Là Rung Động Đó

Chương 4: Rung động 35%



Chương trình học năm nhất khoa Tiếng Anh không quá nặng, Tô Nam Tịch quyết định bắt đầu ôn luyện các chứng chỉ tiếng Anh ngay từ đầu, tranh thủ vượt qua trong một lần thi. Mỗi ngày ngoài việc lên lớp, cô còn dành thời gian ôn tập, cứ tan học là lại lừng lững đi thẳng đến thư viện.

 

Khi những người khác đổ xô về nhà ăn thì chỉ có một mình Tô Nam Tịch đi ngược dòng người. Ánh mắt người qua đường nhìn cô có kẻ nghi hoặc, có kẻ dò xét, cũng có kẻ khinh miệt. Nhưng cô hoàn toàn chẳng bận tâm, ánh mắt luôn kiên định nhìn về con đường phía trước, tuyệt đối không vì cái nhìn của người khác mà nghi ngờ hay phủ định chính mình.

 

Lúc bước ra khỏi thư viện đã là 10 giờ tối, Tô Nam Tịch giơ điện thoại lên xem tin nhắn:

 

Trần Mạt: 【 Tịch Tịch bảo bối ơi 】

 

Trần Mạt: 【 Lúc về có thể mua giúp mình một chai Coca lạnh không? 】

 

Tiếp đó là một loạt hình dán biểu cảm nài nỉ của Trần Mạt.

 

Tô Nam Tịch gõ bàn phím hồi đáp: 【 Được. 】

 

Hiện tại đang là giữa tháng mười. Rõ ràng ban ngày nắng gắt như muốn thiêu cháy mặt đất, vậy mà đêm xuống, không khí lại tràn ngập hơi ẩm ướt át. Cả thế giới như bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, cảm giác mỗi nhịp thở đều hít vào đầy hơi nước.

 

Xem ra sắp mưa rồi. Gió bắt đầu thổi xao động, ban đầu chỉ là khẽ lay cành cây, dần dần càng lúc càng dữ dội, phát ra tiếng rít "ù ù" khiến người ta thấy bất an. Tô Nam Tịch vô thức nhanh bước chân, lúc này từ xa vang lên tiếng sấm rền nặng nề như lời cảnh báo.

 

Từ lúc khai giảng đến nay, cô chưa bao giờ thấy quãng đường từ thư viện đến siêu thị lại xa đến thế. Dù cô có cố sức chạy nhanh thì vẫn thấy kiệt sức. Những hạt mưa lớn như hạt đậu bắt đầu rơi xuống, bao vây lấy cô như một trò đùa dai.

 

Khi về đến ký túc xá, Tô Nam Tịch đã ướt sũng từ đầu đến chân, tóc bết vào mặt, trông cực kỳ chật vật. Chạy bộ suốt quãng đường rồi lại leo một mạch lên tầng 5, cô đứng thở dốc để điều chỉnh lại nhịp thở.

 

"Mạt Mạt, Coca của cậu này." Cô đưa chai nước lạnh cho bạn.

 

"Trời đất ơi!" Trần Mạt vừa đưa khăn lau cho cô vừa nhận lấy chai nước, "Tịch Tịch, mình thấy bên ngoài mưa to quá định nhắn bảo cậu khỏi mua rồi, cậu không xem tin nhắn à?"

 

Tô Nam Tịch đã thấy, nhưng lúc đó cô đã ở siêu thị rồi. Cô vừa lau nước mưa trên mặt vừa giải thích qua loa.

 

"Trời ạ, Tịch Tịch bảo bối, cậu đúng là dùng mạng để mua Coca cho mình mà." Trần Mạt chớp chớp đôi mắt to, thấy cô tháo cặp sách liền ân cần đỡ lấy món đồ ướt sũng đặt sang một bên, "Sau này mình cũng sẽ đội mưa mua đồ cho cậu, ân tình này Trần Mạt mình sẽ không bao giờ quên!"

 

Tô Nam Tịch bật cười vì bộ dạng khoa trương của bạn: "Được rồi." Sau đó cô lấy quần áo sạch và khăn tắm đi vào phòng vệ sinh. Trận mưa lớn rả rích suốt cả đêm. Sáng hôm sau, mặt trời mọc ở phương Đông, hơi nóng ẩm theo gió thổi tạt vào người qua đường.

 

"Thật là bực mình, mưa thì không mưa ban ngày đi, cứ phải ầm ầm cả đêm làm tôi chẳng ngủ nghê được gì." Trên con đường trong trường Hải Đại, ba nam sinh đang đeo cặp sách đi cùng đám đông, một người trong đó lên tiếng càu nhàu.

 

"Thiếu gia họ Tần kia, cậu bị mưa làm phiền hay là chơi game đến mức không biết trời trăng mây đất gì?" Một người khác không nể nang gì mà vạch trần.

 

"A Trạch này." Người bị vạch trần không hề giận, trái lại còn khoác vai người kia, "Dù sao tiết một cậu cũng không có giờ, đến phòng thí nghiệm muộn chút cũng chẳng sao, hay cậu qua tòa nhà số 2 điểm danh giúp tôi đi, tôi đi ăn sáng cái rồi quay lại ngay."

 

"Cậu nghĩ tôi còn tin cậu chắc?" Liêu Vũ Trạch đẩy cánh tay trên vai mình xuống, né sang một bên: "Lần trước cậu cũng nói thế, kết quả là ăn sáng hết cả buổi sáng. Nếu kỳ trước tôi không cùng Dịch Hành chọn học trước môn Hàm số biến thực, chắc chắn ông thầy già đó đã ăn thịt tôi rồi, một tiết mà gọi tên cậu tới mười lần."

 

"Lần này khác, thề luôn! Lần trước là do ông thầy đó quen mặt tôi, lần này là môn Số luận sơ cấp, giáo sư mới nên không biết tôi đâu. A Trạch, giúp tôi một lần đi mà."

 

"Không đi."

 

"A Trạch ơi ~"

 

"Không là không!"

 

Hai người họ lấy người đứng giữa làm tâm, cứ thế xoay vòng vòng.

 

"Tôi cầu xin cậu đấy, A Trạch ~"

 

"Tần Ngọc Châu, sáng sớm ra cậu đừng có làm tôi buồn nôn được không?"

 

"Vậy thì điểm danh giúp tôi đi."

 

"Sao không đi tìm Dịch Hành?" Người đứng giữa dừng bước, lạnh lùng thốt ra một câu ngắt lời hai người họ. Cả hai quay lại bên cạnh anh, Tần Ngọc Châu thở dài thườn thượt: "Dịch Hành đi bệnh viện trường rồi, ai biết khi nào cậu ấy mới về."

 

"Cậu ấy đi bệnh viện làm gì? Bị ốm à?"

 

Tần Ngọc Châu lấy điện thoại ra, vừa nhắn tin vừa trả lời: "Sáng sớm cậu ấy nhận được cuộc điện thoại, nghe bảo cậu ấy là người liên hệ khẩn cấp nên phải qua bệnh viện trường một chuyến, rồi cậu ấy đi luôn, bảo chúng ta không cần đợi."

 

Liêu Vũ Trạch ở bên trái bỗng trở nên im lặng lạ thường, trong đầu đọng lại những từ khóa: Bệnh viện trường, người liên hệ khẩn cấp.

 

"A Trạch, kem tuần này tôi bao, giúp tôi điểm danh đi, tôi có việc thật mà, đi nhé!"

 

"Ờ." Đến khi Liêu Vũ Trạch hoàn hồn thì mới phát hiện mình lại bị Tần Ngọc Châu cho "vào tròng". Anh hét gọi theo cái bóng lưng phía xa: "Tần Ngọc Châu! Cậu còn nợ tôi kem của tuần trước nữa đấy!"

 

"Thế thì bù luôn, hai tuần nhé!" Tần Ngọc Châu xoay người, đưa hai ngón tay lên thái dương làm động tác chào kiểu quân đội đầy đắc ý: "Cảm ơn người anh em!"

 

Liêu Vũ Trạch nhắm mắt, khẽ nghiêng đầu thở dài đầy bất lực. Anh quay đi, lẩm bẩm hai chữ: "Thần kinh."

 

Sáng thức dậy, Tô Nam Tịch đã cảm thấy người không ổn, tay chân rã rời, đầu óc quay cuồng. Vừa ra khỏi ký túc xá, cô đưa tay sờ trán. Hình như hơi nóng, dù tối qua đã uống t.h.u.ố.c rồi.

 

Trong đầu cô hiện lên một viễn cảnh: Tô Nam Tịch phiên bản Q dán miếng hạ sốt trên trán, lảo đảo đi vào phòng tắm, vừa đứng trước gương chưa kịp mở vòi nước đã lăn đùng ra đất xỉu.

 

Tô Nam Tịch lắc đầu xua đi ý nghĩ đó, nói với Trần Mạt một tiếng rồi lủi thủi đi về phía bệnh viện trường. Sau khi lấy số, cô ngồi ở ghế chờ bác sĩ làm việc. Trong lúc đợi, cô cảm thấy cơ thể như bị lửa đốt, ý thức lơ lửng trong màn sương.

 

Mọi thứ xung quanh bắt đầu mờ mịt, sau một trận đất trời chao đảo, trước mắt cô hoàn toàn chìm vào bóng tối, cơ thể đổ sụp xuống đất như một khối bùn mềm. Tô Nam Tịch chìm sâu vào một giấc mơ kỳ quái và đáng sợ.

 

Cô thấy mình đứng giữa một cánh đồng hoang vô tận, gió rít gào như tiếng quỷ khóc sói hú. Cô sợ hãi nhìn quanh tìm lối thoát, cố chạy về một hướng nhưng đôi chân như bị lún sâu vào bùn lầy, mỗi bước đi đều gian nan vô cùng.

 

Đột nhiên, một bàn tay lớn gớm ghiếc từ dưới đất vươn lên, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay và cổ chân cô, móng tay sắc như d.a.o đ.â.m vào da thịt. Cô đau đớn vùng vẫy nhưng không thể thoát ra. Ngay sau đó, càng nhiều bàn tay vươn ra từ mọi phía, túm c.h.ặ.t lấy tay cô, quấn lấy thân thể cô, đè nghiến cô xuống đất.

 

Cô muốn hét lên cầu cứu nhưng phát hiện mình không thể phát ra bất cứ âm thanh nào. Đúng lúc tuyệt vọng nhất, phía xa xuất hiện một tia sáng yếu ớt, những xiềng xích trên người cô dần biến mất.

 

Trong ánh sáng ấy, một bóng người chậm rãi đi tới, nâng cô dậy và nhẹ nhàng vuốt ve những vết xước trên tay cô. Người đó như có ma lực, bàn tay đi đến đâu cơn đau tan biến đến đó. Khi tầm mắt hội tụ nhìn rõ khuôn mặt ấy, Tô Nam Tịch trợn tròn mắt, hơi thở nghẹn lại.

 

Sao lại là anh?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Tô Nam Tịch."

 

Tô Nam Tịch bừng tỉnh, căn phòng quen thuộc, bức tường quen thuộc, mùi t.h.u.ố.c sát trùng quen thuộc, đây là bệnh viện trường. Cô hé môi hít thở không khí, vẫn còn chút kinh hoàng.

 

"Tỉnh rồi à?" Một giọng nói vang lên, cô quay đầu nhìn lại. Một nam sinh mặc áo khoác gió màu đen, thần sắc thoáng hiện một tia hoảng loạn nhưng nháy mắt đã biến mất, anh đang rũ mắt nhìn cô.

 

"Tôi vẫn còn ở trong mơ à?" Cô vô thức lẩm bẩm.

 

Dịch Hành nhướn mày, cảm xúc không rõ trong mắt tan đi, thay vào đó là nụ cười đầy ẩn ý, giọng điệu bất cần: "Vừa nãy nằm mơ thấy tôi à?"

 

Tô Nam Tịch sững người, trố mắt nhìn anh không nói nên lời.

 

"Mơ thấy tôi làm gì?"

 

Cô vẫn giữ im lặng, quay mặt đi chỗ khác rồi nhắm mắt lại, đôi gò má dần ửng hồng. Dịch Hành chống tay lên đầu, quan sát sự thay đổi của cô gái nhỏ: "Vừa nãy có phải cô ở trong mơ đối với tôi..."

 

"Dịch Hành!" Tô Nam Tịch mở bừng mắt, ánh mắt lộ rõ vẻ tức giận xen lẫn xấu hổ, "Tôi không có!"

 

"Hung dữ thế." Dịch Hành cười khẽ.

 

Tô Nam Tịch quay mặt đi không thèm nhìn anh, cũng không thèm đáp lời.

 

"Được rồi, không trêu cô nữa." Anh ấn nhẹ thái dương rồi hỏi: "Muốn uống nước không?"

 

Tô Nam Tịch nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc đến mức phát đau. Cô đành phải quay đầu lại, khẽ phun ra hai chữ: "Cảm ơn."

 

Không nói là "Muốn", mà nói thẳng "Cảm ơn". Dịch Hành nhếch mép thở dài, đứng dậy đi ra ngoài lấy nước. Khi anh quay lại, theo sau là bác sĩ trực của bệnh viện trường. Bác sĩ hỏi: "Trước đây có hay bị sốt cao đến mức ngất xỉu không?"

 

Tô Nam Tịch gật đầu: "Thường xuyên ạ, cứ phát sốt là em sẽ ngất đi."

 

Bác sĩ: "Thế trước đây không đi bệnh viện kiểm tra à?"

 

"Có ạ." Cô ngoan ngoãn trả lời, "Bác sĩ nói không tìm thấy nguyên nhân cụ thể, chỉ bảo em nên tăng cường thể chất và chú ý giữ gìn thôi."

 

Bác sĩ: "Cái con bé này, lúc nãy làm mọi người sợ c.h.ế.t khiếp. Thể chất này của em cần phải điều dưỡng kỹ vào. Về bảo người nhà đưa đi xem Đông y đi."

 

Tô Nam Tịch gật đầu, nhận lấy ly nước từ tay Dịch Hành, nhấp từng ngụm nhỏ. Bác sĩ đo nhiệt độ cho cô: "38 độ, vẫn chưa hạ sốt, cứ nằm đây truyền dịch đi, bao giờ hạ sốt mới được về."

 

"Vâng, cảm ơn bác sĩ."

 

"Dạo này tuy dịch bệnh không quá nghiêm trọng nhưng lát nữa hai đứa đều phải đi làm xét nghiệm cho tôi đấy, nghe rõ chưa?"

 

Tô Nam Tịch lễ phép đáp: "Vâng ạ."

 

"À đúng rồi." Vị bác sĩ vừa ra khỏi phòng lại quay lại: "Cậu thanh niên kia, lát ra hiệu t.h.u.ố.c lấy một hộp miếng dán hạ sốt về dán cho bạn gái đi."

 

Cả hai người trong phòng đều sững sờ, chưa kịp giải thích thì bác sĩ đã đi mất hút. Tô Nam Tịch siết c.h.ặ.t ly nước, đầu óc xoay chuyển nhanh ch.óng, cô chủ động phá vỡ sự im lặng: "Đàn anh, sao anh lại ở đây? Anh cũng bị ốm à?"

 

"Cô tưởng tôi cũng giống cô chắc, hơi sốt một chút là ngất xỉu."

 

"......" Người này, sao cứ phải châm chọc cô thế nhỉ?

 

"Hồi khai giảng lúc cô bị say nắng ngất xỉu phải vào đây, phần người liên hệ khẩn cấp tôi đã điền số điện thoại của mình, sau đó quên không bảo cô nên vẫn chưa đổi." Dịch Hành đứng dậy chỉnh lại quần áo. Anh đứng bên mép giường, nhìn xuống cô gái đang ngồi đó: "Còn uống nữa không?"

 

Trong đầu Tô Nam Tịch vẫn lởn vởn những lời anh vừa nói, vì đầu óc còn đang mơ hồ nên cô chưa kịp phản ứng. Thế là khi anh hỏi "Còn uống không", giây tiếp theo cô đã đưa ly nước cho anh.

 

Động tác nhanh đến mức cả hai đều bất ngờ. Tô Nam Tịch cứng nhắc nói: "Cảm ơn đàn anh."

 

"Nếu cô không gọi hai chữ cuối, tôi suýt thì tưởng mình là người hầu của cô đấy." Dịch Hành nhận lấy ly nước, xoay người đi ra ngoài. Cái anh này. Rõ ràng là anh hỏi cô trước mà.

 

Tô Nam Tịch biết mình hơi đuối lý nên không cãi lại. Cô tựa vào đầu giường, ngước nhìn bình truyền đang nhỏ giọt đều đặn. Hóa ra cô đột nhiên ngất xỉu, bệnh viện gọi cho Dịch Hành nên anh mới tới.

 

Cô cứ ngỡ lần say nắng hồi khai giảng đã đủ phiền phức rồi, không ngờ lần này lại vì phát sốt mà khiến anh phải chạy đến đây từ sáng sớm. Cái nợ ân tình này biết trả thế nào đây? Vào đại học chưa đầy hai tháng mà đã đi bệnh viện ba lần, lần nào cũng bị anh bắt gặp.

 

Anh chắc chắn sẽ nghĩ cô là một người cực kỳ yếu ớt, nhưng thực ra ngoài việc phát sốt dễ ngất thì cô cũng đâu đến nỗi nào, chỉ là vài lần ốm đau hiếm hoi đều đúng lúc gặp anh mà thôi. Thật là đau đầu quá đi mất.

 

Trước đó, Dịch Hành đang trên đường đi đến bệnh viện trường, tóc tai hơi rối, ánh mắt còn vương chút cáu kỉnh vì bị đ.á.n.h thức sớm và cả sự hoang mang. Trong đầu anh vẫn vang lên nội dung cuộc điện thoại:

 

"Có phải bạn Dịch Hành không?"

 

"Vâng, ai đấy ạ?"

 

"Bạn Dịch Hành này, hồ sơ ở đây ghi bạn là người liên hệ khẩn cấp của bạn Tô Nam Tịch, bạn mau đến bệnh viện trường một chuyến, bạn ấy bị ngất xỉu rồi."

 

Tô Nam Tịch, bệnh viện trường, ngất xỉu.

 

Ghi nhớ những từ khóa đó, bước chân Dịch Hành vô thức nhanh hơn, từ đi bộ chuyển sang đi nhanh rồi chạy bộ. Khi chạy đến nơi, thấy người trên giường bệnh nhắm nghiền hai mắt, hàng mi dài như cánh bướm rũ trên mí mắt, bất động, sắc mặt tái nhợt không một giọt m.á.u.

 

Trái tim anh thắt lại một cách khó chịu, cảm giác có một luồng hơi nghẹn lại ở cổ họng không tan đi được. Cảm giác đó giống như bị ai đó bóp nghẹt yết hầu, vô cùng bức bối. Nếu bác sĩ không nói cô chỉ đang hôn mê tạm thời, một lát sẽ tỉnh thì anh đã tưởng...

 

Cái cô nàng này, sao mà chẳng khiến người ta yên tâm chút nào thế, anh chưa từng thấy ai có thể chất kém hơn cô. Anh ngồi bên giường bệnh nhìn cô, đôi mắt đen lánh ẩn chứa những cảm xúc phức tạp.

 

Ký ức trôi về ngày khai giảng, khi anh bế cô vào đây, bác sĩ bảo điền thông tin người liên hệ. Đó là lần đầu tiên trong đời anh gặp người ngất xỉu ngay trước mặt mình, đến lúc phản ứng lại thì anh đã điền xong số điện thoại của mình vào đó rồi.

 

Sau này anh cũng quên khuấy đi mất, không nói với cô nên mới có cảnh tượng hôm nay. Ánh mắt anh dời xuống mu bàn tay đang cắm kim tiêm của cô, vết bầm xanh tím lấy lỗ kim làm trung tâm lan rộng ra, nổi bật đến mức không thể ngó lơ.

 

Một lúc sau, anh chậm rãi đưa tay ra, động tác nhẹ nhàng như sợ làm cô thức giấc. Đầu ngón tay anh khẽ chạm vào vùng da tím tái đó, rồi mở rộng lòng bàn tay, nhẹ nhàng xoa mu bàn tay cho cô.

 

Anh vô thức thì thầm tên cô: "Tô Nam Tịch."