Kim Thoa Tác

Chương 6



 

Chương 6

 

Những người khác cũng kinh ngạc:

 

“Hoắc gia hai vị công t.ử lần này lĩnh binh xuất chinh, đại thắng trở về. Hoắc đại thiếu gia lại càng được phong làm Thường Thắng tướng quân, hôm nay mới vừa hồi kinh, đang lúc phong quang vô hạn, sao bỗng nhiên lại đến đây?”

 

“Chẳng lẽ là Đỗ gia mời tới?”

 

Nhưng Đỗ gia vốn không coi trọng người nhi t.ử này và nàng dâu này, huống hồ là hôn sự kiểu này, sao có thể mời được.

 

Có điều, nay Hoắc Nghiễn đang lúc phong quang.

 

Mẹ chồng và cha chồng ta tất nhiên đều phải vui vẻ nghênh đón:

 

“Hoắc tướng quân đại giá quang lâm, sao đám hạ nhân lại không sớm thông báo? Mời tướng quân ngồi xuống, uống một chén rượu mừng?”

 

Nhưng Hoắc Nghiễn hiển nhiên đã bị cảm xúc làm cho choáng váng, nói năng không cần nghĩ ngợi, giọng điệu cực kỳ gay gắt:

 

“Ta không phải tới uống rượu mừng!”

 

Giọng điệu ấy chẳng mấy dễ nghe, trực tiếp làm mất mặt cha mẹ chồng ta.

 

Sắc mặt hai người đều trở nên khó coi.

 

Còn Hoắc Nghiễn thì một thân phong trần, khí thế bừng bừng, trên người vẫn chưa tháo giáp.

 

Trước mặt bao người, hắn lại chăm chăm c.h.ế.t lặng nhìn ta.

 

Mọi người cũng theo ánh mắt hắn mà nhìn sang.

 

Chuyện này đã hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của ta.

 

Rõ ràng từ trước đã ngầm xác định rằng, nếu đã cùng sống lại một đời, vậy thì mỗi người đi một ngả, không còn liên quan.

 

Vậy vì sao Hoắc Nghiễn lại xông vào đúng lúc ta bái đường, còn nhìn ta chòng chọc trước mặt bao người như vậy?

 

Lần này, đừng nói người khác sẽ nghĩ thế nào, chỉ cần chuyện truyền ra ngoài, sau này ở Đỗ gia, ta còn biết tự xử ra sao?

 

Ta cố giữ bình tĩnh, nhưng vẫn theo bản năng lùi lại một bước.

 

Thế nhưng ngay giây sau, có một bàn tay đỡ lấy eo ta.

 

Một luồng hương t.h.u.ố.c nhàn nhạt, thanh đắng phả tới.

 

Ta ngạc nhiên nghiêng đầu.

 

Dưới khăn hỉ chỉ có thể nhìn thấy một thân hỉ bào của người nọ.

 

Cùng giọng nói lạnh nhạt mà yếu ớt:

 

“Hoắc tướng quân là tới tìm xá muội phải không?”

 

“Chỉ là lúc này đang là lễ bái đường của ta và thê t.ử. Chi bằng chờ hạ nhân thông báo, mời tướng quân ngồi xuống uống chén rượu mừng?”

 

Hôn sự giữa Hoắc Nghiễn và Đỗ Thiến Nhi tuy chưa công khai, nhưng hai nhà đã sớm ngầm thừa nhận.

 

Những thế gia ở Kim Lăng tự nhiên đều hiểu rõ.

 

Nói như vậy, cũng không sai.

 

Ít nhất cũng cho Hoắc Nghiễn một cái cớ tốt nhất.

 

Nhưng khi Hoắc Nghiễn nhìn thấy bàn tay của Đỗ Nhã Lân đặt nơi eo ta, sắc mặt hắn lại càng thêm giận dữ:

 

“Ta không phải tới…”

 

“Phu quân!”

 

Ta đột nhiên gọi một tiếng.

 

Thân hình hơi lảo đảo, nửa như dựa vào lòng người bên cạnh, trông như đã có chút mệt mỏi.

 

Người bên cạnh cứng người lại.

 

Hắn khựng mất một thoáng, nhưng cuối cùng vẫn đỡ lấy ta.

 

Phu thê mới cưới mà có cử chỉ như vậy, ngược lại trông rất ân ái.

 

Và đó cũng như một chậu nước lạnh, dội vào Hoắc Nghiễn từ đầu đến chân.

 

“Nhược Lân?”

 

Nhìn thấy trưởng t.ử của mình, mẹ chồng ta lại không hề vui vẻ, trái lại còn lạnh nhạt:

 

“Sao con lại tới đây? Chẳng phải đang bệnh sao?”

 

Người đang ôm ta khẽ ho hai tiếng, không đáp lại chút nhiệt tình nào của mẫu thân, chỉ nhàn nhạt nói:

 

“Hôm nay là ngày thành hôn bái đường của hài nhi. Phu thê một thể, dù chỉ còn một hơi, cũng nên cùng thê t.ử hoàn thành nghi lễ.”

 

Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn về phía sau Hoắc Nghiễn:

 

“Xá muội tới rồi.”

 

Lời vừa dứt, bóng dáng Đỗ Thiến Nhi quả nhiên xuất hiện.

 

Nhưng lúc này nàng ta đã sớm không còn vẻ chán ghét đối với ta như trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trên mặt trái lại đầy vẻ vui mừng:

 

“Tướng quân, sao chàng lại tới đây?”

 

Hoắc Nghiễn vừa bị một cơn xúc động làm cho mê muội, cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

 

Hắn chậm rãi quay người, nhìn về phía Đỗ Thiến Nhi đang e thẹn.

 

Sau lưng hắn đã đầy mồ hôi lạnh.

 

Đến lúc này, hắn mới hiểu mình vừa làm gì.

 

Hiện giờ hắn đã công thành danh toại, người hắn sắp cưới là nữ nhi Thượng thư, môn đăng hộ đối.

 

Hôm nay, nếu hắn thật sự vì một phút nông nổi mà làm loạn lễ cưới…

 

Vậy thì tất cả đều sẽ tan thành mây khói.

 

Hôn sự tan vỡ.

 

Phụ thân thất vọng.

 

Quan văn dâng sớ kể tội…

 

Hắn sẽ lại biến thành Hoắc Nghiễn tầm thường vô dụng ở kiếp trước.

 

Chỉ có thể ngẩng đầu nhìn theo hào quang của nhị đệ.

 

Chỉ vì một Bùi Uyển… có đáng không?

 

Hoắc Nghiễn đã tự cho mình câu trả lời, từng chữ từng chữ khó nhọc nói ra:

 

“Ta tới tìm Đỗ tiểu thư.”

 

“Đến vội, không mang theo quà mừng, thực sự có lỗi với Đỗ công t.ử và… Đỗ phu nhân.”

 

“Thất lễ rồi.”

 

Câu trả lời là… không đáng.

 



 

Sau biến cố vừa rồi.

 

Con gà trống dùng để làm nhục ta đã bị dời đi.

 

Đầu kia của dải lụa đỏ, lúc này đã có người cùng ta nắm giữ.

 

Hoắc Nghiễn ngồi ở hàng nam khách, nhìn cảnh ấy.

 

Cuối cùng…

 

“Phu thê đối bái!”

 

Trong khoảnh khắc hoảng hốt, hắn chợt nhớ đến kiếp trước.

 

Cô nương e lệ, không có hỷ phục lộng lẫy, chỉ đội một đóa hoa đỏ mà gả cho hắn.

 

Hắn từng nói sẽ cho nàng một hôn lễ long trọng nhất.

 

Tiếng hô vang như sét đ.á.n.h bên tai.

 

Mắt hắn đỏ lên.

 

“Đưa vào động phòng!”

 



 

Cuộc hôn sự cứ thế êm đẹp mà trôi qua.

 

Đợi khi khách khứa tan hết.

 

Đỗ Nhã Lân bước vào tân phòng, cho hạ nhân lui ra.

 

Trong phòng nến đỏ lay động, tĩnh lặng đến lạ.

 

Hắn vén khăn hỉ của ta lên.

 

Đập vào mắt ta là một gương mặt tuấn tú nhưng tái nhợt.

 

Dù khoác hỉ phục, cũng khó thêm được mấy phần sinh khí.

 

Xem ra lời đồn không sai.

 

Đỗ gia đại thiếu gia…

 

Quả thật là một bệnh nhân yếu ớt, có tướng đoản mệnh.

 

Ta chớp chớp mắt.

 

Hắn đã mặt không cảm xúc đặt khăn hỉ sang một bên, nói:

 

“Chuyện hôm nay, ta không để ý, cũng không truy cứu. Dù sao nàng gả cho ta vốn cũng không phải tự nguyện.”

 

“Nàng cũng tính sai rồi. Thân thể ta bệnh tật như vậy, thứ nàng muốn ta không muốn cho, cũng không cho nổi. Trái lại, ta ở trong nhà này vốn chẳng được coi trọng. Nàng gả vào đây cũng chỉ như thế mà thôi. Sau này nếu nàng biết an phận, ngoan ngoãn ở yên trong Đông viện, ta còn có thể bảo đảm nàng không lo gì.”