"Không phải là mang thai. Nhưng người được mang về là một vị quận chúa cao quý! Về thân phận, nàng ta hoàn toàn áp đảo người, còn đáng sợ hơn mười đứa con trai."
"Và nàng ta đã cứu mạng tướng quân của chúng ta ở biên cương, là đại ân nhân của Tần phủ chúng ta, ngay cả lão phu nhân gặp nàng ta cũng phải đứng dậy nghênh đón."
"Ồ."
Ta không nói gì, ngồi trong sân tiếp tục uống rượu ngắm hoa.
"Phu nhân, sao ngài lại điềm tĩnh như vậy?"
Ta cười, ung dung cầm chén rượu nhấp một ngụm, "Không cần hỏi, chuyện đời không như ý mới là thường, ta cũng không ngoại lệ."
"Thật là định lực tốt!"
Có người không mời mà tới, khi đến gần còn vỗ tay.
"Trượng phu của mình từ bên ngoài mang theo nữ nhân về, phu nhân còn có thể thản nhiên uống rượu, thật đúng như Tấn ca ca nói, tình cảm của các người thật nhạt nhẽo."
Không cần quay đầu cũng biết, nữ nhân kiêu ngạo ngang ngược như thế, tự nhiên là quận chúa.
Ta ngẩng đầu, tự tin đáp lại nàng ta, "Đúng vậy, dù sao ta quá xuất sắc, không thể để tình cảm hủy hoại."
Quận chúa cười nhạo, "Phu nhân cứ yên tâm, tình cảm giữa ta và Tấn ca ca chắc chắn tốt hơn nàng, nhưng ta, đường đường là quận chúa, tuyệt đối sẽ không làm thiếp."
Ý là gì?
Báo cho ta rửa tay sạch sẽ, chuẩn bị nhận hưu thư!?
"Quận chúa, vốn liếng lớn nhất của một nữ nhân không phải là lấy chồng."
Ta như trưởng tỷ, thong dong nói với nàng, "Là quản lý tốt bản thân, có dũng khí rời đi hoặc bị rời bỏ."
Đừng lấy hưu thư ra đe dọa ta, không phục thì cứ thử.
"Phu nhân thật có khí phách."
Có nam nhân tiến đến, quận chúa vốn đã kiêu ngạo càng thêm đắc ý.
Trong ánh mắt như đang nói - Xem, con ch.ó săn của ta đã tới.
Gả đến Trường An một năm, đây là lần đầu tiên ta gặp phu quân của mình.
Quả nhiên là tướng mạo đường đường, anh dũng hiên ngang.
Mắt nhìn người của phụ thân vẫn rất chuẩn, chàng ta quả thực tốt mọi mặt, chỉ là không yêu ta mà thôi.
Sau khoảnh khắc thất thần, ta đứng dậy chào hỏi, "Tướng công về sớm vậy?"
"Ngươi như đang rất mong ta c.h.ế.t trận sa trường nhỉ?"
"Sao lại thế? Ta rất không nỡ rời xa tướng công."
Đùa thôi.
Tần Tấn chỉ vào mỹ nhân bên cạnh, "Thấy Hoan Nghi quận chúa, sao còn chưa quỳ xuống?"
Ta đứng yên tại chỗ, hai tay nắm chặt nhưng vẫn giữ nụ cười không thay đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Tần Tấn nâng cằm, "Phu nhân đang đợi gì?"
Ta thầm đếm, một, hai, ba.
"Nàng đang đợi các ngươi quỳ trước Thái phi."
Từ trong phòng ta bước ra một lão phụ nhân trang phục lộng lẫy, chính là Thái phi trong cung.
Tần Tấn và Hoan Nghi lập tức cúi đầu quỳ xuống.
Thái phi trách mắng Tần Tấn bất kính với chính thê, lại nghiêm khắc trách Hoan Nghi quận chúa không biết liêm sỉ, suýt khiến nàng ta khóc.
Hai người vừa vào sân ta đã gặp không may, ngượng ngùng lui xuống.
Khi Thái phi rời đi, hạ nhân từ phòng ta khiêng ra hai rương lớn, đều là vải gấm tốt nhất.
Không có cách nào, khách quý đến chơi, khi rời đi ta chuẩn bị ít lễ vật cũng không quá đáng.
Ta, phu nhân của tướng quân, không tiện giao tiếp với nam tử quyền quý.
Nhưng ta có thể kết bạn với quý phụ nhân.
Khiến họ trong gia đình, nhà mẹ đẻ, người quản gia trước mặt lôi kéo làm ăn, vẫn có thể làm được.
Hôm nay mời Thái phi về thăm nhà mẹ đẻ đến đây ngồi chơi.
Thật trùng hợp lại bị hai kẻ xui xẻo này gặp phải.
Không thể trách ta được.
Hoan Nghi quận chúa, con gái chính thất của vương gia phong địa.
Một vị vương tôn quý tộc thực sự.
Phụ thân nàng đã cách quyền lực trung ương rất xa, nhưng dòng m.á.u vương tộc là sự thật không thể chối cãi.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Một nữ nhân cao quý như vậy lại nhìn trúng nam nhân đã có vợ, còn theo đến Trường An, lão vương gia thật không đánh gãy chân nàng?"
Kim Chi vừa lẩm bẩm vừa cùng ta đi trong rừng đào.
Những bông hoa đào hồng nhạt nở rộ khắp núi, vô cùng mê mắt.
"Người có gia sản dày, chi phí thử sai thấp, dù nàng có chạy lên núi làm vợ thổ phỉ, về nhà vẫn có người cưới."
Điều này không phải người thường có thể so sánh.
Ta vén một nhành hoa đào, nhẹ nhàng ngửi dưới mũi.
"Hơn nữa, nhà họ Tần ba đời là tướng giỏi, Tần Tấn cũng nắm giữ binh quyền, để con gái ra ngoài thử một chút, không chừng sau này hắn còn thường đến Trường An chơi. Tóm lại..."
"Câm miệng!"
Trong rừng đào yên tĩnh đột nhiên vang lên một tiếng quát, quay lại nhìn thì thấy Hoan Nghi quận chúa tức giận nhìn chằm chằm bước tới.
Bên cạnh nàng chính là tướng công của ta, Tần Tấn.
"Dám nghị luận vương tộc, tin không ta có thể thưởng ngươi mười roi ngay bây giờ."
Ta vội vàng xoay người, không kiêu không nịnh.
"Quận chúa thứ tội. Chuyện này lỗi tại ta, không bằng ta làm chủ, mời ngài đến tửu lâu đắt nhất Trường An ngồi chơi. Ta còn có thể mời biểu ca của ngài, Thành thế tử, các ngài cùng nhau tụ họp."