Kỹ Thuật Viên Bảo Trì Thiên Tài

Chương 211



Chương 207 – Hy vọng của cả nhà

Edit: Hye

Tại khu vực núi tuyết Slared, ngay khi ba chiếc cơ giáp GBK đi về phía bên này, Kha Lâm ở sau ngọn núi đã lập tức phát hiện ra, tuy nhiên bọn họ chỉ vừa mới lùi lại thì đòn tấn công của Bạch Húc Ngôn đã đánh tới.

Ba chiếc cơ giáp GBK bao gồm Thương pháo, Khống chế và Xe tăng.

Cơ giáp sư thương pháo là Bạch Húc Ngôn, cơ giáp sư khống chế là đồng đội đã hợp tác nhiều năm với Bạch Húc Ngôn, còn cơ giáp sư xe tăng thì không thuộc đội hình chính của GBK.

Khi đòn tấn công hệ băng ập tới, Văn Diệc đã phản công bằng một loạt gai băng, chặn đứng pháo bắn tỉa Bạch Húc Ngôn ngay giữa chừng. Động tĩnh này đã khiến năm chiếc cơ giáp Thự Quang nhanh chóng phản ứng, Hồ La Bố và Trì Lợi Tư cấp tốc lùi lại, Kha Lâm đứng chắn trước mặt, Lộc Khê ở bên cạnh phối hợp.

Bạch Húc Ngôn nhướn mày có chút bất ngờ: "Tấn công hệ băng?"

Văn Diệc chưa được giao đấu nhiều với Bạch Húc Ngôn, do kênh liên lạc đã bị sương trắng cắt đứt nên đành phải chỉ huy thông qua loa ngoài, nhưng khi vừa rút lui thì cộng sự lâu năm Trì Lợi Tư đã tiến đến.

"Cơ giáp màu đen là Hắc Nha, xếp thứ ba Thự Quang. Nhìn kiểu dáng thì hẳn là đội trưởng Văn Diệc cùng với ẩn nấp tầm xa Trì Lợi Tư."

Đội mạnh GBK vốn nổi tiếng trong Tinh Minh với các đòn tấn công hệ băng, việc sử dụng hệ băng chống lại bọn họ chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ.

Nhưng hiện tại Thự Quang đã không còn đường lui. Lần trước ở Coria, phải bảy chiếc cơ giáp Tật Phong và KID kết hợp mới có thể thắng sít sao ba cơ giáp GBK, còn hiện thì là năm đấu ba, Văn Diệc không nghĩ đội mình có cơ hội đánh thắng...nhưng bọn họ cũng không thể để GBK làm suy yếu ở đây được.

Trong lúc Văn Diệc suy tính cách đối phó thì Khống chế GBK đã ra tay trước, vũ khí khống chế hắn sử dụng có thể đóng băng hơi nước trên một vùng rộng lớn ngay lập tức. Với tình trạng sương mù dày đặc như vậy, một khi hơi nước bị đóng băng thì toàn bộ cơ giáp trong sương mù sẽ bị đẩy vào thế bất lợi.

Có người bị đông cứng khớp nối, cũng có người bị che khuất tầm nhìn vì có nhiều mảnh băng rơi xuống.

Ngay lập tức, pháo bắn tỉa của Bạch Húc Ngôn lại b*n r* lần nữa, cuốn theo những mảnh băng lao về phía cơ giáp Thự Quang.

Mà vừa hay lúc này, pháo truy tung của Hồ La Bố cũng đã tách làm đôi, chặn đứng pháo bắn tỉa của Bạch Húc Ngôn đang đánh tới.

Hồ La Bố: "Muốn phục kích chúng ta à? Tưởng dễ ăn vậy sao?!"

Khi đòn tấn công của Khống chế GBK thất bại, Kha Lâm đã nắm lấy cơ hội phân tán tạ xích điện. Trong hoàn cảnh sương tuyết mù mịt như vậy, hiệu quả chiến đấu của tạ xích điện khi không hề thua kém, là một cơ giáp sư cận chiến, hắn lập tức khóa mục tiêu vào Khống chế GBK.

Bạch Húc Ngôn nhíu mày: "Mau tránh chúng ra."

Đúng lúc này, một lưới tơ khổng lồ bỗng nhiên rơi xuống giữa những khoảng trống của tạ xích điện. Khống chế GBK thấy thế trở tay bắn về phía lưới tơ, khiến chiếc lưới đứt thành nhiều đoạn rơi lả tả xung quanh. Kha Lâm chớp lấy thời cơ đẩy tạ xích về phía khu vực tơ nhện bị bắn rụng, lập tức cố định Khống chế GBK ngay tại chỗ.

"Đám tơ này có tính dẫn điện!" Khống chế GBK hét lên.

Bạch Húc Ngôn ngẩng đầu nhìn cơ giáp màu đỏ trắng trên cao, hắn đã từng gặp qua chiếc cơ giáp này, là một cơ giáp sư nữ chuyên dùng pháo thủy lưu: "Cơ giáp khống chế KID."

Sau khi phối hợp với Kha Lâm, Lộc Khê nhanh chóng lùi lại về sau, pháo tấn công của Hồ La Bố tiếp tục bắn đến.

Xe tăng GBK đã chặn được đòn tấn công, ngay sau đó, Kha Lâm nói với Văn Diệc đứng phía sau: "Đi mau, dẫn cả Trì Lợi Tư đến chỗ Alice!"

Hồ La Bố: "Để ba người chúng tôi ở lại là được rồi."

Năm đấu ba thực sự quá bất lợi, nhưng dù sao cũng phải kéo lại lợi thế.

Văn Diệc không do dự, theo sát Trì Lợi Tư đang mở đường bằng móc kéo, tận dụng sự yểm trợ đồng đội vượt qua vòng vây GBK trong nháy mắt.

Khống chế GBK đã thoát khỏi phạm vi khống chế, thấy thế nói: "Thự Quang đúng là ngông cuồng, chẳng qua chỉ là đội hình chắp vá thôi mà."

Xe tăng GBK hỏi: "Còn phía Alice thì sao?"

"Giúp cô ta chặn lại ba chiếc là nhiều lắm rồi."

Ánh mắt Bạch Húc Ngôn nhìn về ba chiếc cơ giáp phía xa, với cả, bọn họ cũng muốn lấy được thứ đang ở dưới lòng đất kia.

Khi Văn Diệc và Trì Lợi Tư thoát khỏi phạm vi chiến đấu, tâm trạng căng thẳng của Kha Lâm đã phần nào được giảm bớt. Tuy chưa từng có kinh nghiệm đối đầu nhưng YDS cũng biết GBK đã từng đánh bại toàn bộ đội hình Tật Phong khi thi đấu, hiện giờ bọn họ không còn cách nào khác ngoài quyết tử với GBK đến cùng.

Hồ La Bố là đồng đội, chắc chắn sẽ đoán được động thái của hắn.

Tuy nhiên, Lộc Khê... Kha Lâm lại có chút bất ngờ, còn chưa kịp nói với Lộc Khê bất cứ tiếng nào nhưng cô ấy đã có thể phối hợp với hắn ngay lập tức.

Cơ giáp sư khống chế này của KID có ý thức rất mạnh, phản ứng c*̃ng rất nhanh.

YDS chưa bao giờ phối hợp chính thức với KID nhưng nếu là Lộc Khê, nói không chừng ba người bọn họ thực sự có thể cản được đối thủ.

-

Trong khi một trận chiến bùng nổ ở mặt trên tầng băng Slared ——

Thì bên dưới lòng đất, khi Triệu Nhạc Kiệt nghe Ứng Trầm Lâm nói rằng sẽ 'đáp trả', đầu óc hắn mãi vẫn chưa thông được. Đáp trả á? Bằng cách nào?

Bây giờ bọn họ chẳng khác gì cá trong chậu, bị những người phía trên tầng băng nhìn chằm chằm, chẳng có chỗ mà trốn thì đáp trả người khác như thế nào đây?

Cơ mà kể cũng lạ, E.M là chiến đội số một Tinh Minh, còn thứ hạng của bọn họ bây giờ đang ở nửa cuối bảng.

Sao E.M lại để ý đến chứ? Bọn họ có mang lại lợi lộc gì đâu.

Phía bên kia, Ứng Trầm Lâm đã đi đến khe đứt gãy trên mặt băng, khi ánh đèn chiếu xuống có thể nhìn thấy một vực sâu không thấy đáy cùng với vô số rễ cây đang chuyển động. Trên radar hiển thị trước đó chưa lâu, anh nhận thấy bên dưới chỉ toàn là phản ứng năng lượng, thứ bên dưới tầng băng vẫn chưa thể xác định, nếu muốn biết rõ thì bọn họ cần phải xuống sâu hơn nữa.

"Đúng vậy!" Ứng Trầm Lâm trả lời thắc mắc của Triệu Nhạc Kiệt: "Chúng ta vừa là mồi nhử vừa là công cụ của bọn họ."

Trong lúc Triệu Nhạc Kiệt vẫn còn ngơ ngác thì Ứng Trầm Lâm đã đổi sang Trượng không gian rồi nhảy lên tầng băng phía trên, giây tiếp theo, Trượng không gian đã cắm xuống phần gốc Hoa ký sinh, ghim chặt nó vào lớp băng.

Gốc Hoa ký sinh mọc cùng với tầng rễ cây đang sinh trưởng khắp nơi. Khi Trượng không gian xuyên qua lớp băng đâm vào chỗ giao nhau với rễ cây, Hoa ký sinh càng giãy giụa mạnh hơn, dường như muốn hất ngã cơ giáp bên cạnh xuống.

"E.M không theo dõi chúng ta mà đang để ý đến khu vực núi tuyết." Động tác của Ứng Trầm Lâm vô cùng mạnh mẽ, đâm cây trượng xuống sâu hơn, giọng nói đầy bình tĩnh tiếp tục vang lên: "Giống như đã nói trước đó, có lẽ Slared đang có thứ mà các đội mạnh quan tâm. Bởi vì bọn họ đã có thông tin từ trước cho nên mới nhạy cảm với những thay đổi như vậy."

Kế hoạch này chắc hẳn đã được lập sẵn từ khi nhiệm vụ Tinh Minh bắt đầu, một vài đội mạnh đã nhận được thông tin tình báo, để tránh cạnh tranh không cần thiết, những đội đó sẽ lựa chọn 'Phân vùng địa bàn'.

E.M là chiến đội đứng hạng nhất, hầu hết các đội sẽ né tránh bọn họ.

Bọn họ đã lợi dụng thông tin có được cùng phân chia địa bàn để khoanh vùng khu vực núi lửa.

Còn KID thì lại không có mạng lưới tình báo khổng lồ như vậy, cũng chẳng ngay lập tức phát hiện các đội mạnh trên bản đồ, do đó không thể dự đoán được lộ trình di chuyển của đối thủ. Nhưng các đội mạnh thì khác, với nguồn 'thông tin đặc biệt' rộng lớn, khi chạm trán với các đội thuộc Top 10 Tinh Minh, bọn họ thường sẽ lựa chọn tránh đi.

Chỉ cần biết được lộ trình của E.M sẽ có thể buộc các đội khác phải đi đường vòng để tránh bọn họ.

Lộ trình di chuyển của E.M gây ảnh hưởng rất lớn đến vị trí của các đội, qua đó cũng thay đổi phần nào quỹ đạo di chuyển. Kết hợp với thông tin tình báo đã được phát tán từ trước, một khi phát hiện bất cứ khu vực có vấn đề, cái bọn họ lợi dụng quỹ đạo đó để bao vây của các đội còn lại.

"Có ba khu vực trên bản đồ xuất hiện bất thường là cụm núi lửa, núi tuyết và rừng rậm." Ứng Trầm Lâm nói: "E.M đang kiểm soát ở núi lửa, còn núi tuyết và rừng rậm thì được các đội mạnh trong Tinh Minh chia ra để kiểm soát."

Lâm Nghiêu: "Vẫn chưa hiểu lắm!"

"Nói đơn giản, E.M đã rỏ rỉ một số thông tin khơi dậy hứng thú của các đội mạnh." Ứng Trầm Lâm giải thích: "Bọn họ chỉ cần kiểm soát luồng thông tin, đảm bảo số lượng và sức mạnh của các đội quanh mỗi khu vực tương đối đồng đều là được. Để cho hầu hết các cơ giáp sư có đủ thực lực cạnh tranh biết được thông tin tình báo cũng giống như đang câu cá vậy, sẽ dẫn dắt tất cả mọi người cùng nhau đến một vị trí nhất định."

Nếu xuất hiện ở cụm núi lửa khu vực, E.M sẽ tự mình khống chế.

Nếu xuất hiện ở hai khu vực còn lại, khi nhận thấy sự thay đổi, các đội sẽ đổ xô đến hoặc là xem náo nhiệt hoặc là tranh giành chiến lợi phẩm.

E.M đang lợi dụng hết thảy, dùng hướng đi của đội khác để bao vây mục tiêu, từ đó làm suy yếu sức mạnh của các đội mạnh, ngư ông đắc lợi. Để đảm bảo mọi hoạt động đều nằm trong tầm kiểm soát thì càng nhiều người tham gia thì đội hình sẽ càng phân tán, qua đó làm tăng đáng kể tỷ lệ tìm được dị thường tại Slared.

Vì KID đã phát hiện ra cho nên các đội xung quanh mới tập trung lại đây.

E.M chẳng cần phải hấp tấp, bọn họ chỉ cần ngồi xem hổ đấu là đã đạt được tất cả mục đích của mình.

Nếu như đúng ý bọn họ, tất cả đều tụ tập lại một chỗ, chỉ vì một nguồn thông tin mông lung mà đấu đá tranh giành lẫn nhau để rồi tiêu hao toàn bộ sức lực, vậy thì người cuối cùng hưởng lợi sẽ chính là E.M.

"Hiểu rồi! Nghĩa là lợi dụng tất cả đội tham gia nhiệm vụ để giúp bọn họ tìm đồ, khi tìm thấy thì lại lợi dụng các đội khác để bao vây nó đúng không?" Lâm Nghiêu đã rõ ràng: "Thế bọn họ không sợ SLY nẫng đi mất à? SLY đâu có ngốc?"

Ứng Trầm Lâm nói: "Nếu như thứ đó đủ để khiến tất cả mọi người điên cuồng thì sao?"

Lời vừa nói ra, Lâm Nghiêu và Triệu Nhạc Kiệt cẩn thận suy nghĩ lại không khỏi cảm thấy rùng mình, hai người chợt nhớ đến lúc radar hoạt động trở lại, màu đỏ thẫm dưới lòng đất gần như đặc quánh lại, cho thấy một nguồn lượng năng lượng dồi dào đến mức không thể tưởng tượng được.

"Các đội mạnh cũng không phải kẻ ngốc, có thể nói rằng hai bên đang lợi dụng lẫn nhau, chỉ là thông tin của E.M có được nhiều hơn hẳn thôi."

Cuối cùng Triệu Nhạc Kiệt cũng đã hiểu ra, hắn liếc nhìn khe nứt gần đó, trong lòng cảnh giác hơn: "Hừ, lợi dụng lẫn nhau quái gì, quả này E.M đứng hẳn trên đỉnh nóc rồi."

Nhận thấy những người khác đã im lặng, Ứng Trầm Lâm đánh vỡ lớp băng bên dưới, lạnh lùng nói: "Có quá nhiều đội đang tụ tập ở đây, tốc độ phản ứng rất nhanh, chúng ta không thể trở thành mục tiêu như vậy được, chỉ còn cách đi sâu xuống nữa thôi. Tất cả những điều vừa rồi chỉ là dự đoán, nhưng có một điều chắc chắn là chúng ta đã bị để ý rồi."

Bỗng nhiên Triệu Nhạc Kiệt nhận ra, thông tin radar chỉ vừa mới hiện lên một lúc thôi nhưng Ứng Trầm Lâm đã có thể nhìn rõ nhiều thứ một cách sâu sắc như vậy rồi?

Triệu Nhạc Kiệt nhìn khe nứt sâu thẳm bên cạnh: "Cậu muốn tranh giành với đội mạnh hay sao?"

Ứng Trầm Lâm: "Sao lại phải nhường cho người khác Tlthứ chúng ta đã tìm thấy chứ."

Một lát sau, Triệu Nhạc Kiệt phát hiện Ứng Trầm Lâm đã đục thủng lỗ chỗ trên khối băng mà Hoa ký sinh đang bám vào: "Cậu định đáp trả thế nào đấy!?"

Những rễ cây xung quanh tương đối yên tĩnh, ngoại trừ Hoa ký sinh đang cố gắng giãy giụa dưới lưỡi đao của Lâm Nghiêu thì không còn động tĩnh nào khác.

Hoa ký sinh mọc trên bề mặt lớp băng, còn những cánh hoa thì đang khép chặt vào bên trong, Lâm Nghiêu đã phải vận không ít công lực mới cắm được trường đao vào, nửa cơ giáp đã chìm vào trong Hoa ký sinh, muốn hoạt động cũng rất khó khăn.

Ứng Trầm Lâm nói: "Lâm Nghiêu, mở rộng cánh hoa ra."

Lâm Nghiêu đáp lại một tiếng 'Được', tiếp tục đánh vật với cánh hoa để cạy mở đến độ sâu ngang với cơ giáp, tuy nhiên đó đã là giới hạn cuối cùng rồi. "Bông hoa này to quá, lưỡi đao mở được đến đây là hết sức rồi."

Dù sao Trượng không gian cũng chỉ là vũ khí dịch chuyển, dùng để cạy băng không tạo ra nhiều hiệu quả như vũ khí của Uyên được.

"Vậy là đủ rồi." Ứng Trầm Lâm nhìn sang người bên cạnh rồi nói: "Triệu Nhạc Kiệt, lại đây."

Triệu Nhạc Kiệt ngơ ngác tiến lại gần: "Gì đấy? Cậu mà đào nó ra là mất tác dụng đấy!"

Nếu hoa ký sinh không còn ký sinh thì sẽ không thể khống chế tín hiệu trên diện rộng được nữa.

"Không phải bảo anh đào ra." Ứng Trầm Lâm nói: "Chui vào đi."

Chui vào??? Chỗ nào cơ?

Triệu Nhạc Kiệt ngẩng đầu lên nhìn một nửa cơ giáp Lâm Nghiêu đã mắc kẹt trong bông hoa: "Vào bên trong hoa á?! Cậu định bảo tôi mở khiên để chống đỡ bông hoa này ấy hả???"

"Đang nghĩ cái gì vậy? Tôi chỉ bảo anh chui vào trong thôi." Ứng Trầm Lâm nghe thấy vậy thì hơi dừng lại: "Chất dịch này không ăn mòn đâu, yên tâm đi."

Lâm Nghiêu thúc giục: "Nhanh lên nào!"

Triệu Nhạc Kiệt ù ù cạc cạc bay lên, chui vào khe hở mà Lâm Nghiêu đã tạo ra, vừa vào đã thấy màn sương trắng mù mịt phả thẳng vào mặt, còn hai lỗ tai thì nghe thấy tiếng ù ù.

Ứng Trầm Lâm đứng phía sau Hoa ký sinh, Trượng không gian đã đâm sâu vào gốc hoa, anh dặn dò Lâm Nghiêu vài câu.

Triệu Nhạc Kiệt còn chưa kịp nghe rõ bên ngoài Ứng Trầm Lâm nói gì với Lâm Nghiêu thì đã bị cơ giáp phía trước đẩy mạnh, cả người chui vào sâu vào tận lõi của Hoa ký sinh. Cùng lúc đó, Lâm Nghiêu cũng đi vào, trường đao trong tay đột ngột thu lại. Không còn trường đao chặn cửa, cánh hoa đã khép chặt trở lại, tầm nhìn trước mắt lập tức tối ôm, chỉ còn khe hở mờ mờ phía trước.

Ứng Trầm Lâm thấy cách hoa đã đóng, anh đè mạnh Trượng không gian xuống, tựa như một chiếc đòn bẩy, bật tung tảng băng mà Hoa ký sinh đang bám vào. Bông hoa mang theo hai chiếc cơ giáp rơi xuống rồi lăn vào vực sâu chứa đầy rễ cây.

Bị xoay tròn trong bóng tối, Triệu Nhạc Kiệt trong sắp ói ra đến nơi: "Bà mịa nó, khoan cái đã!"

Bên dưới tầng băng vực sâu có vô số rễ cây đang trôi nổi xung quanh, Hoa ký sinh lăn lông lốc trên lớp băng, liên tục đập vào những sợi rễ rồi tụt xuống vực thẳm tối đen không nhìn thấy đáy.

"Đừng cử động!" Lâm Nghiêu thì thầm, thò lưỡi đao qua khe hở của cánh hoa rồi rạch một phát, ngăn chặn ý đồ muốn bám vào rễ cây của Hoa ký sinh, để nó tiếp tục rơi xuống sâu hơn nữa. Cậu thuật lại lời nói vừa rồi của Ứng Trầm Lâm cho Triệu Nhạc Kiệt nghe: "Chúng ta cần phải đi xuống dưới! Hy vọng của cả nhà đang đặt vào chúng ta!"

Triệu Nhạc Kiệt: "???"

Hy vọng của cả nhà là cái của khỉ gì vậy?!

Cùng lúc đó, vì không còn ký sinh vào rễ cây nên dị năng sương trắng của Hoa ký sinh đã mất tác dụng. Khi tín hiệu radar hiện lên, Ứng Trầm Lâm đã lập tức định vị Du Tố rồi kích hoạt Trượng không gian.

Ở một nơi khác dưới lòng đất, Du Tố đang giẫm lên xác Quạ Băng, ngước mắt nhìn vào bóng tối. Dường như cảm nhận được điều gì đó, anh đột nhiên vươn tay ra, trực tiếp kéo lấy một chiếc cơ giáp đột ngột xuất hiện từ hư không.

Hoắc Diễm dừng lại, sao Ứng Trầm Lâm lại trở về?!

"Sao lại tới đây?" Du Tố: "Không đúng lúc rồi."

"Vì không thấy tọa độ của anh thay đổi." Ứng Trầm Lâm nhìn xác Quạ Băng dưới chân Du Tố, cùng với con Quạ Băng mới đang rình rập phía trên: "Quả nhiên tôi đã đoán đúng."

Dưới lòng đất quả thực không đơn giản như những gì bọn họ nhìn thấy, không đời nào chỉ có một vật ô nhiễm được.

Du Tố nâng pháo đánh bay Quạ Băng. Trong khoảng thời gian ngắn khi liên lạc được khôi phục, anh đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Ứng Trầm Lâm và mọi người: "Cho nên cậu muốn làm gì?"

Lúc này, Hoắc Diễm chợt nhận thấy trên radar đã không còn tín hiệu của Lâm Nghiêu và Triệu Nhạc Kiệt.

"Tôi muốn kích động nó." Ứng Trầm Lâm nói ngắn gọn: "Để người khác mở đường cho chúng ta."

-Hết chương 207-