng ngoài này không thấy nóng à? Vào trong mà thổi điều hòa đi."
Mãi đến khi bóng dáng Trần Mạt khuất hẳn, Tô Nam Tịch vẫn thấy Dịch Hành chưa có ý định buông vai mình ra. Cô quay sang nhìn anh, cẩn thận dịch cánh tay anh ra: "Hay là chúng ta vào..." trong đi.
"Anh chiếm hữu lắm à?"
"Không ạ."
Nói xong hai chữ này, chính Nam Tịch cũng kinh ngạc về khả năng phản ứng của mình, quả thực là trình độ đáng được trao giải.
"Anh đa nghi lắm sao?"
"Không nặng lắm ạ." Nếu anh có thể tin tưởng em thêm một chút thì tốt.
"Em nói dối." Dịch Hành giơ tay véo nhẹ cái má đỏ hồng của Nam Tịch: "Tô Nam Tịch, anh muốn nghe lời thật lòng."
Cái người này còn lấn tới nữa.
Nam Tịch gạt tay anh ra, nhẹ nhàng xoa má mình: "Nói dối thì anh không vui, mà nói thật thì anh lại không..."
Cô đột nhiên khựng lại. Hai người bốn mắt nhìn nhau, cô trân trối nhìn toàn bộ quá trình biến đổi trong ánh mắt Dịch Hành, từ trong trẻo đến thâm trầm, từ nóng bỏng đến lạnh lẽo.
"Em không thích đúng không?"
Giọng Dịch Hành lạnh căm, khiến hơi nóng trên mặt Nam Tịch dần tan biến. Cô gồng mình trước ánh nhìn đầy áp lực kia, khẽ thốt ra hai chữ: "Một chút."
Là anh muốn nghe lời thật lòng mà. Cô chỉ đang thỏa mãn yêu cầu của anh thôi.
"Nhưng em không có không thích anh." Nam Tịch bổ sung: "Chỉ là, anh cứ hay không tin lời em nói."
Ngoại trừ việc mức độ tin tưởng của Dịch Hành dành cho cô hơi thấp ra, thì những mặt khác đều không chê vào đâu được. À, không đúng, còn một điểm nữa, đó là hơi ấu trĩ. Nhưng Nam Tịch thấy cái sự "ấu trĩ" của Dịch Hành lại rất đúng mực, vừa đáng yêu lại vừa khiến người ta thấy anh là người đáng tin cậy.
"Sau này anh sẽ sửa, được không?"
Tim Nam Tịch run lên một nhịp, giây phút này cô hơi hối hận vì đã nói ra những lời đó. Dịch Hành hiện giờ mang lại cho cô cảm giác tội nghiệp và yếu thế, nhưng Dịch Hành mà cô biết không nên như thế này.
Trong tình cảm, cô không cần anh phải vì mình mà thay đổi hay hy sinh bất cứ điều gì. Cô tiến lên một bước, hai tay nhẹ nhàng đặt lên cánh tay anh, nhón chân lên, dùng ch.óp mũi khẽ chạm vào mũi anh, đôi môi hai người cũng khẽ lướt qua nhau trong thoáng chốc.
Giọng cô mềm mại: "Học trưởng, em không chỉ thích mặt tốt của anh, em thích toàn bộ con người anh."
Hành động và lời nói của Nam Tịch khiến lòng Dịch Hành chấn động, các tế bào như bùng nổ, nhịp tim lạc điệu hoàn toàn. Cây đại thụ trong lòng anh lại đ.â.m chồi nảy lộc mạnh mẽ. Cô quả thực luôn dẫm trúng tim đen của anh một cách tinh tế. Như thế này thì làm sao anh không chìm đắm cho được?
Đầu óc anh bị hình bóng Nam Tịch chiếm trọn, đôi mắt chỉ còn thấy mỗi mình cô, bên tai vang vọng lời cô nói: "Em có thể cảm nhận được những cảm xúc nhỏ của anh, anh chỉ cần tin tưởng em thêm một chút là được rồi."
Cô không vì anh chiếm hữu hay đa nghi mà ghét anh. Cô nói cô thích toàn bộ con người anh. Cô nói chỉ cần anh tin cô thêm một chút. Sao cô có thể đáng yêu đến thế? Chỉ muốn ôm c.h.ặ.t cô vào lòng thôi.
Nghĩ là làm, Dịch Hành liền siết c.h.ặ.t cô: "Tô Nam Tịch, sao em lại đáng yêu đến thế cơ chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dịch Hành và Tô Nam Tịch vốn định 6 giờ chiều sẽ xuất phát về trường, nhưng không ngờ thời tiết thay đổi đột ngột, một cơn bão lớn ập đến. Thế giới đang sáng sủa nhanh ch.óng bị bóng tối bao phủ, một cảm giác áp bức từ trên trời giáng xuống.
Cuồng phong gào thét, âm thanh sắc lạnh như muốn xé toang vạn vật. Đây là lần đầu tiên Nam Tịch trải qua một cơn bão lớn thế này. Cô đứng bên cửa sổ, những hạt mưa to như hạt đậu đập thình thịch vào lớp kính.
Lòng cô không khỏi run sợ. Trước đây chỉ thấy bão qua màn hình điện thoại, giờ tận mắt chứng kiến, cô cảm giác như ngày tận thế đang đến.
"Thình thịch."
Tiếng đập cửa khiến Nam Tịch sực tỉnh, cô nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh ra mở cửa. Thấy người tới, cô khẽ hỏi: "Có chuyện gì thế anh?"
"Anh hơi sợ."
Thấy người trước mặt không có ý định nói tiếp, Nam Tịch nhướn mày: "Rồi sao nữa ạ?"
"Chậc." Dịch Hành tặc lưỡi một cái, anh đẩy cửa bước thẳng vào phòng: "Tô Nam Tịch, em thật vô tâm. Anh đã bảo là anh sợ rồi mà em chẳng biết thương anh gì cả, không mời anh vào ngồi một lát sao?"
"..."
Thì anh cứ nói thẳng ra là được mà. Sau khi đóng cửa, Nam Tịch định ngồi xuống chiếc sofa đơn cạnh Dịch Hành, nhưng m.ô.n.g chưa kịp chạm ghế đã bị một câu nói chặn lại.
"Lại đây, ngồi cùng anh."
Nhưng cái ghế anh đang ngồi cũng là ghế đơn, hai người ngồi sẽ rất chật. Nam Tịch khựng lại, đầu óc quay cuồng suy nghĩ.
"Tô Nam Tịch, anh sợ, em không nên ôm an ủi anh một chút sao?"
Đầu óc Nam Tịch trở nên hỗn loạn. Một phiên bản tí hon của cô bỗng hiện lên trong tâm trí, bay vòng quanh rồi ngồi lên vai Dịch Hành, cười với cô: "Nam Tịch, qua đó đi, chỉ là ôm an ủi thôi mà."
Nam Tịch cảm thấy mình đang bị dụ dỗ, nhưng đôi chân lại không nghe lời, cứ như có một sức mạnh nào đó thôi thúc cô tiến bước. Đến khi đứng trước mặt Dịch Hành, cô mới chợt tỉnh. Chỉ là khi cô định lùi lại thì cổ tay đã bị một bàn tay ấm áp nắm lấy. Theo một lực kéo, cô trực tiếp ngồi nghiêng lên đùi Dịch Hành.
Thấy Nam Tịch ngơ ngác như hồn lìa khỏi xác, Dịch Hành chợt nở nụ cười tà mị, bàn tay đặt lên eo cô. Anh chưa kịp làm gì thì Nam Tịch đã đè c.h.ặ.t t.a.y anh lại: "Anh mà dám làm càn là biến ra ngoài ngay lập tức đấy!"
Dịch Hành cười khổ, ngoan ngoãn dời tay đi: "Không dám."
Anh lấy chiếc chăn mỏng trên lưng ghế phủ lên người cả hai. Khoảng cách lúc này vô cùng thân mật. Một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, cánh tay Dịch Hành siết c.h.ặ.t lấy Nam Tịch, ép cô tựa vào vai mình.
"Tô Nam Tịch, em không thể giả vờ yếu đuối một chút được sao?"
Hai tay Nam Tịch vòng qua cổ anh, đầu tựa vào vai anh. Cô thực ra rất sợ, nhưng chẳng hiểu sao, chỉ cần có Dịch Hành ở bên cạnh, nỗi sợ hãi kia bỗng tan biến sạch sành sanh.
Lát sau, cô mới chậm rãi thốt ra một câu: "Em rất sợ."
Không gian im lặng vài giây, rồi tiếng cười khẽ của Dịch Hành vang lên bên tai cô, cô cảm nhận rõ l.ồ.ng n.g.ự.c anh đang rung động.
"Diễn giả trân." Dịch Hành nhận xét.
Chính anh bảo cô giả vờ, giờ lại chê cô diễn giả. Yêu cầu thật là nhiều. Nam Tịch lười chẳng buồn đôi co. Cô ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh, vùi đầu vào hõm cổ anh, khẽ thở ra hơi ấm: "Học trưởng, anh đừng sợ, có em ở đây rồi."
Cả người Dịch Hành cứng đờ. Giọng nói mềm mại ấm áp nơi cổ khiến m.á.u trong người anh sôi sục. "Mẹ kiếp", anh c.h.ử.i thề một tiếng nhỏ, rồi ôm c.h.ặ.t lấy người trong lòng như muốn khảm cô vào cơ thể mình.
"Nhẹ... nhẹ tay thôi." Nam Tịch bị anh siết đau, không nhịn được mà kêu lên.
Dịch Hành cọ cọ mặt vào đầu cô, giọng khàn khàn: "Tô Nam Tịch, đêm nay anh muốn ngủ cùng em."
Lời vừa dứt, mắt Nam Tịch trợn ngược lên vì kinh ngạc. Cô lập tức nhảy khỏi lòng Dịch Hành: "Không được! Anh ra ngoài đi!"
Vì đang quấn chăn trên người nên lúc tiếp đất cô suýt thì ngã nhào. Dịch Hành theo bản năng đưa tay ra đỡ lấy cổ tay cô, nhưng lại bị cô hất ra. Tay anh khựng lại giữa không trung, cả người sững sờ.
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng. Nam Tịch mấp máy môi nhưng không thốt nên lời. Cô muốn giải thích nhưng chẳng biết phải nói sao. Dịch Hành cúi đầu im lặng, khiến bầu không khí rơi xuống điểm đóng băng.
Nam Tịch mím môi, chậm chạp nhích lại gần anh. Hai mũi chân chạm vào nhau, cô lí nhí: "Học trưởng, anh đừng giận. Em chỉ là... chưa chuẩn bị tâm lý thôi, không có ý gì khác đâu."
Dịch Hành hít một hơi thật sâu, rồi thở dài: "Ý anh là, đêm nay anh muốn ở cùng phòng với em, em ngủ trên giường, anh ngủ dưới đất."
À, hóa ra anh có ý đó. Nam Tịch lắc đầu xua tan những ý nghĩ linh tinh: "Cái này thì được ạ."
Nhận ra vừa rồi là một sự hiểu lầm tai hại, cả hai đều đỏ mặt.
"Chăn kìa." Nam Tịch cúi xuống nhặt chăn đưa cho anh.
Dịch Hành dang rộng hai chân, vỗ vỗ lên đùi mình, ý đồ rất rõ ràng. Nam Tịch hơi phồng má, chậm chạp ngồi lại lên đùi anh. Hai người lại trở về tư thế ban nãy.
"Tô Nam Tịch, không được ngủ, thế hôn một cái được không?"