Lời của Hứa Thư Nam vừa dứt, tầm mắt của mọi người đều đồng loạt đổ dồn lên người Dịch Hành vẫn luôn im lặng từ nãy đến giờ, trong đó bao gồm cả ánh mắt của Hứa Thư Nam.
Chỉ có một mình Tô Nam Tịch là có chút ngơ ngác xen lẫn nghi hoặc, quay đầu nhìn về phía Hứa Thư Nam đang đứng cạnh mình.
Thế nhưng hình ảnh này đặt vào trong mắt Dịch Hành thì đã hoàn toàn biến đổi hương vị, cộng thêm cả ánh mắt mà Hứa Thư Nam vừa phóng tới, anh đều cảm thấy mang theo vài phần ý vị khiêu khích.
Thấy vậy, Vân Xán nhẹ giọng mở lời hỏi thăm: "Chị Nam Tịch, không phải chị đi dạy gia sư sao?"
Tô Nam Tịch thu hồi tầm mắt, vừa định mở miệng thì Hứa Thư Nam bên cạnh đã nhanh hơn một bước trả lời thay cô: "Mới vừa lên lớp xong, Tiểu Đông muốn ra ngoài chơi nên bọn anh đưa nhóc ấy cùng nhau ra đây."
Chân mày Tô Nam Tịch khẽ giật giật, một lần nữa mang theo ánh mắt khó hiểu vừa rồi nhìn về phía Hứa Thư Nam.
"Anh Hứa ơi, không phải anh định gọi chị Nam Tịch cùng qua đây chơi sao, hai người sao còn chưa qua nữa." Đứng dưới rổ bóng rổ, Sở Đông gọi với hai người.
Gọi cô qua đó chơi? Nhưng cô đâu có biết chơi bóng rổ.
"Chị..."
Tô Nam Tịch chỉ kịp thốt ra đúng một chữ, cổ tay đã bị một lực đạo nắm c.h.ặ.t lấy. Hứa Thư Nam mặt không đổi sắc nói với mọi người: "Bọn tôi đi chơi trước đây, hẹn gặp lại."
Năm người nhìn theo bóng lưng Tô Nam Tịch và Hứa Thư Nam rời đi, hồi lâu sau vẫn không một ai dám mở miệng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng và kỳ quái này.
"Em gái Vân Xán, em nói xem, hai người họ có phải đang ở bên nhau không?"
"Dạ?" Vân Xán kinh ngạc thốt lên, "Chị Nam Tịch chia tay với anh trai em rồi ạ?"
Lời vừa dứt, không gian giữa năm người càng thêm yên tĩnh. Vào mùa hè, sân bóng rổ trong nhà đặc biệt được ưa chuộng, dưới mỗi cột rổ hầu như đều có người chiếm chỗ, âm thanh cũng vô cùng ồn ào.
Một nam sinh mặc áo ngắn tay màu đen ngồi trên hàng ghế khán đài, ánh mắt anh sâu thẳm, nhìn chằm chằm vào một điểm duy nhất.
Liêu Vũ Trạch nhìn theo tầm mắt của anh, dưới cột rổ, một nam sinh đang đứng phía trước một nữ sinh, đôi tay nhẹ nhàng nâng đỡ khuỷu tay cô ấy để sửa lại động tác, kiên nhẫn dạy cô cách phát lực ném rổ.
Hình ảnh này trông cũng khá hài hòa.
"Hành ca, thật sự chia tay rồi à?"
Dịch Hành không nói gì, chỉ giữ vẻ mặt vô cảm lẳng lặng nhìn về phía bên kia. Liêu Vũ Trạch trong lòng tựa hồ cũng đã biết đáp án, bèn chuyển ánh mắt sang người bên cạnh: "Tớ đã nói rồi, sao cậu tự nhiên lại đột ngột quay lại trường học. Là có chuyện gì xảy ra sao?"
Nghe vậy, Dịch Hành khẽ rủ hàng mi, khi thu hồi tầm mắt cũng đồng thời che giấu đi cảm xúc trong đáy mắt: "Cô ấy không thích tớ đến thế."
Nếu không, cô ấy đã không giấu giếm anh, cũng sẽ không lừa dối anh, càng không có chuyện sau khi anh đưa ra lời đề nghị chia tay, cô ấy lại chẳng hề có lấy một tia ý muốn vãn hồi. Mối quan hệ này bắt đầu từ anh, và cũng kết thúc bởi anh.
Rõ ràng đã chia tay rồi, nhưng tại sao khi nhìn thấy cô ở bên nam sinh khác, trong lòng lại chua xót đến muốn mạng như vậy. Rốt cuộc là bởi vì người kia là Hứa Thư Nam, hay là bởi vì trong lòng anh...
"Hành ca, tớ thấy dường như không giống như cậu nghĩ đâu."
Dịch Hành hơi nghiêng tai, ra hiệu cho Liêu Vũ Trạch tiếp tục nói tiếp.
"Tiểu học muội ấy à, nhìn một cái là biết kiểu người từ nhỏ đã lớn lên trong khuôn phép, tính cách thiên về hướng nội, nhưng trong xương tủy lại ẩn giấu một phần cứng cỏi và dũng cảm."
"Người như cô ấy sẽ chọn cách luôn ở trong vùng an toàn của chính mình, đối với những việc tràn đầy sự không xác định và mạo hiểm, bản năng sẽ giữ tâm lý kháng cự."
"Nhưng đối với cậu, hình như cô ấy chưa bao giờ có loại tâm lý đó."
Đối với Tô Nam Tịch mà nói, việc Dịch Hành thích cô vốn dĩ đã tràn đầy sự không xác định, nhưng từ đầu tới cuối cô chưa từng kháng cự qua.
Cho dù biết khi ở bên cạnh Dịch Hành, có khả năng sẽ xảy ra nhiều chuyện không xác định và khiến bản thân mâu thuẫn với Quý Thiên Tinh, nhưng Tô Nam Tịch vẫn đồng ý ở bên anh.
Điều này càng có thể thuyết minh rằng, đối với Dịch Hành, Tô Nam Tịch chưa bao giờ kháng cự. Ngược lại, cô rất dũng cảm.
"Hành ca, không phải tình yêu của ai cũng đều nhiệt liệt giống như cậu đâu."
"Có những người thích theo kiểu hàm súc."
"Bởi vì họ vụng về trong việc diễn đạt, không thể đem toàn bộ tình cảm tràn đầy trong lòng nói ra hết được."
"But, không nhiệt liệt không có nghĩa là không thích đến thế."
Sau khi Liêu Vũ Trạch nói xong, giữa hai người xuất hiện một khoảng trầm mặc kéo dài.
Mãi cho đến khi một giọng nói từ phía xa phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng này: "Học trưởng Liêu, cái bạn Vân Xán nhà anh chơi xấu nhé! Làm gì có ai chặn người mà lại trực tiếp túm c.h.ặ.t cánh tay không cho đi thế này, anh xem này! Túm đỏ cả tay em rồi!"
"Giản Ninh, sao cậu còn đi mách lẻo thế." Trần Mạt đứng một bên cười đến còng cả lưng, "Ấu trĩ hay không hả?"
"Cậu cứ đứng đó mà nói mát, người bị túm đau không phải cậu mà."
"Người ta là một cô bé tiểu thư thì có được bao nhiêu sức chứ, cậu một đại nam nhi mà sao cứ làm bộ làm tịch thế."
"Cô bé tiểu thư?" Giản Ninh nhìn vết đỏ trên cánh tay, cười nhạt một tiếng, "Thế thì mời ngài tới thử xem cái sức mạnh của 'cô bé tiểu thư' này đi?"
Nghe cuộc đối thoại ngang tài ngang sức của hai người, Liêu Vũ Trạch trông thấy "thủ phạm" đứng bên cạnh đang ôm quả bóng rổ đứng giữa hai người không dám lên tiếng.
Anh lặng lẽ nhếch môi cười, ngoắc tay với người đang đứng ở giữa: "Vân Xán, lại đây."
Vân Xán bị giọng nói của Liêu Vũ Trạch thu hút, nhưng cô chỉ nhìn anh một cái rồi chậm rãi dời tầm mắt lên người ngồi cạnh anh, sau đó lắc đầu như trống bỏi: "Em không đi đâu, em muốn chơi bóng rổ."
Đoán đại khái được Vân Xán vì chuyện vừa rồi nên không quá dám lại gần Dịch Hành, Liêu Vũ Trạch cũng không cưỡng cầu nữa, cúi người nhặt lấy một chai nước rồi đi về phía cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn Dịch Hành không hề nhìn thấy biểu cảm chột dạ của Vân Xán, cũng hoàn toàn không để ý đến cuộc đối thoại của mấy người họ, anh trước sau vẫn gục đầu, ngồi im lặng trên ghế.
Tô Nam Tịch thật sự dốt đặc cán mai về bóng rổ, cùng lắm chỉ biết ném rổ, động tác cũng vô cùng không chuẩn.
"Chị Nam Tịch, hay là chị qua bên kia ngồi đi." Sở Đông ngồi trên giá đỡ bóng rổ nghỉ ngơi, giáng cho Tô Nam Tịch đang nỗ lực học chơi bóng một đòn chí mạng.
"..." Tô Nam Tịch đem quả bóng rổ trong tay ném về phía kẻ vừa nói mát kia, "Sở Đông, chị thấy em muốn về nhà làm bài tập rồi đấy."
"Tô Nam Tịch, chị bao nhiêu tuổi rồi mà còn đi đe dọa trẻ con." Sở Đông vững vàng đón lấy quả bóng, dùng một ngón tay xoay bóng tít mù.
Tô Nam Tịch đang định lên tiếng phản bác thì trong tầm mắt bỗng xông vào một hình bóng quen thuộc, hình bóng đó đang chậm rãi tiến về phía bọn họ.
Cánh môi cô khẽ động, lời định nói ra cứ thế nghẹn lại nơi cổ họng. Dịch Hành đứng định thần trước mặt hai người, tầm mắt lướt qua Tô Nam Tịch rồi dừng lại trên người Hứa Thư Nam.
Còn không đợi anh mở miệng, Hứa Thư Nam đã lên tiếng trước: "Học trưởng Dịch đây là... muốn mời tôi cùng chơi bóng rổ sao?"
"Cậu dám nhận không?"
Giọng nói của Dịch Hành lạnh lẽo và trầm mặc, khiến Tô Nam Tịch theo bản năng nổi một tầng da gà.
"Dám chứ." Khóe miệng Hứa Thư Nam trước sau vẫn treo nụ cười, chẳng hề sợ hãi trước lời "tuyên chiến" của Dịch Hành, ngược lại còn lộ ra vẻ mặt "đúng ý ta rồi".
Tô Nam Tịch cùng Sở Đông ngồi trên khán đài nhìn hai bóng hình đang "chém g.i.ế.c" trên sân bóng rổ. Lát sau, Trần Mạt, Vân Xán, Liêu Vũ Trạch và Giản Ninh tất cả đều đi qua đây.
"Này, Tịch Tịch bảo bối." Trần Mạt huých vai Tô Nam Tịch, "Cậu với anh học trưởng Hứa đó đang ở bên nhau à?"
Chân mày Tô Nam Tịch nhíu c.h.ặ.t lại, cô sao cứ cảm thấy câu nói này hôm nay luôn đeo bám mình vậy, "Không có, sao các cậu lại nghĩ thế?"
"Chị ấy à, chính là khẩu thị tâm phi, không chịu thừa nhận mối quan hệ với anh Hứa đâu. Tụi em gọi cái này là giai đoạn mập mờ đấy."
"Mập mờ?!" Trần Mạt và Vân Xán như bị xù lông, đồng thời hét lớn ba chữ này.
Da đầu Tô Nam Tịch căng thẳng, vội giơ tay bịt miệng Sở Đông lại, "Mập mờ cái đầu em, đừng có nói lung tung."
"Keng!"
Theo tiếng quả bóng rổ đập mạnh vào vành rổ rồi rơi vào lưới, tầm mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía hai người trên sân. Hứa Thư Nam chống tay lên đầu gối đứng phía sau thở dốc, còn Dịch Hành thì vẻ mặt thờ ơ nhìn về phía này.
Người đàn ông này, lúc tâm trạng tốt thì ánh mắt ấm áp hiền lành, lúc tâm trạng không tốt thì ánh mắt liền sắc lẹm lạnh lùng, cực kỳ có tính áp bách. Giống như hiện tại, cái nhìn anh ném tới đầy lực áp chế lên Tô Nam Tịch, khiến cô không dám thốt ra một lời nào.
Bên cạnh, Sở Đông dường như vẫn chưa nhìn rõ cục diện, cậu gạt tay Tô Nam Tịch ra, hét lớn với Hứa Thư Nam ở phía kia: "Anh Hứa! Anh không được thua đâu đấy, chị Nam Tịch thích anh mà, chị ấy chỉ là... ưm... ưm ưm ưm! Ưm! Ưm ưm!"
Lần này người bịt miệng cậu từ một mình Tô Nam Tịch đã biến thành bộ ba Tô Nam Tịch, Trần Mạt và Vân Xán. Tô Nam Tịch: "Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, không phải như vậy! Đừng có nói lung tung!"
Trần Mạt: "Thằng nhóc này, em an phận chút đi, còn chê chuyện chưa đủ loạn à?"
"Em trai này, chọc anh trai chị nổi điên là em không có kết cục tốt đâu." Vân Xán nói xong dường như cảm thấy chưa đủ sức đe dọa, bồi thêm một câu: "Mấy đứa nhỏ bằng tuổi em ấy, anh ấy hồi trước toàn giẫm dưới chân mà đ.á.n.h đấy."
Không khí bỗng chốc im bặt, mọi người chậm rãi dời tầm mắt lên người Vân Xán. Vân Xán đảo mắt nhìn quanh, cười một cách cứng nhắc: "Câu sau thì hơi khoa trương một chút, nhưng câu trước là thật lòng đấy ạ."
"Rầm!"
Theo một tiếng ngã nặng nề vang lên, sáu người bên này đồng thời quay đầu về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy người vừa nãy còn đang chống gối thở dốc giờ phút này đã ngã gục trên mặt đất, bất động.
Trần Mạt thốt ra một câu: "Mẹ ơi, Dịch Hành đây là ra tay nặng đến mức nào vậy." Tô Nam Tịch đưa Sở Đông về nhà xong liền chạy thẳng đến bệnh viện, lúc đến nơi Hứa Thư Nam vẫn chưa tỉnh lại.
Hứa Thư Nam ngất xỉu không phải do Dịch Hành đ.á.n.h, mà bởi vì bản thân anh đã mệt mỏi quá độ, các chức năng cơ thể ở trạng thái khá thấp, cộng thêm vận động mạnh dẫn tới lượng đường trong m.á.u giảm đột ngột, não bộ không đủ cung cấp năng lượng nên mới dẫn phát ngất xỉu.
Nếu đã đến bệnh viện, Liêu Vũ Trạch bèn thuận tiện đưa Vân Xán đi tái khám luôn. Vân Xán không hề kháng cự, cực kỳ phối hợp. Bởi vì Liêu Vũ Trạch đã hứa với cô là kiểm tra xong sẽ đưa cô đi ăn món sâm bổ lượng cực kỳ nổi tiếng ở trong Hải Đại.
Giản Ninh và Trần Mạt sau khi Tô Nam Tịch đến liền tìm cớ rời khỏi phòng bệnh. Lúc này, Dịch Hành đang dựa tường đứng ngoài cửa phòng bệnh, Tô Nam Tịch cầm ấm nước đứng ngay giữa cửa.
Dịch Hành vẫn chưa đi.
"Anh..." Tô Nam Tịch hơi chần chừ hỏi một câu, "Không đi sao?"
"Em với cậu ta có quan hệ gì?"
Lại là câu hỏi này.
Tô Nam Tịch khẽ hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi phun ra hai chữ: "Bạn bè."
"Bạn bè, giai đoạn mập mờ?"
Tô Nam Tịch thật sự phát phiền với cái thái độ nói chuyện này của Dịch Hành, cả người lạnh băng, ánh mắt nhìn cô cũng vô cùng lạnh nhạt, hỏi cô mà cứ như đang thẩm vấn phạm nhân vậy.
"Đây là chuyện của tôi, không liên quan đến anh."
Ném lại một câu, cô chuẩn bị cất bước đi lấy nước, lúc lướt qua trước mặt Dịch Hành, bên tai khinh bỉ truyền vào một câu: "Tô Nam Tịch, tại sao không giữ lại."
Tại sao không giữ lại?
Có lẽ là bởi vì trước đó, cô đã tiêu tốn hết chút dũng khí ít ỏi kia rồi. Cũng có lẽ bởi vì cô thật sự cảm thấy, sự xuất hiện của mình dường như đã làm phiền đến cuộc sống vốn dĩ bình lặng và hạnh phúc của anh.
"Bởi vì, không muốn."
Lồng n.g.ự.c Dịch Hành chợt thắt lại, anh hơi hé miệng nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.