Là Rung Động Đó

Chương 19: Mật ngọt 80%



 

Kỳ nghỉ 5/1, Tô Nam Tịch bị Dịch Hành đưa đi bờ biển. Những người đồng hành ngoài Dịch Hành và ba người bạn cùng phòng còn có Trần Mạt và Y Nhiễm.

 

Y Nhiễm là do Quý Khuynh Từ đưa tới. Tô Nam Tịch trước đó cũng đã đoán được, bởi vì cô nghe Trần Mạt nói người đi cùng họ còn có một nữ sinh bên viện Máy tính. Họ ở trong một căn biệt thự, bốn nam sinh ở tầng một, ba nữ sinh ở tầng hai.

 

Đến bờ biển dĩ nhiên là phải bơi lội, Tô Nam Tịch không có đồ bơi đã đành, đến nước cô cũng chẳng dám xuống.

 

“Không sao đâu Tịch Tịch, hai bọn tớ nắm tay cậu mà.”

 

“Đúng đó Tịch Tịch bảo bối, cậu đi tới phía trước đi, đừng sợ, cậu xem nước mát mẻ chưa này.”

 

Y Nhiễm và Trần Mạt đều đang cổ vũ cô. Tô Nam Tịch mặc bộ đồ bơi mà ba người vừa mới đi mua, tóc được Y Nhiễm tết thành một b.í.m tóc đặt ở một bên. Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói run rẩy: “Vậy hai cậu tuyệt đối đừng buông tay nhé.”

 

Cô thử phá vỡ đạo phòng tuyến trong đáy lòng, mực nước dần dần ngập qua thắt lưng. Ngay khi cô định bước thêm một bước về phía trước, một con sóng biển ập đến khiến đôi chân cô bỗng chốc nhũn ra.

 

Vì muốn ngăn sức vỗ của sóng theo bản năng, đôi tay cô buông lỏng hai người bên cạnh để chắn trước n.g.ự.c.

 

“Tịch Tịch!”

 

Trần Mạt và Y Nhiễm nhanh ch.óng vớt Tô Nam Tịch vừa bị chìm dưới nước lên.

 

“Khụ... Khụ khụ... Khụ khụ khụ...”

 

Tô Nam Tịch bị sặc nước, ho đến mức hai mắt đỏ bừng, ch.óp mũi cay xè đau đớn vô cùng, nước mắt sinh lý trào ra hòa cùng bọt nước trên mặt chảy xuống.

 

“Trời đất ơi, Tịch Tịch bảo bối của tớ.” Trần Mạt vén những sợi tóc bết dính trên mặt cô sang một bên, “Cậu đừng tự dọa mình mà.”

 

Sau vài lần thử lại, Tô Nam Tịch cảm giác mình uống nước biển sắp no luôn rồi.

 

“Thôi bỏ đi, tớ không cần đi tiếp đâu, tớ muốn hồi lại trên bờ.” Cả người cô hơi run rẩy, giọng mũi rất nặng, ngữ điệu mang theo vài tia sợ hãi.

 

Y Nhiễm và Trần Mạt cũng không cưỡng cầu nữa vì họ nhận ra Tô Nam Tịch thực sự sợ hãi. Hai người đưa Tô Nam Tịch về bờ rồi mới cùng nhau trở lại biển.

 

Lúc này chỗ nghỉ chỉ còn mình Tô Nam Tịch, Liêu Vũ Trạch và Tần Ngọc Châu đã đi cùng nhau chơi các trò cảm giác mạnh trên biển, còn Dịch Hành và Quý Khuynh Từ thì không thấy đâu.

 

Tô Nam Tịch khoác khăn lông, cô xõa mái tóc ướt ra để lau. Hôm nay trời rất đẹp, nắng gắt, dù vừa từ dưới nước lên cô cũng không thấy lạnh lẽo chút nào, ngược lại chỉ thấy cái nóng hầm hập vô tận.

 

“Hi, chị gái xinh đẹp.”

 

Một giọng nói rất ngọt ngào bỗng vang lên bên tai, Tô Nam Tịch quay đầu lại thấy một cô gái đang cầm kem đứng cạnh mình. Cô gái này trông tuổi tác trạc tuổi cô, mặc bộ đồ bơi hai mảnh màu vàng nhạt, đôi mắt lấp lánh như một tiểu tinh linh đầy sức sống.

 

“Chào cậu.” Tô Nam Tịch lịch sự chào hỏi dù không quen biết.

 

“Chào chị nha, em ngồi đây được không?”

 

“Ừ, được chứ.”

 

“Chị có phải là quen anh Liêu Vũ Trạch không?”

 

Tô Nam Tịch rất ngạc nhiên khi cô gái này biết Liêu Vũ Trạch, đáy mắt xẹt qua tia kinh ngạc, rồi khẽ gật đầu: “Ừ.”

 

“Vậy năm nay chị cũng học năm ba đại học Hải Hà rồi?”

 

“Không phải.” Tô Nam Tịch lắc đầu giải thích,

 

“Tôi học năm nhất.”

 

“Thế hai người quen nhau thế nào, là anh ấy chủ động làm quen chị à?”

 

Nghe vậy, Tô Nam Tịch chớp mắt, không biết có nên nói thật không. Tuy cô gái này trông vô hại nhưng mục đích tiếp cận lại quá rõ ràng, giọng điệu dò hỏi không chút che giấu. Cô sợ mình nói sai sẽ gây rắc rối không đáng có cho Liêu Vũ Trạch.

 

“À, chị đừng nghĩ nhiều, em tên là Vân Xán, là bạn của cậu ấy.” Dường như nhận ra sự khó xử của Tô Nam Tịch, Vân Xán chủ động giải thích, “Chỉ là bọn em lâu rồi không gặp nên em muốn tìm hiểu xem hiện giờ cậu ấy thế nào thôi.”

 

Hóa ra cô ấy là bạn của Liêu Vũ Trạch.

 

“Vì bạn trai tôi là bạn cùng phòng với anh Liêu nên tôi mới quen anh ấy.” Tô Nam Tịch buông lỏng phòng bị, bắt đầu trò chuyện.

 

“Bạn trai chị là người cùng đội tham gia thi đấu với anh ấy hả? Tên là gì nhỉ... Dịch?”

 

“Dịch Hành.”

 

“Đúng! Chính là anh ấy! Họ giỏi thật đấy, giành được chức vô địch khu vực Lâm Hải luôn.”

 

Việc Dịch Hành và Liêu Vũ Trạch lập đội thi đấu, Tô Nam Tịch hoàn toàn không biết. Cô không ngờ Vân Xán vì muốn hiểu về Liêu Vũ Trạch mà tra được cả chuyện này, điều này làm lòng cô bỗng dâng lên một chút áy náy.

 

Dù sao cũng là chuyện của bạn trai mình mà cô lại chẳng hay biết gì, cũng chưa từng nghe Dịch Hành nhắc tới. Cô chợt cảm thấy, làm bạn gái như mình dường như chưa thực sự hiểu về bạn trai.

 

.

 

Phía bên kia.

 

“Hành ca, cậu với A Từ đi nửa ngày trời chỉ để lấy hành lý cho Quý Thiên Tinh à?”

 

“Ừ.”

 

“Cô nàng định ở cùng chúng ta thật đấy à? Thế còn phía tiểu học muội thì sao?”

 

“Tớ thì biết làm thế nào, cô ấy đến chơi nhưng không thuê được phòng. Biệt thự là của Tần Ngọc Châu, cậu ta đồng ý rồi thì tớ nói được gì nữa.”

 

“Chậc, chuyện này đúng là...”

 

Một đoạn đối thoại lọt vào tai Tô Nam Tịch và Vân Xán. Hai cô gái quay người lại thấy Dịch Hành và Liêu Vũ Trạch đang xách hai cái túi lớn đi tới. Nhưng khi ánh mắt Liêu Vũ Trạch khóa c.h.ặ.t vào cô gái bên cạnh Tô Nam Tịch, bước chân cậu bỗng khựng lại.

 

Đó là lần đầu tiên Tô Nam Tịch thấy trên mặt Liêu Vũ Trạch xuất hiện sự căng thẳng, luống cuống và cả ủy khuất đan xen, vẻ hóm hỉnh thường ngày hoàn toàn biến mất. Sau khi Liêu Vũ Trạch đưa Vân Xán đi, Tô Nam Tịch cứ thẫn thờ.

 

Một nửa là tò mò về mối quan hệ của hai người kia, một nửa là vẩn vơ về đoạn đối thoại vừa rồi của Dịch Hành và Liêu Vũ Trạch. Quý Thiên Tinh sẽ ở cùng họ mấy ngày tới, tại sao cô ta cứ phải xuất hiện giữa họ như vậy...

 

Tô Nam Tịch cố dùng sức xua đi những ý nghĩ u tối đó, tập trung nhìn lại. Cô thấy Dịch Hành đang xách túi đứng lặng im bên cạnh mình, không có động tác gì cũng không nói năng gì.

 

“Học trưởng, anh đứng đó làm gì? Không ngồi xuống sao?”

 

Dịch Hành hoàn hồn, ánh mắt khẽ chớp vài cái. Anh đặt đồ sang bên rồi ngồi xuống ghế nằm cạnh cô. Anh lấy một quả dừa trong túi ra, cắm ống hút rồi đưa cho cô, thuận miệng hỏi: “Chẳng phải nói là không có đồ bơi sao?”

 

Tô Nam Tịch nhận lấy quả dừa, hút một ngụm, vị ngọt thanh trôi xuống cổ họng làm cô vô thức cong mắt cười.

 

“Là Mạt Mạt với Từ Từ đưa em đi mua đấy, đẹp không anh?” Cô xoay người đối mặt với Dịch Hành, đầy mong chờ một lời khen. Bộ đồ bơi không quá hở hang, trông giống một chiếc váy nhỏ ôm sát.

 

Ánh mắt Dịch Hành dừng lại trên người cô. Mái tóc hơi ẩm xõa trên vai, vài sợi tóc bị gió biển thổi bay phớt qua gò má khiến cô trông càng dịu dàng động lòng người. Tầm mắt anh dời xuống cổ tay trắng ngần đang ôm quả dừa tròn trịa.

 

Móng tay cô được cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ như chính chủ nhân của nó. Tầm mắt dời xuống thấp hơn, vòng eo thon gọn ẩn hiện dưới lớp khăn trắng và đôi chân dài mảnh khảnh hiện vào mắt.

 

Sự kích thích thị giác mạnh mẽ khiến những hình ảnh hiện lên trong đầu anh. Một luồng hỏa thiêu đốt khiến anh thấy khó nhịn. Dịch Hành vội dời mắt đi, thầm mắng mình là đồ “cầm thú”.

 

“Học trưởng, không đẹp ạ?”

 

Yết hầu Dịch Hành lên xuống, giọng anh trầm khàn: “Đẹp.”

 

“Vậy sao anh không nhìn em?”

 

Dịch Hành cúi đầu giả vờ tìm đồ trong túi, không ngờ vành tai đỏ ửng đã sớm bán đứng anh. Thấy vậy, Tô Nam Tịch nở nụ cười đầy ẩn ý, cô ôm quả dừa cúi người tới gần anh: “Học trưởng, sao mặt anh đỏ thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Động tác của Dịch Hành cứng đờ, anh nhắm mắt lại như đang cố trấn áp cảm xúc. Ngay sau đó, anh hạ giọng gọi tên cô: “Tô Nam Tịch.” “

 

Em đây.” Giọng cô nghe rất nhẹ nhàng, cho thấy tâm trạng đang cực tốt.

 

“Anh sẽ trả lại sau.”

 

Lúc này Tô Nam Tịch chưa hiểu được ẩn ý trong câu nói ấy, cô chỉ biết là trong những lần đấu khẩu trước đây cô chưa bao giờ thắng anh, nhưng hôm nay cô đã thắng.

 

Đây là một sự khởi đầu tốt, cần phải nỗ lực hơn nữa! Cô không ngờ rằng, sau này mỗi lần cô “thắng”, Dịch Hành đều dùng một cách khác để “trả lại”.

 

.

 

Khi người mình hằng đêm mong nhớ xuất hiện trước mặt, Liêu Vũ Trạch vẫn chưa kịp hoàn hồn.

 

“Liêu Vũ Trạch.” Giọng Vân Xán dịu dàng và nhẹ bẫng như đám mây: “Cậu không nhận ra tớ à?”

 

Liêu Vũ Trạch quay mặt đi nhắm mắt lại, nửa ngày đều không hồi đáp lại cô gái ấy.

 

“Liêu Vũ Trạch, tớ là Vân Xán đây.” Vân Xán ghé sát mặt anh để anh nhìn rõ hơn, ý đồ đ.á.n.h thức ký ức ngủ say của anh. Thấy không có kết quả, cô lùi lại lẩm bẩm: “Lại không biết nói chuyện rồi sao?”

 

Mấy chữ ấy chạm vào lòng Liêu Vũ Trạch, gợi lại chuyện cũ.

 

“Thật trùng hợp.” Anh khô khốc thốt ra hai chữ.

 

“Không trùng hợp đâu.” Vân Xán mỉm cười: “Tớ đến đây là để tìm cậu.”

 

Nói rồi cô chớp đôi mắt to tròn, lộ ra một bộ dạng ngoan ngoãn đến lạ lùng.

 

Đúng vậy, cô ấy đến tìm cậu. Đáng lẽ cậu phải vui vì được gặp lại cô ấy. Nhưng không hiểu sao ch.óp mũi cay xè làm mắt cậu mờ đi, giọng cũng nghẹn lại: “Tại sao lại tìm tớ?”

 

Vân Xán giật mình, hoảng loạn tìm khăn giấy nhưng mới nhớ mình đang mặc đồ bơi không có túi. Cô dứt khoát đưa hai tay che mắt anh lại: “Cậu đừng khóc mà. Nếu cậu không muốn tớ tìm thì tớ đi là được, nhưng cậu đừng khóc.”

 

Nghe thấy Vân Xán nói sẽ đi, Liêu Vũ Trạch lập tức nắm c.h.ặ.t cổ tay cô, kéo tay cô xuống. Đôi mắt anh đỏ hoe, giọng run rẩy: “Cậu còn định đi? Vân Xán, cậu trêu đùa tớ vui lắm à?”

 

Đây không phải lần đầu Vân Xán thấy cậu khóc, nhưng không hiểu sao lần này tim cô lại đau nhói. Cô cuống quýt giải thích: “Không phải, tớ không trêu cậu.”

 

“Tớ còn đang học lớp 12 mà, tớ đương nhiên phải đi rồi.” Vân Xán nâng cánh tay lau nước mắt trên má cậu rồi lại đặt tay vào lòng bàn tay cậu.

 

“Lớp 12?”

 

“Ừ. Tớ tạm nghỉ học hai năm nên học lại, năm nay học lớp 12. Tớ không biết có đỗ được đại học Hải Hà không nên muốn đến tìm cậu lấy động lực. Không ngờ tớ lại may mắn thế, ngày đầu tiên đã gặp được cậu. Cậu xem, chứng tỏ hai đứa mình siêu có duyên đúng không!”

 

Liêu Vũ Trạch bị điệu bộ của cô làm cho phì cười. Cậu thuận thế buông tay cô ra, đút tay vào túi áo. Cả hai bao quanh bởi bầu không khí hơi gượng nghịu.

 

“Liêu Vũ Trạch, cậu vẫn chưa có bạn gái chứ?”

 

“Tớ... tớ có rồi.”

 

“Cậu nói dối.” Vân Xán ngửa đầu phản bác ngay, “Anh họ tớ bảo cậu chưa có, chị gái lúc nãy cũng bảo cậu chưa có mà.”

 

“Anh họ cậu là ai?” Liêu Vũ Trạch bắt ngay trọng điểm.

 

Vân Xán hít một hơi sâu, dời mắt đi: “Tớ không nói cho cậu biết đâu.”

 

“Không nói? Không nói thì tớ đi đây.”

 

“Ơ, cậu đi thật à.”

 

“Có nói không?” Liêu Vũ Trạch dừng bước, quay lại nhìn cô.

 

“Không.” Vân Xán kiên trì. Liêu Vũ Trạch quay người đi thẳng, Vân Xán chạy theo.

 

“Đừng có theo tớ.”

 

“Tớ cứ theo đấy, tớ muốn gặp bạn gái cậu.”

 

“Cô ấy không muốn gặp cậu.”

 

“Cậu đã hỏi người ta đâu mà biết.” ...

 

Vân Xán bám theo Liêu Vũ Trạch cả ngày, đến tối mới nói là mình chưa thuê được chỗ ở. Bất đắc dĩ, Liêu Vũ Trạch phải đưa cô về biệt thự của Tần Ngọc Châu. Đêm qua chỉ có bảy người, tối nay tăng lên chín người: năm nữ, bốn nam. May mà biệt thự đủ lớn cho ngần ấy người.

 

“Tần Ngọc Châu, cậu làm được không đấy?”

 

“Tôi đương nhiên được, cứ đợi mà ăn thôi.”

 

Buổi tối mọi người chuẩn bị ăn tiệc nướng BBQ. Trần Mạt đứng cạnh khoanh tay nhìn Tần Ngọc Châu lóng ngóng, thỉnh thoảng lại buông lời châm chọc. Tần Ngọc Châu cười hì hì nhận hết.

 

Trong ấn tượng của Tô Nam Tịch, Tần Ngọc Châu và Dịch Hành rất khác nhau: Dịch Hành vui mới cười, không vui là mặt lạnh ngay; còn Tần Ngọc Châu lúc nào cũng treo nụ cười trên môi như một kiểu biểu cảm. Nhưng lúc này, cô cảm nhận được nụ cười của Tần Ngọc Châu là phát ra từ nội tâm.

 

Nhìn sang phía đối diện, Quý Khuynh Từ và Y Nhiễm đang ngồi cùng nhau xiên thịt rất hài hòa. Y Nhiễm nói liến thoắng, Quý Khuynh Từ câu nào cũng đáp lại, không hề tỏ ra mất kiên nhẫn. Dù anh không cười nhiều nhưng cũng không làm người ta thấy xa cách.

 

Vân Xán và Liêu Vũ Trạch thì đang dọn bàn, Liêu Vũ Trạch thỉnh thoảng lại bị Vân Xán chọc cho phát cáu nhưng cuối cùng chỉ gõ nhẹ lên đầu cô, không khí giữa họ tràn ngập sự cưng chiều.

 

Quý Thiên Tinh mặc váy, ngồi một mình trên xích đu bên bể bơi, vẻ mặt hơi u sầu. Hiếm khi thấy cô ta im lặng như vậy, có lẽ ai cũng có lúc phiền lòng.

 

“Tô Nam Tịch.”

 

Giọng nói khiến cô thu hồi suy nghĩ, Dịch Hành mặc áo thun trắng cầm đĩa hoa quả thập cẩm đi tới. Anh nhón một quả dâu tây nhét vào miệng cô, không cho cô từ chối. Nước dâu ngọt lịm lan tỏa, không có chút vị chua nào.

 

“Ngọt không?”

 

“Vâng, ngọt lắm.”

 

“Thế anh ngọt hay dâu ngọt?”

 

Người này lại thế rồi. Quý Khuynh Từ và Y Nhiễm nghe vậy đều liếc nhìn, nhưng Dịch Hành chẳng quan tâm vì mắt anh chỉ dán c.h.ặ.t vào Tô Nam Tịch. Cô thấy Quý Khuynh Từ và Y Nhiễm bê hết đồ đạc sang bàn khác, cứ như muốn nhường không gian cho hai người tự nhiên phát huy.

 

Dưới cái nhìn nóng rực ấy, Tô Nam Tịch nuốt miếng dâu rồi chậm rãi thốt ra ba chữ: “Anh ngọt nhất.”

 

Cứ ngỡ cuộc hội thoại sẽ kết thúc, ai dè anh vẫn chưa thỏa mãn.

 

“Em đã nếm đâu mà biết anh ngọt nhất.”

 

“...” Tô Nam Tịch hít một hơi, mỉm cười nhìn anh: “Vì trông anh đã thấy ngọt rồi.”

 

“Thật không?”

 

“Vâng.”

 

Dịch Hành bỗng ghé sát tai cô, thì thầm: “Trông em cũng ngọt lắm, anh nếm thử một chút được không?”

 

“...” Sao cứ dai như đỉa thế này. “Dịch Hành!”

 

“Làm gì mà hung dữ thế.”

 

“Không cho nếm thì thôi, dù sao sớm muộn gì anh cũng nếm được.”

 

“...”